Tấn Hà
Tác giả gửi đến DienDanCTM
Hôm nay 19/05 –
ngày sinh (không biết có chắc hay không đây?) của họ Hồ - Hồ Chí Minh. Có nhiều
chuyện để nói. Nhưng có lẽ thú vị nhất phải là hình ảnh các “cháu ngoan bác Hồ”
giương khẩu hiệu “HCM sống mãi trong [lòng] em” nhưng chắc là sống mãi trong
đoạn lòng… già (ruột già), nên đến nỗi bác kính êu của các em sinh năm nào các
em cũng không nhớ!
Một tin khác là
cũng hôm nay trang blog Tấn Hà nhận được một email chuyển tiếp một bài viết rất
kêu, rất hay là đằng khác của một tác giả cũng mới tinh (có lẽ thế) trên mạng
Internet – Người Việt Thầm Lặng (Đừng mắc bẫy cộng sản!) một vài
trang blog đã đăng bài này. Chả có thì giờ đọc nhiều, nhưng xem đoạn trả lời
của blogger Lê Nguyên Hồng, chợt nhận ra là tay Người Việt Thầm Lặng này cũng
lại là một tay họ nhà…Không Thầm Lặng.
Chúng
ta không cần những lời giáo điều sáo rỗng về những chuyện mà ai cũng đã quá
biết từ lâu, và nó sẽ vẫn tồn tại vì đó là sự đa nguyên. Những người đấu tranh
luôn phải sống chung với công an,
nhất là trên mạng (CAM) là một thực tế rõ như
ban ngày.
Anh chàng NVTL
này đang “câu” gì? Câu cá? Câu tiền? Thật tội nghiệp cho anh ta vì chính cái
nickname Người Việt Thầm Lặng đã tố cáo cái không thầm lặng của anh ta! NVTL
hãy nên… thầm lặng!
Riêng đối với
blogger Lê Nguyên Hồng, vì đây là thư trao đổi cá nhân nên anh ta có thể viết
gì về công việc của mình thì viết. Nhưng nếu đây là một bài có tựa đề thì có lẽ
không nên nhắc đến việc mình đã viết mấy trăm bài báo. Vì như thế, nói theo
cách của công an CS là “có dấu hiệu của sự không… thầm lặng”.
Tấn Hà
Dưới đây là email
trả lời của blogger Lê Nguyên Hồng và bài viết của NVTL:
Chào bạn.
Thực ra nếu bàn
bạc cho đầy đủ về những điều bạn đặt vấn đề trong bài viết của bạn quả là mất
nhiều thời gian. Nhưng có thể trao đổi ngắn với bạn thế này:
1. CS nhiều thủ
đoạn, nham hiểm, đê tiện, hèn hạ và bất chấp mọi thứ. Vậy ta phải biết là mình
đang đối mặt với ai.
2. Khi bạn đã
công khai "ra biển lớn" thì bạn phải tự vũ trang cho mình và cần thêm
cả áo giáp nữa, chắc bạn sẽ hình dung ra đó là những gì...
3. Một khi bạn là
người trung thực thì không cần phải đếm xỉa đến những lời đánh phá, gièm pha
hay bôi nhọ của kẻ tiểu nhân (dù đó có phải là VC hay không và sự việc đó kéo
dài bao lâu).
4. Bạn luôn phải
tự giữ mình từng lời ăn tiếng nói, "điệu đi dáng đứng" trước tập thể
(cả ngoài đời và thế giới ảo). Đặc biệt là những gì bạn nói ra, viết ra sẽ còn
lưu giữ rất lâu dài trên mạng Internet, bạn sẽ có thể bị lật tẩy (nếu bạn không
phải là người chân thành và trung thực). Ngay cả bạn có lỡ miệng dù chỉ một lần
mà bạn không đính chính hay xin lỗi, giải trình... thì đó vẫn cứ là cơ hội cho
kẻ xấu (VC, kẻ tị hiềm, thù vặt vv...) có cớ tấn công. Tất nhiên không ai toàn
vẹn, nhưng những lỗi căn bản liên quan đến tư cách, nhân cách của một người có
học (là bạn), bạn không thể được mắc vào, lúc đó gỡ ra sẽ khó lắm đấy...
