Lời giới thiệu: Có một người vừa bước sang tuổi tám mươi. Tuổi
của mắt đã mờ, chân đã chậm. Tuổi phải nhìn quỹ thời gian của mình ngày một teo
tóp đi nhưng vẫn không nguôi niềm trăn trở vận nước. Từ “chú nhóc con Vũ Cao
Quận” (*) của cái ngày mồng 2 tháng 9, đến người lính Vũ Cao Quận của trận thắng
được ca tụng là “chấn động địa cầu” 1954. Để sau này ông thốt lên rằng: “Trong
những điều vĩ đại - Cuộc lừa này là vĩ đại vô song” Ông khước từ những lời ca
tụng, những danh hiệu (mà ông rất xứng đáng được nhận) để luôn tự hào với cái
tên thật bình dị: Người lính già Vũ Cao Quận. Và dù trong giai đoạn nào của
cuộc đời, ông cũng đã làm tròn bổn phận đối với Tổ quốc.
Nhân dịp kỷ niệm ngày ông tròn tám mươi tuổi (16/4/1933- 16/4/2013), blog thanhnghienpham xin trân trọng gửi tới quý độc giả bài “Biểu tình nay… Nhớ lại biểu tình xưa” của tác giả Vũ Cao Quận được viết ngày 20 tháng 7 năm 2008. Cầu chúc cho ông được mạnh khỏe và xin được gửi một tấm lòng đến với một tấm lòng.(Phạm Thanh Nghiên).
Nhân dịp kỷ niệm ngày ông tròn tám mươi tuổi (16/4/1933- 16/4/2013), blog thanhnghienpham xin trân trọng gửi tới quý độc giả bài “Biểu tình nay… Nhớ lại biểu tình xưa” của tác giả Vũ Cao Quận được viết ngày 20 tháng 7 năm 2008. Cầu chúc cho ông được mạnh khỏe và xin được gửi một tấm lòng đến với một tấm lòng.(Phạm Thanh Nghiên).
Biểu tình nay… Nhớ lại biểu tình xưa Vũ Cao Quận
Mồng 2-9-1945: Một ngày thu nhưng vẫn nắng hè gay gắt! Cả
nhà con cái ông tài Ban nhà tư sản kiêm địa chủ đang nhộn nhịp chuẩn bị đi biểu
tình đón chào ngày Quốc Khánh đầu tiên của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà. Chị
gái lớn thướt tha trong bộ áo dài trắng muốt của đoàn giáo viên Bình Dân Học
Vụ. Anh trai (nay là liệt sĩ với bằng liệt sĩ có chữ ký của Võ Nguyên Giáp và
giấy chứng nhận liệt sĩ của Cục trưởng Cục Quân Giới trực tiếp gửi cho chủ tịch
Uỷ ban hành chính kháng chiến Hà Nội Trần Duy Hưng với dấu son còn đỏ chói
nhưng đến nay không được công nhận?). Trang nghiêm trong bộ "tự vệ
phục" kaki Mỹ vai khoác khẩu các-bin trong đội ngũ của tự vệ Đông Khê khu
11-Hải Phòng dưới sự chỉ huy của anh Nguyễn Sơn Lâm (Con trai trưởng của nhà tư
sản Nguyễn Sơn Hà, đại biểu quốc hội đầu tiên của Nước VNDCCH). Chị gái thứ hai
juýp xanh sơ mi trắng mũ ca-lô đội lệch trong đội ngũ cứu thương của trường con
gái "Ecole jeune fille" là trường Minh Khai ngày nay.(Suốt 9 năm KC
là y tá trưởng của Trung đoàn 42 và từng là phó giám đốc Bệnh viện Quận Hồng
Bàng HP).
Hải Phòng 1945 không phải xin phép biểu tình.
