Trong kỳ họp thứ 4, Quốc hội khóa XIII, bàn về tăng mức lương tối thiểu từ
1.030.000 lên 1.300.000 đồng từ tháng 5-2013, Bộ trưởng tài chính Vương Đình
Huệ nói rất khó thực hiện, trừ khi Quốc hội cho phép in thêm tiền. Nhiều đại
biều phản ứng: “Thế thì thà đừng tăng lương!” .
Phó chủ tịch Tòng Thị Phóng có sáng kiến: “Bớt một nửa số chuyến đi nước
ngoài cũng được kha khá” .
Thế mới biết tiền chi tiệc tùng, xe pháo, lễ hội, đi nước ngoài lớn cỡ
nào? Tất nhiên đảng biết , chính phủ biết, còn dân vẫn bị mù
tịt.
Nhưng xem ra, sáng kiến của ông Hùng, bà Phóng chẳng qua cũng chỉ là chuyện quá
vụn vặt! Tưởng “đỉnh cao trí tuệ” có kế hoạch dài hơi , ai ngờ lại theo kiểu
“giật gấu vá vai” như vậy?
Thử hỏi, nếu cắt giảm hết chi phí công, bỏ hết các chuyến công du nước ngoài
thì được bao nhiêu tiền? Có đủ thêm mỗi công chức 100.000, hơn nữa thỉ 300.000
đồng ăn tết chứ đừng nói thường xuyên liên tục? Hãy lấy 26 triệu người
ăn lương nhân với 100.000-300.000 sẽ thấy con số lớn cỡ nào?
Không quốc gia nào trên thế giới đội ngũ công chức ăn lương
nhà nước hùng hậu như Việt Nam.
Ông Nguyễn Thế Trung, Phó trưởng Ban Dân vận Trung ương thừa nhận: “Việt Nam là nước đứng đầu thế giới về sự cồng
kềnh bộ máy công chức từ cấp xã đến trung ương. Ngân sách mỗi năm đã phải
chi một khoản quá lớn để trả lương cho bộ máy đó mà cuối cùng lương lại quá
thấp!” (Tham luận tại Hội thảo
“Đổi mới hệ thống chính trị” tại Học viện Nguyễn Ái Quốc 31-1-2013).
Nước Pháp dân số 64.044.000 người, tổng thu nhập quốc dân (GDP) 2.700 tỷ
đô la, có 5.300.000 công chức, chiếm 8%.
Việt Nam dân số 88.780.000 người, tổng thu nhập quốc dân 106 triệu đô la, có 26
triệu công chức hưởng lương Nhà nước, chiếm 29,5% .
Thu nhập kém người ta 25,47 lần, số lượng người ăn lương hơn người ta 3,6 lần,
công chức phải hưởng đồng lương chết đói thì không có gì lạ!
Ơ Pháp, cũng như các nước khác, khái
niệm về lương là tiền công và lợi ích người sử dụng lao động trả cho người lao
động. Người sử dụng lao động được hiểu theo nghĩa rộng, là nhân dân, người lao
động là toàn bộ hệ thống công quyền từ trung ương đến địa phương. Tiền thuế của
dân và tiền khai thác tài nguyên của đất nước được dùng làm ngân sách chi cho
an ninh quốc phòng, kiến thiết đất nước, và trả công cho bộ máy chính phủ
điều hành đất nước theo hiến pháp và pháp luật. Chính phủ là người làm
thuê, phải hoàn thành công việc của Chủ là nhân dân giao cho, tương xứng
với mức lương đã được thỏa thuận. Người dân không đóng thuế để nuôi báo cô bất
kể tổ chức chính trị xã hội nào .
Một nền kinh tế đứng thứ 5 thế giới như Pháp, chỉ
phải nuôi một bộ máy nhà nước chiếm tỷ lệ khiêm tốn 5,3% đã chật vật,
công chức biểu tình, đình công rần rần. Việt Nam chưa thoát nghèo, càng
nghèo hơn khi phải nuôi bộ máy công chức khổng lồ 26 triệu người, bình quân
cứ bảy người dân phải nuôi hai cán bộ ngổi trên đầu trên cổ mình.
Nhà bào lão thành Thái Duy có lần viết trên báo Đại Đoàn Kết:
“Không ở đâu như dân ta, phải è lưng đóng thuế nuôi ba bộ máy đảng, nhà nước,
và đoàn thể”.
Nói thế chưa đúng, vì Việt Nam chẳng đào đâu ra ba bộ máy, mà
chỉ có một bộ máy lãnh đạo duy nhất là Đảng cộng sản Việt Nam.
Nhà nước của đảng, chính phủ của đảng, các đoàn thể của đảng. Thử hỏi có tổ
chức, hội, đoàn nào đảng không nắm quyền lãnh đạo? Chỉ nhỏ xíu như cái
“Hội người mù” cũng phải có người của đảng lãnh đạo mới không đi trệch
đường lối, và tất nhiên dân phải trả lương lãnh đạo hội đó.
Quyền lực của Đảng cộng sản Việt Nam bao trùm lên toàn bộ đất nước,
dù toàn bộ đảng viên chỉ chiếm 4% dân số. Quốc hội với danh nghĩa cơ quan
quyền lực cao nhất, đại diện cho nhân dân, nhưng 95% đại biểu là đảng viên.
Tiến sỹ Tống Đức Thảo phát biểu trong hội thảo đổi mới hệ thống chính trị: “
Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất, của dân, nhưng là đảng cử, dân bầu. Bầu
cho những ứng viên đã được định trước theo sắp xếp của cấp ủy, của đảng. Thực
chất là hình thức, ai ngồi ghê snào đã sắp sẵn trước cả rồi, như ‘bỏ cối không
trật”, dân chả có quyền hành gì!”.
Để duy trì quyền lãnh đạo độc tôn, Đảng cộng sản đã phát triển hệ thống
quyền lực từ trung ương đến địa phương với một lực lượng hùng hậu chưa tứng có
trong lịch sử.
Dân “chả có quyền hành gì” mà phải còng lưng nuôi bộ máy quyền lực đó.
Người bán mặt cho đất bán lưng cho trời trên đồng ruộng, người đằm mình trong
gió bão ngoài biển khơi, người vắt kiệt mồ hôi trong các nhà máy xí nghiệp,
người ra nước ngoài làm thuê...Từ bà bán ve chai vé số đến nhà doanh
nghiệp, từ đứa trẻ ẵm ngửa đến người chết, đều phải đóng thuế nuôi
bộ máy của đảng. Tiền thuế không đủ thì bán tài nguyên, bán rừng bán
biển, thì vay nợ đời sau con cháu trả.
Bộ máy khổng lồ ấy đã làm gì cho dân cho nước? Lạm phát tăng, GDP giảm, tỷ lệ
thất nghiệp tăng, phúc lợi xã hội giảm, tỷ lệ người nghèo tăng, tội phạm tăng.
Một bộ máy quá đông, đông như “quân tàu ô”. Nguy hại hơn cả là trong bộ
máy đó có đội ngũ nắm quyền lực bao trùm đất nước nhưng lại có “Một bộ phận
không nhỏ đã suy thoái chính trị, thoái hòa đạo đức, lối sống” đã thành
“một bầy sâu ăn hết phần của dân”.
Thượng bất chính hạ tắc loạn, trên thối một, dưới thối mười, nạn mua chức
mua quyền lấy lương , ăn bổng, tạo cửa tham những, bỏ bê công việc tràn lan như
nấm .
Ông Nguyễn Thế Trung, Phó trưởng Ban Dân vận Trung ương nói: “Có nơi tỏ
ra chủ quan nói 70-80 % công chức làm việc, có nơi bi quan bảo 30%, nhưng
tỷ lệ thực tế 50 % người làm, 50% người ngồi chơi ăn lương!”.
Nhận định ấy cũng đã có cách đây hơn hai chục năm rồi. Ngày đó nguyên Thủ tướng
Võ Văn Kiêt đã tỏ ra kiên quyết xử lý nạn cán bộ “chân trong chân ngoài” và ông
nói: “Phải cải cách chế độ công chức và tiền lương, để công chức sống được bằng
lương, tận tâm làm việc!”.
Như hình như càng cải cách bộ máy càng phình ra.
Trong nhiệm kỳ X, cơ quan lãnh đạo của đảng giảm được hai ban nội
chính và kinh tế; nhiệm kỳ XI lại tái thành lập. Bởi khi tinh giảm bộ máy, đinh
vít lỏng lẻo, đảng thấy quyền lực bị lung lay, lại phải gia cố thêm, và bộ máy
lại phình ra. Càng phình ra càng đẻ thêm nhiều cán bộ, và cái nghề “kinh
doanh quyền lực” phát triển.
Nhiệm kỳ V của Đảng cộng sản Việt Nam có 101 Ủy viên trung ương, nhiệm kỳ XI
tăng lên gấp đôi gồm 175 ủy viên chính thức, 25 dự khuyết.
Trước kia, một Bộ nhiều lắm 3 thứ trưởng, giờ tăng hai, ba lần. Cụ
thể, Bộ nông nghiệp phát triển nông thôn, Bộ công thương 10 thứ trưởng, Bộ tài
nguyên môi trường, Bộ nội vụ, Bộ xây dựng 7 thứ trưởng, các bộ khác từ 5 đến 6
thứ trưởng. Các ban của đảng cũng không kém, trung bình mỗi ban 5 phó ban, cá
biệt có ban 9 cấp phó, các vụ thì một vụ trưởng
kèm bảy, tám vụ phó. Có những cục thuộc loại làng nhàng cũng có đến 6 cục phó.
Ủy ban Kiểm tra Trung ương thì có 6 Phó Chủ nhiệm…
Ở tỉnh Thanh Hóa có xã vài ngàn dân mà 500 cán bộ, ở Nghệ An
có phòng 3 sếp mà chỉ có một nhân viên, thậm chí có ban toàn cán bộ không có
nhân viên. Ví dụ, Sở nội vụ 31 biên chế thì 1 giàm đốc, 4 phó giám đốc, 14
trưởng phó phòng, vị chi 19 cán bộ lãnh đạo 12 nhân viên, phòng công chức
viên chức 4 người thì một trưởng phòng, hai phó phòng một nhân viên,
phòng kế hoạch sở nông nghiêp phát triển nông thôn 1 trưởng phòng, 6 phó phòng
2 nhân viên...
Các trụ sở đảng, chính quyền đoàn thể và các các cơ quan mấy năm gần đây
đều được xây dựng mới đàng hoàng hơn, to đẹp hơn. Như như ông Trần Đình Nghiên
phát biểu là: “ Vẫn chật không có chỗ cho dân len chân vì nhiều quan quá! Nhiều
quan nhưng việc không chạy, cứ ì ra, làm khổ dân”.
Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thừa nhận: “Trong bộ máy chúng
ta có tới 30% công chức không dùng được, bởi họ làm việc theo kiểu sáng cắp ô
đi tối cắp về, không mang lại bất cứ thứ hiệu quả nào!”.
Ông Nguyễn Xuân Phúc nói như thế là vẫn khiếm tốn. Trong diễn đàn hội nghị “Đổi
mới và hoàn thiện hệ thống chính trị” tại Học viện Nguyễn Ái Quốc 31-1- 2013
vừa qua, nhiều đại biểu nhận định số công chức “sáng cắp ô đi tối cắp về” là
50%.
Nhưng chỉ cần dẹp đi 30% công chức “không dùng được” như Phó thủ tướng
Nguyễn Xuân Phúc nói, thì những công chức tử tế đã được tăng 30%
lương rồi.
Hãy dẹp bỏ cái bọn không dùng được ấy, cùng những hội, đoàn thể “ăn theo
nói leo” tự khắc đời sống công chức sẽ khá hơn và chúng ta có quyền đòi hỏi họ
làm việc tốt hơn. Nhưng, biết là khó, dù là những công chức không làm được
việc, biên chế thừa, bộ máy ồng kềnh nhưng cũng không nguy hại bằng “bộ phận
lớn trong số chức lớn to quyền” mà vơ vét tham nhũng, trong mấy năm mà khui
rỗng quốc khố hàng triệu tỉ đồng. Họ cũng là đầu têu và đầu mối mua quan bán
tước, tuyển chọn công chức để vơ vét cho đầy tràn túi tham.

RSS Feed
Facebook
Twitter
1 comments:
Nhà báo Minh Diện viết không sai cái gì cả, nhưng cái cần dẹp bỏ nhất là cái đảng Cộng Sản bác Minh Diện ạ. Dẹp bỏ cáiđảng CS để đất nước có tự do dân chủ rồi thì những các bác viết dần dần sẽ mất mà chẳng cần phải dẹp bỏ.
Đăng nhận xét