5. Chúng ta
chấp nhận sống trong một môi trường tự do ngôn luận cho nên chuyện người khen
kẻ chê là chuyện bình thường. Tôi đã viết khoảng 400 bài viết trên mạng
Internet với 4 bút danh, trong đó có khoảng hơn 350 bài là lấy tên thật, nhưng kẻ
xấu khó có cơ hội chọc ngoáy theo cách có thể thuyết phục được người đọc bài
của chúng. Bạn hãy tự trả lời giúp tôi xem đó là vì sao?
Tôi đã từng bị 1
kẻ vô lại viết bài vu cáo tung lên mạng Internet (thậm chí là gửi đến một vài
cơ quan chức năng của quốc tế), rằng tôi là tội phạm, dân chủ cuội, cờ bạc
vv... nhưng chỉ sau đó 12 tiếng đồng hồ, tôi đã dập tắt ngay được tiếng xấu đó,
không phải là tôi có biệt tài gì nhiều, mà chỉ bằng sự thật và bằng những bằng
chứng thuyết phục cùng với những lập luận chính xác không thể bác bỏ... Đặc
biệt là tôi có rất nhiều bạn tốt đã sẵn sàng bảo vệ tôi. Nếu bạn là "cây
ngay" thì hãy đừng sợ bị "chết đứng" nhé.
Tạm kết luận:
Đến lúc này bạn
vẫn loay hoay với những vấn đề đã cũ là không cần thiết, thậm chí là hơi...
sáo! Tôi lấy ví dụ Đảng Việt Tân: Họ đã bị đánh phá không thương tiếc mấy chục
năm qua (cả hai phía - VC và một số người Việt Quốc Gia - trong đó có cả những
người hiểu sai về VT và cả những kẻ cố tình thêu dệt, đơm đặt), nhưng họ vẫn
cho cả thế giới biết đến họ qua những gì họ đã làm được, nhất là những năm gần
đây, mà không cần phải đối đáp mất thì giờ với những cái đầu đầy rắn rết hoặc
đầy bã đậu...
Thay vì sợ nóng,
lạnh, mưa gió bão bùng, bạn phải tự tạo "sức khỏe" cho mình bằng cách
hãy hành động và hành động đúng. Đó là cách tốt nhất để bạn tồn tại.
Vài dòng viết
vội, và tôi cũng xin nói thật: Tôi không có lý do gì để tin rằng bạn là người
tốt nếu chỉ đọc một bài viết nặc danh và thiếu sâu sắc như thế này. Theo tôi,
bạn hãy bỏ cái nickname "Người Việt Thầm Lặng" là hay hơn, bởi vì cụm
từ "thầm lặng" bạn nên để dành lại cho người khác dùng để vinh danh
bạn về sau (nếu bạn thực sự có công trạng) thì hợp lý hơn. Tôi đã từng biết rất
nhiếu những ông bà anh chị ở hải ngoại góp của góp công vô cùng lớn cho công
cuộc đấu tranh, và nhất là một vài nhà đấu tranh bí mật âm thầm trong nước,
nhưng họ chưa bao giờ dám nhận mình là người thầm lặng, thậm chí "bình
lặng" hay "trầm lặng" cũng không. Tôi có thể dẫn chứng ra ngay
hàng chục cái tên, nhưng việc đó đối với bạn là không cần thiết.
Bạn hãy tha lỗi
cho tôi về quan điểm và cách nghĩ của tôi về bạn, nếu bạn là người tốt. Nhưng
tôi tin rằng tôi đã đúng.
Dù sao cũng xin
cảm ơn bạn đã gửi bài viết cho tôi.
19 May 2013
Lê Nguyên Hồng
Vào 22:21 Ngày 18
tháng 5 năm 2013, Tham Lang Nguoi Viet <nguoivietthamlang2013@gmail.com> đã
viết:
Đừng mắc bẫy
cộng sản!
Những người đang
dấn thân đấu tranh cho tự do dân chủ thường do lòng yêu nước và lương tâm thúc
đẩy mà dấn thân vào công cuộc đầy khó khăn và nguy hiểm này. Thông thường, họ
chẳng hề được đào tạo hay chuẩn bị gì trước cho công cuộc này. Ngoại trừ thành
viên của các đảng phái được tổ chức của họ đào luyện hẳn hoi, hầu hết các nhà
đấu tranh chỉ học được cách đấu tranh, tránh được những lầm lỗi nhờ rút kinh
nghiệm qua quá trình tranh đấu theo kiểu nghề dạy nghề.
Trái lại, phía
đối thủ của họ thì công an và cán bộ cộng sản được đào tạo tương đối kỹ lưỡng,
có căn bản để đối phó với lực lượng đấu tranh dân chủ thường thành hình một
cách thiếu tổ chức, khá lỏng lẻo và dễ xâm nhập. Chúng được đào tạo một cách
bài bản tại trường lớp về phương cách phá hoại, đàn áp, làm suy yếu, gây chia
rẽ hàng ngũ đấu tranh, thậm chí bằng những trò hết sức bỉ ổi, gian trá, hạ
tiện, tiểu nhân, vô đạo đức và tàn ác. Đối với việc phá hoại bằng những trò bẩn
thỉu này, phải nói rằng chúng hết sức thông minh, ma mãnh, đầy mưu mô, thủ đoạn
(mặc dù đối với việc xây dựng một xã hội lành mạnh, hạnh phúc, tiến bộ, chúng
lại tỏ ra hết sức ngu xuẩn).
Để phá hoại hàng
ngũ đấu tranh dân chủ, chúng được đào tạo một cách chuyên nghiệp hầu tác động
và lái cuộc đấu tranh chống lại chúng theo chiều hướng ít hại nhất hoặc có lợi
nhất cho chúng. Để làm được điều đó, chúng được huấn luyện khả năng nghiên cứu
tâm lý, tìm hiểu khuynh hướng của từng người, đặc tính của từng tổ chức đấu
tranh, và phương pháp tận dụng những đặc tính ấy theo hướng bất lợi nhất cho
phía đấu tranh và có lợi nhất cho phía chúng.
Chúng đặc biệt quan
tâm đến những người có những đặc tính sau đây, là những người chúng dễ dàng lợi
dụng để lái theo hướng có lợi cho chúng:
– Những người ham
danh, tự kiêu, tự phụ, thích được khen, thích nổ… Những người này rất dễ sa vào
kế khích tướng. Chỉ cần bọn nằm vùng khen ngợi một vài câu là họ dễ dàng làm
theo điều chúng khuyến khích. Những điều chúng khuyến khích này mới nghe có vẻ
sẽ tạo thành tích cho họ trong cuộc đấu tranh, nhưng xét cho kỹ thì rất bất lợi
cho đại cuộc.
– Những người hám
lợi, ham tiền… Những người này rất dễ bị chúng mua chuộc bằng tiền bạc, lợi
lộc...
– Những người ham
gái, hiếu sắc, thích say sưa rượu chè… Những người này rất dễ sa vào bẫy “mỹ
nhân kế” để rồi bị buộc phải làm theo chỉ thị của chúng, hoặc bị phục rượu cho
say nên mất tự chủ, dễ dàng sa bẫy “mỹ nhân kế” hoặc sẵn sàng tiết lộ những
điều bí mật mà bình thường dù có chết họ cũng không chịu nói…
– Những người hay
nóng nảy, nóng tính, dễ bực bội, phản ứng vội vàng… Những người này là mồi ngon
cho bọn chúng “đâm bị thóc, thọc bị gạo” bằng những tin đồn thất thiệt, để rồi
họ đánh phá và thù hận những người cùng chiến tuyến với họ...
– Những người
nhiều tham vọng, thích quyền lực, thích điều khiển, thích ép buộc người khác
làm theo ý mình, có tinh thần bè phái, những người có tính thù vặt, hay nghi
ngờ, những người hay ganh tị, không muốn ai hơn mình… Những người này chúng
không cần can thiệp hay thúc đẩy, họ cũng tự động mạt sát, bêu xấu những người
giỏi hơn họ, khác tư tưởng hay lập trường với họ, để rồi phát sinh chia rẽ trầm
trọng trong cộng đồng hay tổ chức của họ.
Nói chung, đó là
những người coi “cái tôi” của mình quá nặng. Họ bị cộng sản sai xử, họ làm theo
sự điều khiển khôn khéo và kín đáo của chúng mà không biết: cứ tưởng mình chống
cộng rất hữu hiệu, nào ngờ mình đang vô tình làm tay sai cho chúng, hay ít ra
là tiếp tay làm những điều có lợi cho chúng.
Hiện nay, cộng
sản lợi dụng tính tình của những người trên phối hợp với sự lợi hại của các
phương tiện thông tin trên Internet để đánh phá hàng ngũ đấu tranh dân chủ tại
quốc nội cũng như các cộng đồng Người Việt Quốc gia tại hải ngoại, gây chia rẽ,
hạ uy tín những người hay những tổ chức đấu tranh đang thật sự gây bất lợi cho
chúng.
Hiện nay, tại
quốc nội, công nghệ Internet, với những website, facebook, email và các diễn
đàn của các nhà đấu tranh dân chủ, của các blogger, đang làm cho CSVN khốn khổ.
Vì với những phương tiện này, chúng không còn khả năng lường gạt người dân bằng
những luận điệu tuyên truyền láo khoét, không còn bưng bít được những hành động
phi nhân, tàn ác, cướp bóc, nhất là không ém nhẹm được những hành vi bán nước
của chúng. Chúng đang bị người dân lột mặt nạ, đó là điều rất nguy hiểm cho sự
tồn tại của chúng.
Tuy nhiên, tại
hải ngoại, chính công nghệ Internet này, với sự lợi dụng gian xảo và thâm hiểm
của bọn nằm vùng, cũng đang làm cho các Cộng đồng Người Việt Quốc gia tại hải
ngoại bị bấn loạn, chia rẽ và suy yếu. Với phương pháp “đâm bị thóc, thọc bị
gạo”, chúng làm cho Người Việt Quốc gia, với phương tiện Internet, tạo nghi ngờ
lẫn nhau, thù hận nhau, đánh phá lẫn nhau.
Một khi nghi ngờ,
bực bội, ghen tị nhau, thì với phương tiện Internet sẵn trong tay, người ta dễ
dàng mạt sát, chửi bới nhau. Chỉ cần một cái “bấm chuột” là những lời hạ uy tín
nhau ấy được tung ra khắp thế giới, đến với mọi người... Hai người mạt sát, tố
cáo nhau, nhưng có hàng trăm người khác đọc, nghe… Trong đám người này, nhiều
người lại tiếp tục chuyển những lời chửi bới ấy đến hàng trăm người khác. Thế
là khuyết điểm của nhau, thường không thực hoặc được phóng đại lên bị phơi bày
trước công luận, khiến cả hai đương sự đều bị mất uy tín và bị loại khỏi cuộc
chiến. Nhiều người đấu tranh khác thấy
tình trạng chia rẽ ấy liền chán nản, bèn âm thầm rút lui khỏi vòng chiến, phó
mặc chuyện đấu tranh cho những người còn lại.
Thế là cộng đồng
Người Việt cứ tự cắt tay chặt chân của mình bằng cách loại trừ khỏi vòng chiến
những người cùng đấu tranh với mình, khiến lực lượng đấu tranh ngày càng ít
người và suy yếu đi.
Chúng ta cứ chê
bai cộng sản ngu xuẩn, thế còn chúng ta thì sao? Chúng ta có bao giờ tự xét
mình không?
Chính “cái tôi”
được đặt quá nặng nơi mỗi cá nhân, mỗi đoàn thể đã tiếp tay hữu hiệu giúp cộng
sản nằm vùng tại hải ngoại thành công trong việc làm tan nát nhiều tổ chức,
nhiều cộng đồng của Người Việt Quốc gia tại hải ngoại.
Nhiều người chủ
trương phải loại trừ được những tay sai trong hàng ngũ Người Việt Quốc gia để
làm cho hàng ngũ Quốc gia trở nên trong sạch và nhờ đó mạnh lên. Chủ trương như
vậy thì quả quá đúng về mặt lý luận, nhưng thực tế lại không được như lý luận.