Và chú nhóc con Vũ Cao Quận 12 tuổi lúc bấy giờ "vô
đoàn thể " nhi đồng cứu vong cũng không, thiếu niên tiền phong cũng chẳng
đến lượt, cặm cụi đẽo gọt lại cái cán cờ bằng trúc chặt trộm trong làng Lạc
Viên có dãy phố Avenue De Belgique vắt ngang. Lá cờ do nằn nì xin chị gái mảnh
vải đỏ bốn gang tay nhân với sáu gang tay được dán ngôi sao vàng bằng giấy. Vai
cũng đeo khẩu súng gỗ cũng mũ ca-lô bằng giấy gấp, cầm cờ đi đầu lũ "chíp
hôi" học cùng trường Lạc Viên và bạn “thò lò mũi" cùng phố đi lẫn
trong đội ngũ trùng trùng điệp điệp của hàng vạn nhân dân thành phố Hải Phòng
tiến về Nhà hát lớn Hải Phòng (Grande Théatre). Một đội ngũ tí hon vô đoàn thể,
không ai mời cũng không xin phép ai cũng hiên ngang tiến vào Quảng trường như
ai! Buổi đầu Cách mạng tháng 8 những người đi biểu tình vì yêu Đảng Việt Minh
sao mà nó bình đẳng thế! Không ai ra vặn vẹo đi biểu tình xin phép ai và mặc
nhiên đội ngũ tí hon tự chiếm một chỗ đàng hoàng trong khối biểu tình khổng
lồ.... bình đẳng và tự do. Một quảng trường rừng người, rừng cờ và rừng ca hát
cộng với hô khẩu hiệu: - Việt Minh muôn năm !
- Hồ Chí Minh muôn năm... muôn năm !
- Việt Nam bao năm dòng rên siết lầm than.
- Dưới ách quân tham tàn đế quốc sài lang... (“Diệt phát
xít” của Nguyễn Đình Thi)
- Đoàn quân Việt Nam đi sao vàng phất phới…
- Dắt giống nòi quê hương qua nơi lầm than... (“Tiến quân
ca” của Văn Cao).
Tiếng ca hát tiếng hô khẩu hiệu như sấm dậy, liên tu bất
tận khản hết cả giọng. Đã có người ngất đi vì say nắng. Đội cứu thương nhộn
nhịp băng ca.
Hàng vạn người: Bộ đội giải phóng quân từ chiến khu Đông
Triều về, tự vệ chiến đấu các khu trong toàn thành phố cùng khối nam phụ lão ấu
kề vai bên nhau nghiêm chỉnh đứng dưới nắng chang chang suốt 5-6 tiếng đồng hồ
để lắng nghe diễn thuyết. Có một hạt cát con bé tí ti trong cái bãi biển người
biểu tình khổng lồ đó cũng cùng mọi người đang như "phát rồ" trong
cơn "nhập đồng bi tráng vĩ đại", đó là chú bé nhóc con Vũ Cao Quận.
Nhân dân đã tự nguyện yêu mến cái chế độ tươi đẹp, cảm nhận "mơ hồ"
của buổi đầu ấy. Nó cho họ hưởng niềm vui kiêu hãnh của một dân tộc thoát khỏi
ách nô lệ. Lúc ấy họ chưa hề được hưởng một chút gì hạnh phúc no ấm, nhưng cả
dân tộc Việt Nam đã sẵn sàng nhảy vào lửa vì nền độc lập của Tổ Quốc, vì quí
yêu cái nhân danh ban đầu: Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà - Độc lập Tự do Hạnh
phúc, và lồng trong đó có cả sự tin yêu kính trọng những người cộng sản... nấp
đằng sau hai chữ Việt Minh !
