Đinh Tấn Lực
Thưa
các đồng chí và bà Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ Hiêu-la-ry Cờ-lin-tơn,
Thay
mặt các đồng chí Ủy viên Bộ chính trị Đảng CSVN đang có mặt và không có mặt hôm
nay, và nhân danh cá nhân là Tổng bí thư Toàn Đảng, tôi trân trọng gửi đến bà
Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ Hiêu-la-ry Cờ-lin-tơn lời chào đoàn kết và thân ái.
Chúc mối quan hệ tốt đẹp và đang trên đà khắng khít giữa hai Đảng, ậy, a-hèm,
giữa hai nước chúng ta ngày càng phát triển, sớm đi vào gắn bó, mãi mãi giúp đỡ
nhau để cùng vững bước trên con đường toàn cầu hóa, với sứ mệnh cao cả gìn giữ
hòa bình thế giới, tôn trọng độc lập dân tộc cùng các vùng lãnh hải riêng tư,
tôn trọng mọi hình thái dân chủ đặc thù của từng nước, và tôn trọng mọi sự khác
biệt giữa các chủ nghĩa thần kỳ.
Trong
không khí tin cậy, thắm tình bạn mới, quên mối cựu thù, tôi long trọng đánh giá
cao vai trò tích cực của cá nhân Bà Bộ trưởng và phu quân – cựu Tổng thống Biêu
Cờ-lin-tơn – trong việc thúc đẩy quan hệ hữu nghị và hợp tác giữa hai nước.
Đồng thời, thẳng thắn trao đổi cùng bà Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ Hiêu-la-ry
Cờ-lin-tơn một số ý kiến chung quanh vấn đề liên hệ hữu cơ giữa chủ nghĩa xã
hội, chủ nghĩa tư bản và không loại trừ chủ nghĩa bành trướng.
Đây
là một đề tài lý luận và thực tiễn rất cơ bản, quan trọng, nội dung rất rộng
lớn, phong phú và phức tạp, có nhiều cách tiếp cận khác nhau, đòi hỏi phải có
sự nghiên cứu rất công phu, nghiêm túc, tổng kết thực tiễn một cách sâu sắc,
khoa học. Tôi chỉ xin đề cập một số khía cạnh từ góc nhìn thực tiễn của Việt
Nam để bà Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ Hiêu-la-ry Cờ-lin-tơn nắm vững ý nghĩa, rộng
đường tham khảo, và cùng mạnh dạn trao đổi. Tức là cũng chỉ tập trung vào trả
lời mấy câu hỏi: Chủ nghĩa xã hội là gì? Vì sao Việt Nam lựa chọn và xây dựng con đường xã
hội chủ nghĩa? Thực tiễn công cuộc đổi mới, đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam trong 25
năm qua có ý nghĩa gì và đặt ra vấn đề gì? Sau cùng là những phạm trù nào mà
Việt Nam
và Mỹ có thể hợp tác chặt chẽ hơn nữa để thực hiện sứ mệnh cao cả vừa mới nói
trên.
- ¥€$ -
Trước
tiên, để trả lời câu hỏi “Chủ nghĩa xã hội là gì?”, xin ngắn gọn thưa ngay:
Một
là: Xã hội XHCN là một xã hội mà trong đó sự phát triển là thực sự vì con
người, chứ không phải vì lợi nhuận mà bóc lột và chà đạp lên phẩm giá con
người. Bằng chứng là ở VN, ngoài những cuộc tụ tập không được phép của nhà
nước, thì xưa nay không hề có đình công hay biểu tình gì sất. Tức là nhân dân
VN không hề biết bức xúc. Ngược lại, chúng tôi chưa bao giờ và sẽ không bao giờ
quan niệm phẩm giá con người nằm trên mặt con người. Như vậy, đạp vào mặt dân
hoàn toàn không có nghĩa là chà đạp nhân phẩm hay dân phẩm. Và đó chính là sự
khác biệt truyền thống giữa văn hóa Đông-Tây mà chúng tôi cần nhấn mạnh.
Hai
là: Trong xã hội XHCN, sự phát triển về kinh tế đi đôi với tiến bộ và công bằng
xã hội, chứ không phải gia tăng khoảng cách giàu nghèo và bất bình đẳng xã hội.