Điều này tương tự như nhà nông thấy cỏ mọc chung với lúa. Nếu cứ để cỏ tiếp tục
mọc như thế, chúng sẽ lấn át lúa làm lúa mọc yếu và chỉ ra được những bông lúa
lép. Chủ trương phải sớm nhổ cỏ xem ra là điều rất sáng suốt. Nhưng thực hiện
điều ấy khi cây lúa còn non, nhà nông dễ dàng nhổ oan vô số cây lúa, vì việc
phân biệt cây nào là lúa cây nào là cỏ quả rất khó. Cuối cùng, thì số lúa bị
nhổ oan rất nhiều khiến vụ lúa bị thất thu không kém gì những thửa ruộng để cỏ
mọc tự do. Những nhà nông có kinh nghiệm thì cứ để cỏ mọc chung với lúa cho đến
khi lúa và cỏ có thể phân biệt được rõ ràng mới ra tay tận diệt cỏ.
Việc diệt trừ tay
sai cộng sản tại hải ngoại có thể bị cộng sản lợi dụng. Chúng cứ giả danh những
người chống cộng để chụp mũ, để vu oan giá họa cho người này người nọ. Chúng
nhờ tay những người chống cộng để loại trừ những người đang gây bất lợi cho
chúng theo kế “tá đao sát nhân”. Nếu chúng ta không chịu suy xét cho kỹ, sẵn
sàng tin theo những tuyên truyền dai dẳng và thiếu chứng cứ từ những tên tay
sai cộng sản qua email, trên các diễn đàn, đồng thời lại tiếp tục chuyển đến
nhiều người khác những email mạt sát ấy, thì hóa ra chúng ta vô tình tiếp tay
cho cộng sản. Và hậu quả cuối cùng là cộng đồng Người Việt Quốc gia tan nát vì
chia rẽ thành nhiều phe: phe hiểu và bênh vực nạn nhân, phe chống nạn nhân, rồi
hai phe ấy trở thành chống nhau, v.v.
Rất nhiều người
hoặc tổ chức có thành tích đấu tranh lâu dài và làm được nhiều chuyện rất hữu
ích. Những người này chỉ cần một lần bị hiểu lầm hoặc một lần sai lỗi do nhận
định sai hoặc quá vội vã, thì cộng sản sẽ lợi dụng ngay sai lỗi này, thổi phồng
nó lên, thêm mắm thêm muối cho thật ly kỳ. Thế là những người chống cộng cả tin
hùa nhau đánh phá họ để loại họ ra khỏi “vòng chiến”. Lực lượng đấu tranh
dân chủ vì thế mất đi một số người. Sự việc cứ tiếp tục như thế năm này sang
năm khác, lực lượng đấu tranh dân chủ không còn bao người. Một cách đại thể,
chống cộng kiểu đó thì hẳn nhiên không phải là khôn ngoan.
Do đó, thiết
tưởng, muốn thắng được cộng sản như mọi người vẫn quyết tâm, hẳn nhiên phải
thay đổi cách đấu tranh, chứ cứ đấu tranh kiểu sẵn sàng để mất người, sẵn sàng
“chặt tay chặt chân mình” như thế thì quả là vô vọng!
Người Việt Thầm
Lặng

RSS Feed
Facebook
Twitter
2 comments:
Tựa đề bài nầy làm tôi hiếu kỳ cho nên đã vào đọc để xem có bổ ích gì không. Sau khi đọc xong thì tôi nhận định là tác giả Tấn Hà chỉ ngồi sa long viết lách thôi chứ không tham gia hay tham dự vào đoàn thể hay đảng phái nào hết. Do đó nên sự nhận thức của tác giả không thực tế. Thôi thì xin chúc tác giả sớm tỉnh mộng vậy.
Tôi cũng không hiểu tác giả Tấn Hà bỏ công viết bài này để làm gì. Còn biết bao nhiêu chuyện quan trọng hơn nhiều đang xảy ra.
Tóm tắt là hơi lạc quẻ với thời sự.
Đăng nhận xét