Mồng 9-12-2007, 62 năm sau. Một buổi sáng mát dịu, một ông
già chân chậm mắt mờ sau bao năm chinh chiến lại đứng lẫn vào cuộc biểu tình
của các cháu thanh niên-sinh viên Hà Nội cũng hô khẩu hiệu, cũng hò hét vì
Trường Sa và Hoàng Sa trước sự lấn chiếm bành trướng của bọn Trung Quốc trong
nhoè nhoẹt nước mắt. Có một ông già như tôi là người qua đường không quen biết
đến ôm vai tôi cùng khóc với tôi.., đầu kia có Nguyễn Thượng Long với búi tóc
dài, có luật sư Lê Quốc Quân đang cầm nhịp cho "bài ca phản đối Trung
Quốc" tiếng hô khẩu hiệu của các cháu thanh niên và sinh viên làm chấn
động toàn bộ khu vực trước cổng đại sứ quán Trung Quốc và sau lưng ngôi tượng
đá vô cảm Lê Nin tưởng như cũng rung rinh. Cách đó không xa có vi-la mang số 30
với ngôi biệt thự lạnh lùng, dửng dưng tưởng như hoang vắng !.. Đột nhiên đội
cơ động của cảnh sát Hà Nội mũ sắt giầy đinh bỗng tập trung dàn hàng ngang
trước đội ngũ của các cháu thanh niên và sinh viên đang hô khẩu hiệu như báo
trước một vụ đàn áp. Tôi vội bước xuống lòng đường tiến ra giữa đường và chỉ
vào họ, những cảnh sát cơ động giầy đinh mũ sắt trẻ trung, sự căng thẳng sau
nét mặt hiền lành đang lăm lăm các cây gậy và thét lên:
- Nếu các anh định đàn áp các cháu sinh viên hãy vụt cái
gậy đầu tiên vào lão già này!
Phạm Thanh Nghiên với chiếc máy di động giơ cao trên đầu
để thu tiếng chuyển ra cho bạn bè thế giới nghe nhịp tim sôi động của các bạn
trẻ trong nước vội cùng các cháu sinh viên gái chạy xuống lòng đường lôi tôi
lên hè vừa khóc vừa nói: “Bác ơi, bác lên đi không chúng đánh bác chết!” Phạm
Thanh Nghiên quay lưng che cho tôi đề phòng nếu tôi bị đánh. Còn Nguyễn Xuân
Nghĩa chạy đi, chạy lại hò hét như một "tướng đốc chiến". Còn nhiều
gương mặt: Nguyễn Phương Anh, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình... nhoáng nhoàng
qua mắt tôi như một đoạn phim quay nhanh.
Đây là cuộc đi biểu tình lần thứ hai trong cuộc đời sau 62
năm (1945-2007).
Từ chú nhóc con Vũ Cao Quận nay đã là ông già Vũ Cao Quận
75 tuổi.
Vào một buổi tối tháng 6-2008 tôi chính thức ký tên vào
đơn xin biểu tình vào ngày 16/7/2008 cũng với cháu Phạm Thanh Nghiên và nhà văn
Nguyễn Xuân Nghĩa.
Và như hôm nay các bạn đã thấy, cuộc biểu tình có xin phép
của 3 chúng tôi đã "thất bại", cá nhân tôi không đại diện cho ai cả,
thánh thực xin lỗi các bạn vốn có tên trong "sổ đen" ở mọi nơi lại bị
"mang vạ" trong cuộc biểu tình bất thành này. Một lần nữa tôi xin
trăm lần xin lỗi.
Qua đọc bản "Tin từ Hà Nội về tình hình các nhà dân
chủ bị bao vây sách nhiễu" của Nhóm phóng viên dân chủ nhân quyền. Trước
hết tôi xin cám ơn các bạn đã đa tin hỗ trợ cho chúng tôi và cá nhân tôi cũng
xin phép được cải chính một chi tiết: Trong bản tin có câu: "công an Hải
Phòng đã gọi thẩm vấn ông Vũ Cao Quận nhiều lần, do sức khoẻ kém và tuổi cao
làm ông ngất xỉu liên tục. Vì thế ông đã phải tự rút tên ra khỏi đơn xin phép
biểu tình mà trước đó đã tham gia ký tên mới được tạm thời yên ổn với bộ máy
đàn áp của Công an CSVN....".
Đột quỵ và ngất mấy lần tại nhà thì có, nhưng ngất
tại cuộc thẩm vấn thì không.. Tôi có được UBND phường và CA mời ra thẩm vấn và
họ đối với tôi là phải đạo, nói rõ hơn là hoà nhã. Họ cũng không hề ép tôi phải
rút tên trong đơn. Và để đáp lại, tôi cũng nhẹ nhàng tuyên bố: "Tôi vì bệnh
già rồi không ra khỏi nhà nổi 100m nhưng vẫn đủ sức khoẻ ký 10 lần vào đơn xin
biểu tình nếu liên quan đến tự do dân chủ và nhân quyền. Rất tiếc là tôi sẽ
không thể có mặt trực tiếp trong các cuộc biểu tình (nếu có) nhưng lực tàn của
tôi còn đủ sức để chống gậy đến hầu toà về trách nhiệm của cá nhân mình trước
pháp luật!