Bằng chứng là VN được xếp hạng hạnh phúc thứ nhì trên toàn thế giới, cũng có
nghĩa là nhân dân VN luôn luôn vui vẻ hy sinh trả nợ giúp cho tất cả những tập
đoàn kinh tế không may bị thua lỗ và rất đáng tội nghiệp. Người VN chúng tôi có
câu ca dao rất hay, có khi người Mỹ cần sớm tiếp thu cho sự ổn định của chính
nước Mỹ, là: Nhiễu điều phủ lấy giá xăng – Làm dân phải biết cắn răng qua ngày…
Ba
là: Xã hội XHCN là một xã hội hướng tới các giá trị tiến bộ, nhân văn, một xã
hội nhân ái, đoàn kết, tương trợ lẫn nhau, chứ không phải cạnh tranh thắng –
thua vì lợi ích vị kỷ của cá nhân và các phe nhóm. Như vậy, phải hiểu rằng
những cái gọi là thiếu thân thiện nội bộ giữa các đồng chí Ủy viên Lãnh đạo có
mặt hay vắng mặt tại đây hôm nay… chỉ là lời ong tiếng ve của đám quần chúng
thị phi vô công rỗi nghề và …vô trách nhiệm. Đặc biệt là những chuyện vô căn
cứ, thiếu cơ sở, về những thứ “bánh ít/bánh quy” giữa đồng chí chủ tịch nước và
đồng chí thủ tướng, đều là sản phẩm “hòn đất/hòn chì” của bọn quan làm báo/dân
làm báo, tức là chỉ ngang hàng với đám qui-ki-lích bên quý quốc, không đáng tin
cậy như dàn báo chính thống của nhà nước chúng tôi.
Bốn
là: Trong xã hội XHCN, sự phát triển bền vững, hài hòa với thiên nhiên để bảo
đảm môi trường sống trong lành cho các thế hệ hiện tại và tương lai, chứ không
phải để khai thác, chiếm đoạt tài nguyên, tiêu dùng vật chất vô hạn và hủy hoại
môi trường. Bằng chứng là chúng tôi vẫn còn đang tập trung nỗ lực tham khảo
khắp thế giới xem nơi đâu có loại kỹ thuật siêu đẳng về trại tù chung thân cấm
cố điện hạt nhân, sao cho nổ lò mà khói phóng xạ vẫn không thể sổ cùm tháo cổng
được. Chứ như Chẹt-nô-bờn thì phải nói là các đồng chi KGB vẫn còn …sơ đẳng quá.
Năm
là: Xã hội XHCN là một xã hội tự xây dựng một hệ thống chính trị tam quyền tập
trung thống nhất chuyên chính mà mọi người vẫn nghe nói hay đọc thấy mỗi ngày
rằng quyền lực thực sự thuộc về nhân dân, do nhân dân và phục vụ lợi ích của
nhân dân, chứ không phải chỉ cho một thiểu số giàu có. Bởi lẽ, nhân dân, ngoài
răng với lựu đạn, thì còn cóc gì mà gọi là giàu có! Tóm gọn lại, theo đúng lý
thuyết vừa dẫn thì rõ ràng đó là một xã hội dân chủ.
Và
để khỏi phải mất thêm nhiều thì giờ quý báu của nhau, có lẽ chúng tôi chỉ cần
trích lại ở đây một câu danh ngôn vượt thời gian và vượt cả không gian VN: “Dân
chủ ở Việt Nam
cao hơn gấp vạn lần dân chủ các nước tư bản”. Vâng, tác giả câu danh ngôn đó là
bà Phó chủ tịch nước Việt Nam Nguyễn Thị Doan.
- ¥€$ -
Kế
đến là câu hỏi: “Vì sao Việt Nam
lựa chọn và xây dựng con đường xã hội chủ nghĩa?“. Phải phân định thật rõ ngay
đây, rằng, khi bảo “Việt Nam lựa chọn”, có nghĩa là toàn bộ nhân dân Việt Nam
đã được một đảng phái chính trị tối cao đại diện cho cả quá khứ, hiện tại và
tương lai đời đời của họ lựa chọn giúp, theo đúng ý nghĩa và sứ mệnh cao cả
từng được ghi chép hẳn hoi vào điều 4 hiến pháp, tức là, “du nô”, luật mẹ của các
thứ luật con đã định sẵn tội danh cho mọi người. Còn ưu việt hơn cả Luật Trao
Quyền, tên chính thức là “Luật Phòng Chống Tai Họa Của Nhân Dân & Đế Chế”
năm 1933 của Hitler. Cần phải quán triệt rằng đó là lý do chính yếu của sự lựa
chọn con đường XHCN. Bởi nếu không, thì hiến pháp VN sẽ thiếu hẳn cái điều chủ
chốt cực kỳ quan trọng để gắn liền hiến pháp với chính cương vắn tắt lẫn dài
dòng. Còn mọi thứ khác đều có thể được coi là phụ phẩm, giống như thịt vụn làm
xúc xích bên quý quốc, thí dụ như nhân quyền và dân quyền, chẳng hạn. Nhân đây
cũng xin mạnh dạn giới thiệu đến bà Ngoại trưởng một thành ngữ được đặt ngang
hàng với nhân sinh quan, à không, phải nói chính xác là được đặt ngang hàng với
định mệnh dân tộc Việt Nam anh hùng của chúng tôi là “Không Có Gì”. Chỉ cần nói
ba từ thiêng liêng đó thôi là cả thế giới đều phải nhớ đến và cúi đầu khâm phục
vị danh nhân cận đại của VN mà suýt chút nữa cơ quan UNESSCO đã long trọng đưa
vào hàng danh nhân thế giới.
