![]() |
Tàu ngư chính Trung Quốc bị tàu tuần tra Nhật Bản
giám
sát gần Senkaku (Điếu Ngư) ngày 11/7
|
Ngày 11/07/2012, phi cơ tuần tiểu của hải khu 11 đóng ở
Okinawa, sau khi phát hiện 3 tàu ngư chính của Trung quốc đang xâm nhập vào
vùng biển đảo Senkaku, đã gọi điện ngay cho hai tàu tuần duyên Nhật có mặt gần
đó đến chận bắt. Sau gần một tiếng đồng hồ rượt đuổi nhưng không bắt được vì cả
ba tàu hải giám Trung quốc đã nhanh chân chạy ra khỏi lãnh hải của Nhật.
Chiều ngày 12/07/2012, một trong ba tàu hải giám này của
Trung quốc mang số hiệu Ngư chính 35001 lại tiếp tục xâm nhập, hai chiếc còn lại
lẩn quẩn ở lãnh hải quốc tế gần đó chờ. Xâm nhập được khoảng 15 phút, con tàu
Ngư chính 35001 cũng phải rút lui vì bị rượt đuổi. Tuy không bắt được nhưng lực
lượng tuần duyên Nhật đã chụp hình, quay phim lại tất cả để làm bằng chứng tố
cáo tàu Trung quốc vi phạm lãnh hải Nhật. Tất cả các bằng chứng đó đã được gởi
về cho chính quyền trung ương và một phần cho các cơ quan truyền thông đại chúng
để loan tin cho moi người biết.
Việc chính phủ Nhật gởi thông tin cho các cơ quan truyền
thông đại chúng có hai ý nghĩa. Thứ nhất, trách nhiệm của chính phủ là phải
loan báo cho người dân biết sự thật chứ không được dấu nhẹm về những mối đe dọa
đối với đất nước. Thứ nhì, qua việc phổ biến thông tin đó, sức mạnh của toàn
dân mới được vận động đúng mức trong việc bảo vệ đất nước. Chính phủ có cách
làm của chính phủ, và cùng lúc người dân có cách làm của người dân miễn sao
cùng một mục đích là bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ và lãnh hải.
Ngoài việc đưa tin, báo đài Nhật còn bình luận như sau: Mặc
dù biết lực lượng tuần duyên Nhật ngày đêm canh giữ vùng quần đảo Senkaku,
nhưng Trung quốc vẫn cho tàu bè của mình lẫn quẩn ở vùng biển này để hễ có dịp
là tìm cách xâm nhập, Bắc Kinh coi thường mọi kháng nghị và muốn cảnh xâm nhập
này phải liên tục tiếp diễn để bình thường hóa hành động xâm phạm lãnh hải của
Nhật trong chủ trương hết sức vô lý và ngang ngược. Bắc Kinh thèm thuồng vùng
lãnh hải và lãnh đảo bất khả xâm của Nhật.
Nhìn những đoàn tàu của Trung quốc từ tàu đánh cá, tàu ngư
chính, tàu thăm dò hải dương cho đến tàu chiến lẫn quẩn ở vùng biển đảo Senkaku
chẳng khác nào một bầy diều hâu đang chờ dịp là sà xuống đớp mồi. Nếu chính phủ
và người dân Nhật không phản đối mạnh hay chỉ kháng nghị chiếu lệ thì chắc chắn
Bắc Kinh đã lấn tới như đã và đang làm đối với Việt Nam.
Nhân dịp này, các đài truyền hình Nhật cũng loan nhiều tin tức
về việc người dân Philippines xuống đường biểu tình chống Trung quốc và các cuộc
xuống đường hôm 1/7 và 8/7 của người Việt Nam tại Hà Nội, Sài Gòn chống bá quyền
phương Bắc, để chứng minh thêm nữa với dân Nhật về lòng dạ xâm lược của Trung
quốc đối với cả khu vực.
Ngay sau khi tin tức ba tàu ngư chính Trung quốc xâm phạm
lãnh hải Nhật được loan tải, một cuộc biểu tình chống Trung quốc đã bộc phát tại
Tokyo với hàng ngàn người tham gia. Về phía chính phủ Nhật, ngày 11/07, đã gọi
Đại sứ Trình Cửu Hoa của Trung quốc ở Tokyo đến để kháng nghị. Thay vì nhận tội
trước các chứng cớ quá rõ ràng, thì Bắc Kinh nhẵn mặt bác bỏ kháng nghị của Nhật
vì cho rằng ba tàu ngư chính của Trung quốc không xâm phạm lãnh thổ của ai cả.
Bắc Kinh ngang nhiên gọi đó là vùng biển đảo của Trung quốc, rồi còn lên tiếng
đạo đức cho biết rằng hiện nay đang trong thời kỳ cấm đánh cá để bảo vệ ngư trường
nên ba tàu ngư chính chỉ đến đó để làm nhiệm vụ canh giữ, không cho ngư phủ
Trung quốc đến đánh cá.
Trước thái độ ngoan cố đó, trong cùng ngày, Ngoại trưởng Nhật, ông Genba,
trong cuộc họp tay đôi với Ngoại trưởng
Trung quốc Dương Khiết Trì tại Phnom Penh, Campuchia, hôm 11/7 vừa qua, đã trực
tiếp phản đối một cách mạnh mẽ về chuyện này. Hiển nhiên, phía Trung Quốc lại
ca bài cũ một cách ngang ngược.
Ngoài ra người giữ chức Phó Tổng đội Hải giám của Trung quốc
là ông Tôn Thư Hiền còn tuyên bố rằng nếu Nhật Bản cứ tiếp tục coi quần đảo Điếu
Ngư là biển đảo của mình thì khó mà tránh khỏi một cuộc chiến xảy ra giữa hai
nước. Trước đó, ông Hiền này cũng tuyên bố như thế với Việt Nam, Philippines
trong việc tranh chấp chủ quyền ở biển Đông. Nhưng điều họ không nhắc tới là
các tàu Trung Quốc bỏ chạy mỗi khi tàu tuần duyên Nhật kéo đến. Đối với hải
quân Philippines, nước mà Bắc Kinh cho là yếu hơn Nhật và mức độ bảo đảm an
ninh của Hoa Kỳ cũng yếu hơn, thì Tàu Trung Quốc cũng nấn ná lâu hơn nhưng cuối
cùng vẫn bỏ chạy. Chỉ riêng đối với Việt Nam, nước duy nhất bày tỏ thái độ sợ
hãi và quị lụy, thì tàu Trung Quốc lấn tới ngày một xác xược hơn, kể cả chia lô
thềm lục địa Việt Nam ra cho đấu thầu.
Bức tranh giữa Nhật Bản và Việt Nam tương phản nặng nề, và hệ
quả do đó cũng ngược hẳn nhau. Mỗi lần tàu Trung Quốc chỉ mới xâm phạm lãnh hải
Nhật thôi thì tàu Nhật đuổi ngoài khơi, dân Nhật biểu tình trên đất liền, chính
phủ Nhật phản đối trước thế giới, và thế là Bắc Kinh thụt lại rình mò chờ dịp
khác. Trong khi đó, mỗi lần Trung Quốc bắt đánh, giết ngư dân Việt -- chỉ mới đây
thôi, vào ngày 05/07/2012, ba mươi ngư phủ Việt Nam trên sáu tàu đánh cá đang
hành nghề ở vùng biển Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam bị Trung quốc bắt giữ
-- thì tàu hải quân Việt tiếp tục «đi tuần chung» với hải quân Tàu Ở VÙNG BIỂN
KHÁC; công an Việt đánh tới tấp những người Việt dám lên tiếng phản đối xâm lược; quan chức Việt lại sang Tàu để chụp hình ca tụng mối quan hệ thắm thiết; và
thế là Bắc Kinh lại bắt thêm người, lấn thêm biển, và mở thêm các khu biệt lập
cho dân Tàu trên đất liền.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét