Trịnh Kim Tiến
Trước ngày giỗ đầu của bố, tôi mở lại video quay lại ngày tang lễ, rồi cả nhà vừa xem vừa khóc.
Sau một năm nhìn lại mà nỗi đau còn như ngày hôm qua đây thôi. Khi nhận được tin dữ, bố tôi không thể sống nổi cho dù có cứu chữa ra sao, tâm trí tôi rối bời, tôi không muốn họ khám nghiệm tử thi cho bố tôi.
Tôi không muốn thi thể của bố bị mổ phanh phui như một con gà nằm trên chiếc thớt, để người ta rạch từng đường, lấy chỗ này ra để khám nghiệm, lấy chỗ kia ra để kiểm tra. Bố tôi đã chết trong đau đớn rồi, tại sao đến thi thể cũng không được toàn vẹn như người ta???
Tôi không chịu, tôi cứ lắc đầu, mặc cho những tiếng khuyên ngăn của họ hàng người thân. Chỉ đến khi chăm sóc cho bố trong viện, nhìn vào mắt của bố, tôi biết tôi không thể để bố mình phải chết oan. Ánh mắt bố như nói với tôi, “con phải làm”. Vì công lý cho bố, vì ánh mắt ấy của bố, tôi đã đồng ý để họ mổ tử thi cho bố.



RSS Feed
Facebook
Twitter