Hãy
nhìn quanh để thấy rất rõ là: Các nước xã hội chủ nghĩa khác tại Châu Á vẫn
tiếp tục con đường tiến lên phía trước. Nhiều đảng cánh tả, các phong trào nhân
dân tiến bộ các nước tại các châu lục ngày càng giương cao khẩu hiệu đấu tranh
vì chủ nghĩa xã hội và xác định ngày càng rõ rằng đây là sự lựa chọn duy nhất
đúng để vượt qua những bế tắc của mô hình phát triển đang khủng hoảng hiện nay.
Đó là những bằng chứng đầy khích lệ về sức sống của chủ nghĩa xã hội. Và, vừa
là bằng chứng, lại vừa là động lượng mạnh mẽ giúp lãnh đạo VN nhất định chọn và
quyết tâm giữ con đường XHCN.
Như
vậy, chúng tôi tin rằng bà Ngoại trưởng có thừa thông minh để hiểu rằng chúng
tôi đã xây dựng xã hội XHCN ở VN như thế nào. Nói cách khác, bằng cách nào mà
chúng tôi đã vô cùng hãnh diện đặt tên nước là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Đừng vội
nhếch mép cười mỉa là chúng tôi đánh rơi từ Dân Chủ trong quốc hiệu trước
(VNDCCH) để “côm ấp” với cái quốc hiệu súc tích hiện tại. Chẳng có điều gì bị
đánh rơi hết. Chỉ có thăng hoa Dân Chủ vạn lần hơn, như bà Phó Doan của chúng
tôi từng khẳng định. Cũng đừng cười khẩy là sau cuộc chiến thần thánh đốt cháy Trường
Sơn để để giành chính quyền toàn cõi một cách thần kỳ thế này mà VN không có
được một tác phẩm văn chương vĩ đại xứng tầm để quảng bá đến toàn thế giới cách
thức xây dựng XHCN trên toàn cõi xứ này, từ mũi Cà Mau đến gần ải Nam Quan.
Xin
được hỏi ngược là bên Mỹ có Hội Nhà Văn và Hội Nhà Báo chính thống từng tổ chức
hoành tráng các trại viết văn và đại hội hàng năm như VN chúng tôi không? Nếu
không có thì có thể nhân dân Mỹ quốc khó lòng hiểu được những nỗ lực phi thường
của giới cầm bút có thẻ của chúng tôi. Mong là bà không thuật lại điều này cho
bất kỳ ai, bởi đây là một bí mật quốc gia của chúng tôi: Cả hai hội Nhà Văn
& Nhà Báo VN đang thi đua tổng hợp tất cả những kỹ thuật thượng thừa từng
làm nên phương thức xây dựng XHCN đặc thù đậm đà màu sắc VN từ các lực lượng
danh trấn giang hồ Всероссийская чрезвычайная комиссия (gọi tắt là KGB), Mật vụ
NAZI, Vệ binh Cách mạng Iran, Mật vụ Bắc Triều Tiên, và …thôi, không nên kể tên
của lực lượng mật vụ sau cùng rất gần gạnh với chúng tôi, cứ tạm gọi là mật vụ
“lạ” vậy nhé! Đấy, một khi mà chúng tôi có được thành phẩm sau cùng của cuộc
chạy đua giải Nobel văn chương này thì chắc chắn bà Ngoại trưởng sẽ là
một trong những người đầu tiên nhận sách. Chỉ xin thưa trước là chúng tôi không
chủ trương “i-búc” bằng kỹ thuật số, do đó, chúng tôi sẽ gửi bằng phương tiện
bưu kiện phát nhanh có hồi báo.