Tôi có bị quản thúc không ? Có lẽ cơ quan an ninh còn
trọng người già nên lặng lẽ theo dõi thì có nhưng chưa thấy gây khó khăn cho
việc đi lại của tôi. Nhưng họ lại ngăn chặn tôi về việc khác kia ?
Số là hồi giữa tháng 5 - 2008, tôi có dự kiến mời năm, bẩy
ông bạn già từng quí mến, kính trọng Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang vào ngày 6 -7
-2008 đến Nhà Trắng (La villa blanche), quán bia rất lớn của quân chủng Hải
quân "chạm cốc" để mừng sinh nhật ông Giang. Rất buồn là đến gần ngày
đó thì được tin ông Giang đi cấp cứu. Không sao... sống chết có mệnh trời cứ
"cụng ly" cầu cho ông "tai qua nạn khỏi"! Nhưng có một
nguồn tin rất méo mó "bắn" đến tai tôi: ...sẽ có 10 mâm (khoảng 60
người ?) có thể từ Thái Bình kéo ra... từ Hà Nội, Hà Tây rồi Vĩnh Phúc kéo
xuống... lại truyền đơn, lại bóng bay... thực hư ra sao người yếu bóng vía nghe
sợ "vãi hết cả linh hồn"!... Việc gì cần đến đã đến và cả việc không
cần đến... cũng cứ đến ! Hai ông trung tá an ninh đến tận nhà thăm sức khoẻ
tôi. Và một cuộc trao đổi thân mật nhẹ nhàng nhưng kiên quyết cũng được diễn
ra. Không có văn bản về lệnh cấm nhưng có thể sẽ "mạnh tay" nếu cuộc
"bia bọt mừng sinh nhật " cứ diễn ra. Tôi cũng khẽ khàng trình bày:
cuộc "bia bọt" này chỉ là chuyện ân tình của tuổi già đối với nhau
không hề có "âm mưu" gì cả và tôi cũng "kiên trì" trình bày
thêm cho vui là: việc "bia bọt" không chỉ là mừng sinh nhật mà năm
nay 2008 "mệnh" tôi cũng đã hết, coi như cuộc gặp mặt "tiền vĩnh
biệt" với bạn bè và cho có vẻ "ca cải lương" coi cuộc chạm cốc
cuối cùng của người tử tù trước khi ra trường bắn ! Tất cả cười ồ nhưng yêu cầu
của tôi vẫn không được chấp nhận !
Thôi thì trước "cái gậy" to như thế, tôi đành
lỗi hẹn với ông Giang, với bạn bè ! Và tôi có cảm tưởng cơ quan an ninh Hải
Phòng quan tâm ngày 6-7-2008 ở HP hơn là ngày 16-7-2008 ở Hà Nội. Vì hai ngày
mồng 5 và mồng 6, một nữ trung tá và một nam đại uý CA với cảnh phục nghiêm
chỉnh xuất hiện trước nhà tôi (và có một nhân vật đáng nể khác mà tôi không
tiện nói ở đây !)
Có lẽ đã khá dài dòng về chuyện biểu tình, tôi xin ngừng
viết với một mơ ước thiết tha mong: Những nhà lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam
bây giờ hãy làm gì để Nhân Dân Việt Nam tin yêu và kính trọng như đã từng tin
yêu và kính trọng những người lãnh đạo Đảng Việt Minh năm 1945, thì việc biểu
tình chỉ làm cho đảng cộng sản rạng rỡ và Nhân Dân Việt Nam tự hào nhìn ra thế
giới. Mong lắm thay !
Hải Phòng
ngày 20-7-2008
Vũ Cao Quận

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét