Nguyễn Thành
DienDanCTM
Làng báo Việt Nam, kể ra cũng có nhiều thông
lệ, mà nếu thoáng thì có thể gọi là “truyền thống”. Đó là
truyền thống “mừng Đảng, mừng xuân” mỗi khi Tết đến, truyền
thống họp giao ban với cơ quan tuyên giáo mỗi thứ ba hàng
tuần, hay truyền thống im lặng trước các cuộc biểu tình của
dân chúng.
Vài năm trở lại đây, với sự phát triển của báo
điện tử, một “truyền thống” mới đã manh nha xuất hiện, đó là
đăng tin ảnh cảnh xả rác và bức tử ông Táo vào ngày 23 tháng
Chạp. Dĩ nhiên, không phải đến khi có báo điện tử thì khung
cảnh nhếch nhác này mới xuất hiện trong dịp Tết đến xuân về,
mà thói vô trách nhiệm với cộng đồng cũng đã là một “truyền
thống” từ rất lâu của một bộ phận không thể nói là nhỏ người
Việt Nam.
Bất kỳ người Việt Nam nào cũng có thể từng
chứng kiến cảnh người dân bên đường hắt cả chậu nước bẩn ra
đường, thậm chí nhiều người từng hứng phải cả chậu nước đó
cùng với sự bực bội. Dọc đường đi, xác suất bắt gặp một vài
con chuột thối là không hề nhỏ, và rác rưởi thì có ở bất cứ
góc phố nào. Không phải chỉ riêng dịp tiễn ông Táo lên chầu
trời người ta mới thấy những dòng sông, mặt hồ ngập rác, mà
sau những đêm Giáng sinh, giao thừa hay lễ hội, thứ dễ thấy
nhất ở các địa điểm tổ chức là... rác. Rất nhiều rác.
Trên thực tế, hình ảnh đó còn mang tính biểu
tượng cho đời sống văn hóa mà người Việt Nam hiện nay, rằng
chúng ta đang thực sự ngụp lặn trong một bãi rác về tinh thần,
mà thói vô trách nhiệm với cộng đồng là phần quan trọng của
bãi rác đó.
Ngay khi ném một con chuột chết ra đường,
chúng ta đã mặc nhiên gạt sự sạch sẽ của cộng đồng ra khỏi
khái niệm về sự sạch sẽ của mình. Đối với họ, không gian của
sự sạch sẽ chỉ tính từ cửa trở vào. Và dường như đối với phần
lớn người Việt Nam, không gian trách nhiệm cũng không đi xa
hơn chiếc then cửa một chút nào.
Có thể nói phong trào biểu tình năm 2011 là
một phép thử làm bộc lộ một cách rõ ràng những khuyết tật cả
về tâm lý lẫn tư duy của người Việt Nam, và giúp cho chúng ta
khẳng định một cách rõ nét về không gian trách nhiệm của họ.
Các cuộc tranh luận trên mạng đều đi đến một sự xung đột và bế
tắc, khi thường thấy một bên đưa ra lý lẽ cho rằng: bọn biểu
tình là bọn điên, việc không phải của mình cũng vơ vào. Đồng ý
rằng quyết định có đi biểu tình hay không thuộc về quyền tự do
lựa chọn của mỗi người, nhưng sự tấn công người biểu tình bằng
những lý lẽ như vậy không cho phép bất kỳ ai lạc quan về tính
có trách nhiệm của một công dân trước hiện thực của đất nước.
Bằng lý lẽ đó, họ cho rằng chủ quyền quốc gia không phải là
việc của họ và không ảnh hưởng gì đến họ cả. Các cuộc biểu
tình năm đó không bao giờ vượt quá vài ngàn người và cuối cùng
bị dập tắt khi chỉ còn một nhúm nhỏ, trong một buổi sáng tháng
Tám xấu trời.
Các vấn đề liên quan đến chính trị cũng là một
phép thử tốt. Thứ lớn nhất mà những cá nhân đứng lên đấu tranh
chống tiêu cực trong hệ thống cơ quan nhà nước là sự cô lập
gần như tuyệt đối từ đồng nghiệp, sự lên án của hầu hết mọi
người. Nhà giáo Đỗ Việt Khoa có thể được vài người tôn vinh,
dăm ba chương trình truyền hình phỏng vấn, nhưng nỗi cay đắng
đằng sau sự tôn vinh đôi khi là giả tạo đó, không phải ai cũng
hiểu được và chia sẻ được với ông.
Đâu đó đằng sau cánh cửa gia đình, người ta
nghe thấy các ông bố bà mẹ răn dạy con cái không được để ý để
những chuyện chính trị, và nhất là không được ho he bất kỳ
điều gì trái đường lối, trái “thông lệ”.
Lý lẽ duy nhất của những người đó là: “chính
trị không phải việc của mày, đừng xía vào”; hoặc là: “tất cả
những gì mày cần lo là sự yên ổn của cái nhà này, đừng bao
đồng chuyện thiên hạ”,... Sự ích kỷ của con người đã được
nâng lên thành lẽ sống, thành nguyên tắc và thành một chuẩn
mực đạo đức trong không gian đằng sau cảnh cửa đó.
Vượt qua cánh cửa gia đình, tính ích kỷ tiếp
tục phát triển ở quy mô xã hội của nó, trở thành sự ích kỷ của
tổ chức, thành chuẩn mực đạo đức của tổ chức. Lấy đảng cộng
sản Việt Nam làm ví dụ. Tổ chức này thâu tóm vào tay mình tất
cả quyền lực nhà nước, tất cả đất đai của người dân, và tước
đoạt không gian tự do của xã hội cho riêng mình. Công lao rõ
ràng của đảng cộng sản trong việc giành được độc lập dân tộc,
trong việc phổ biến chữ Quốc ngữ không thể làm mờ đi sự ích kỷ
có tính chất băng đảng của họ. Họ biến tổ chức của mình thành
một ngôi đền thiêng bất khả xâm phạm, nơi cũng có một cánh cửa
và đằng sau cánh cửa đó người ta dạy nhau cách đạp lên trên
tất cả để giữ vững quyền lợi của mình. Để đạt được điều đó, họ
sẵn sàng đấu tố các văn sĩ Nhân văn - Giai phẩm, bắt bớ hàng
trăm người trong vụ án xét lại hồi cuối những năm 1960, trù
dập Bí thư Kim Ngọc và phương thức làm ăn cá thể ở Vĩnh Phú,
bức tử toàn bộ nền kinh tế thị trường của miền Nam sau năm
1975, cho đến khi cảm thấy như chết đuối đến nơi thì họ mới
chịu nhường dần lại cho người dân cái quyền tự do kinh doanh
kể từ Đổi Mới năm 1986.
Suốt gần 30 năm “Đổi Mới”, dù biết rõ mười
mươi rằng doanh nghiệp nhà nước sẽ chết thảm, họ vẫn cố duy
trì để bảo toàn lợi ích của mình. Họ thậm chí còn phát triển
sự ích kỷ lên đến đỉnh cao bằng các tập đoàn kinh tế nhà nước
từ năm 2006, bất chấp mọi nguyên lý kinh tế và mọi lời can
ngăn. Họ không cần biết những tập đoàn này mang lại những gì
cho xã hội, chỉ biết rằng đó là nơi mang lại cho họ cơ hội
chưa bao giờ lớn hơn để bòn rút tiền chùa. Cán bộ nhỏ thì mua
được xe, xây được nhà ở tỉnh, cán bộ to thì tậu biệt thự ở thủ
đô, còn cán bộ to nhất thì... thật khó tưởng tượng được.
Chúng ta đang có một bộ máy hành chính mà ở
đó, các cán bộ, công chức, viên chức, hầu như chỉ lo vun vén
cho riêng mình, thay vì trở thành “công bộc” của dân như họ tự
nhận. Điều này không có gì hơn là tính ích kỷ và thói vô trách
nhiệm với cộng đồng, vốn có cùng bản chất với hành vi xả rác,
xét ở một khía cạnh nào đấy.
Tính ích kỷ và vô trách nhiệm, nếu chỉ có ở
một nhóm nhỏ thì chưa phải là vấn đề, nhưng khi đã trở nên phổ
biến đến mức có thể gọi là những “chuẩn mực đạo đức” mới,
nguyên tắc hành xử mới, thành một phần của văn hóa, thì sẽ là
một thảm họa cho đất nước. Trong tác phẩm “Tổ quốc ăn năn”,
ông Nguyễn Gia Kiểng cho rằng vấn đề phát triển của một dân
tộc không phụ thuộc vào tài nguyên thiên nhiên, vị trí địa lý
hay cái gì khác, ngoài văn hóa. Tính ích kỷ và thói vô trách
nhiệm với cộng đồng đang cấu thành văn hóa của chúng ta, làm
cho văn hóa của chúng ta tồi đi và cản trở sự phát triển của
dân tộc. Nếu chừng nào người Việt Nam còn coi việc vứt chuột
chết ra đường là chuyện bình thường, thì việc bụi bẩn từ xác
con chuột bay trở lại vào nhà cũng vẫn là chuyện bình thường.
Xã hội sẽ suy vong đến tận căn cốt của gia đình và không ai
còn nói đến tổ quốc nữa.
Ngày 23 tháng Chạp, ông Táo đã bị bức tử ở các
dòng sông và không còn ai báo cáo với Ngọc Hoàng về những thói
hư tật xấu của xã hội nữa. Sự suy thoái về văn hóa trở thành
sự bế tắc của dân tộc.
Nguyễn Thành
RSS Feed
Facebook
Twitter
0 comments:
Đăng nhận xét