- ¥€$ -
Tiếp
theo đây là câu trả lời cho câu hỏi “Thực tiễn công cuộc đổi mới, đi lên chủ
nghĩa xã hội ở Việt Nam
trong 25 năm qua có ý nghĩa gì và đặt ra vấn đề gì?”. Đó là niềm hãnh diện lớn
nhất của chúng tôi, bởi lẽ, quá độ lên chủ nghĩa xã hội là một sự nghiệp lâu
dài, vô cùng khó khăn và phức tạp, vì nó phải tạo sự biến đổi sâu sắc về chất
trên tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội.
Việt
Nam đi lên chủ nghĩa xã hội từ một nước nông nghiệp lạc hậu, bỏ qua chế độ tư
bản chủ nghĩa, lực lượng sản xuất rất thấp, lại trải qua mấy chục năm chiến
tranh, hậu quả rất nặng nề; các thế lực thù địch thường xuyên tìm cách phá hoại
cho nên lại càng khó khăn, phức tạp, nhất thiết phải trải qua một thời kỳ quá
độ lâu dài với nhiều bước đi, nhiều hình thức tổ chức kinh tế, xã hội đan xen
nhau, có sự đấu tranh giữa cái cũ và cái mới. Nói bỏ qua chế độ tư bản chủ nghĩa
là bỏ qua chế độ áp bức, bất công, khai thác, bóc lột, quy hoạch, cưỡng chế; bỏ
qua những thói hư tật xấu, những thiết chế, thể chế chính trị không phù hợp với
chế độ xã hội chủ nghĩa, chứ không phải bỏ qua cả những thành tựu, giá trị văn
minh mà chúng tôi đã phấn đấu đạt được trong thời kỳ phát triển chủ nghĩa Tư
Bản Đỏ trên đường quá độ. Đương nhiên, việc kế thừa những thành tựu này phải
trên quan điểm đồng đều có thể.
Nhờ
vào đó, đặc biệt là nhờ quan điểm đồng đều có thể, mà hầu như chúng tôi không
gặp phải bất kỳ vấn đề gì trong suốt 25 năm sang số đạp ga chiếc xe đổi mới.
Một lý do khác nữa, là nhìn từ góc độ truyền thống đảng, cũng là một cách xiển
dương văn hóa sửa sai trường kỳ, còn được coi là biểu hiện của đặc tính cầu
thị, cầu tiến, cầu toàn mà không cầu tiêu, giống như đặc tính hòa mình, hòa
giải, hòa hợp mà nhất quyết chẳng hòa tan của Trung ương Đảng chúng tôi, cho
nên, mọi vấn đề đều sớm được triệt tiêu tận gốc trước khi nó tượng hình hay
hiện hình. Quý quốc có câu nói cực hay là: “nô niêu sờ gút niêu”. Thì điều đó
cũng là phương châm hoạt động của làng văn làng báo làng đài của chúng tôi:
Không có tin trên báo/đài tức là xã hội ổn định, đếch có vấn đề gì.
- ¥€$ -
Sau
cùng là “Những phạm trù nào mà Việt Nam và Mỹ có thể hợp tác chặt chẽ
hơn nữa để thực hiện sứ mệnh cao cả” ở đoạn dẫn nhập bên trên.
Phải
nói rằng cực kỳ sai lầm cho những ai nghĩ ngay đến phạm trù vũ khí. Chúng tôi
thừa nhận là rất cần vũ khí hiện đại, nhưng chắc chắn là không cần ba hoa để
mang họa bị vu khống là chạy đua vũ trang với láng giềng, đặc biệt là tay láng
giềng ân nhân khổng lồ từng làm nên quá khứ của chúng tôi bằng lời hứa long
trọng “sẽ chiến đấu đến người VN cuối cùng”, và từng thiết tha hướng dẫn chúng
tôi những bài học giáo trừng rất đáng ghi tâm khắc cốt.
Vậy
thì, những hợp tác thiết thực mà Mỹ và VN có thể tăng cường trong thời gian tới
có thể bao gồm những gì?
Tôi
mạnh dạn đề nghị một bản lộ đồ “4 Không + 2 Có”, như sau:
Một
là: Cả hai bên KHÔNG tiến hành những Dự Luật Nhân Quyền về nhau. Quốc hội chúng
ta có gì xài nấy, không ai xía chuyện tình cảm đời tư của ai.
Hai
là: Cả hai bên KHÔNG cưỡng bức hay áp chế nhau vào quy chế CPC. Nói cách khác
là kệ mịa nhau, chẳng mắc mớ gì mà gây rắc rối không cần thiết cho nhau.
Ba
là: Cả hai bên KHÔNG đòi thăm tù nhân lương tâm hay đòi thả tù nhân chính trị
của nhau. Tù ai nấy nhốt, chẳng cần phải báo cáo tình hình thăm nuôi hay liên
hệ luật sư lôi thôi.
Bốn
là: Cả hai bên KHÔNG đặt ra bất kỳ điều kiện gì một khi có lòng muốn viện trợ
(nhân đạo/kinh tế/quân sự) cho nhau. Phải luôn luôn tâm niệm rằng của cho không
bằng cách cho.
Năm
là: Cả hai bên CÓ nghĩa vụ phải bảo vệ đại sứ quán và lãnh sự quán của nhau
trước những cuộc biểu tình liên tục làm xấu hổ đảng cầm quyền và chính phủ liên
hệ trước mặt bầu bạn quốc tế.
Sáu
là: Cả hai bên CÓ quyền từ chối nhập khẩu từ phía bên kia bất kỳ những nguyên
tắc, kỹ thuật, sách vở, phim ảnh liên quan đến Hạ bệ, Lật đổ, Đảo chính, hay
Đấu tranh Bất bạo động.
Tất
nhiên, khi nào nghĩ ra thêm những đề nghị thiết thân nào khác, chúng tôi sẽ bổ
sung bằng văn bản.
- ¥€$ -
Trước
khi dứt lời, hãy cho phép tôi được nhắc lãnh đạo quý quốc một vài điểm nhạy
cảm, như sau:
Một
là: Đừng bao giờ dạy dỗ chúng tôi cái nguyên tắc “Dân chủ và thịnh vượng luôn
sóng đôi”, hay “cải cách chính trị và tăng trưởng đồng hành với nhau”. Điều đó,
dưới con mắt của chính thể XHCN rạng ngời của VN hôm nay, nó không phải là
hướng dẫn/khai sáng/đề nghị, mà chính là bộp tai/đá đít chúng tôi. Á à! “nô
gút”, không nên, không nên!
Hai
là: Đừng bao giờ mất công “Lo ngại về vấn đề nhân quyền, bao gồm cả việc giam
giữ các nhân vật hoạt động, các luật sư và các blogger từng phát biểu ý kiến
cách ôn hòa”, hoặc, “quan tâm về việc hạn chế tự do ngôn luận trên mạng, và
phiên tòa sắp diễn ra để xử những sáng lập viên của Câu lạc bộ Nhà báo tự do”.
Các bạn nói suông thì đã đành. Phần chúng tôi thì thường ra rất khi chịu nghe
suông. Chúng ta hiểu nhau chỗ này chứ?
Ba
là: Đừng bao giờ để tâm đến lời phát biểu lên gân của nguyên Tổng bí thư Phiêu
Lê khơi gợi lại vết thương chiến bại duy nhất của Hoa Kỳ, lúc phu quân của bà
Ngoại trưởng lần đầu tiên chân ướt chân ráo sang đây. Cũng đừng bận lòng chuyện
“phân hóa chính phủ Obama” mà ngài nguyên Chủ tịch nước Triết Nguyễn đã phát
biểu thành câu danh ngôn để đời của ổng. Nói vậy chứ mấy ổng không cố ý như vậy
đâu. Người Việt Nam
chúng tôi vẫn thích đùa đấy thôi, đó là truyền thống tự ti thành tự sướng từ thời
Trạng Quỳnh lận. Vả, người ta vẫn bảo đừng nghe những gì cộng sản nói mà!
- ¥€$ -
Sau
cùng, chúng tôi tin tưởng sâu sắc rằng, nhân dân Mỹ sáng tạo và năng động trong
tiến trình xây dựng đất nước, nhất định sẽ đạt được những thành tựu to lớn, đưa
nước Mỹ vượt qua những khó khăn ngặt nghèo trên con đường chông gai đầy thử
thách và luôn khủng hoảng suy trầm của tư bản chủ nghĩa. Chúng tôi mong muốn,
hai Đảng cầm quyền và hai nước chúng ta sẽ tiếp tục cùng sát cánh bên nhau vững
bước trên con đường vì nền ổn định chính trị và kinh tế toàn cầu nói chung và
sự an toàn đường biển thông thương giữa Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương nói riêng.
Có
thể tóm tắt chỉ trong 8 chữ: “Duy trì Hòa bình – Ổn định Khu vực”.
Đó
cũng là niềm tin và tình cảm của chúng tôi gửi tới bà Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ
Hiêu-la-ry Cờ-lin-tơn, cùng toàn thể lãnh đạo nước Mỹ, hiện giờ và cả sau tháng
11 năm nay.
12-07-2012 – Kỷ niệm
tròn đúng 17 năm quan hệ Mỹ-Việt ở cấp đại sứ.
Blogger Đinh Tấn Lực
lược ghi từ băng gốc ngày 10/7.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét