Hiển thị các bài đăng có nhãn người vọng công lý. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn người vọng công lý. Hiển thị tất cả bài đăng

Tiễn đưa cha - một năm nhìn lại

Trịnh Kim Tiến
Trước ngày giỗ đầu của bố, tôi mở lại video quay lại ngày tang lễ, rồi cả nhà vừa xem vừa khóc.

Sau một năm nhìn lại mà nỗi đau còn như ngày hôm qua đây thôi. Khi nhận được tin dữ, bố tôi không thể sống nổi cho dù có cứu chữa ra sao, tâm trí tôi rối bời, tôi không muốn họ khám nghiệm tử thi cho bố tôi.

Tôi không muốn thi thể của bố bị mổ phanh phui như một con gà nằm trên chiếc thớt, để người ta rạch từng đường, lấy chỗ này ra để khám nghiệm, lấy chỗ kia ra để kiểm tra. Bố tôi đã chết trong đau đớn rồi, tại sao đến thi thể cũng không được toàn vẹn như người ta???

Tôi không chịu, tôi cứ lắc đầu, mặc cho những tiếng khuyên ngăn của họ hàng người thân. Chỉ đến khi chăm sóc cho bố trong viện, nhìn vào mắt của bố, tôi biết tôi không thể để bố mình phải chết oan. Ánh mắt bố như nói với tôi, “con phải làm”. Vì công lý cho bố, vì ánh mắt ấy của bố, tôi đã đồng ý để họ mổ tử thi cho bố.

Đầu năm phỏng vấn linh mục Chân Tín về Giáo hội và Đất nước

Nữ Vương Công Lý
Lm. Chân Tín38 Kỳ Đồng, Sài Gòn
Nhân dịp năm mới, Nữ Vương Công Lý có dịp phỏng vấn linh mục Chân Tín, C.Ss.R về hiện tình Đất nước, Giáo hội và những dư luận xung quanh cuộc đời đấu tranh cho công lý, cho nhân quyền mà ngài đã dành cả cuộc đời dấn thân. Chúng tôi trân trọng gửi tới quý độc giả nội dung cuộc trả lời phỏng vấn này.
*
1. Thưa cha, lời đầu tiên, NVCL xin kính chúc cha mạnh khỏe, bình an trong Thánh linh Chúa để có nhiều đóng góp cho Giáo hội và đất nước.
Linh mục Chân Tín: Xin chân thành cám ơn NVCL, nhân những ngày đầu năm Nhâm Thìn chúc tôi mạnh khỏe, bình an trong Chúa Thánh Linh để có nhiều đóng góp cho Giáo hội và đất nước. Với ơn Chúa, tôi ráng đóng góp ít nhiều cho Giáo hội và đất nước. Với tuổi 93, tôi là một trong những người chứng của lịch sử hiện đại của Giáo hội và đất nước, nên tôi thấy có trách nhiệm và cố gắng góp phần vào việc xây dựng đất nước và Giáo hội.

Một ngày tại VN qua báo chí truyền hình

NGƯỜI VỌNG CÔNG LÝ

Ngày nọ qua tháng kia, tôi phải lo kiếm sống, lo bổn phận công dân là đóng thuế để "xây dựng đất nước", chưa kể các thứ thuế hàng ngày về cầu đường khi lưu hành trên lộ, nhất là khi chẳng may gặp chú CS giao thông buồn buồn thổi toét một tiếng, mà điều này…khó tránh khỏi! Có khi chẳng có gì đáng tội, nhưng cái giấy kiểm định xe bị…mờ, đang lúc rảnh rang không có…mối, chú CSGT tình cờ "vớ" được, thì lại mất toi mấy trăm ngàn như chơi,còn"buộc phải phạm tội"nữa! (Dù tội này ở VN rất được khuyến khích, nếu không nói là bắt buộc, và là "bổn phận công dân" trong XHCN: TỘI ĐƯA HỐI LỘ!).

Hôm nay tôi được nghỉ xả hơi một ngày, định làm một việc gì hữu ích. Buổi sáng thức dậy, tôi đọc một tờ báo, rồi đi một vòng ra chợ mua chút đồ cần dùng để "nếm thử" cái mùi "bão giá", tối xem truyền hình một khúc, mà tôi choáng váng nhức đầu, đêm mất ngủ, nằm mơ ác mộng, trong người thì ấm ức, tâm trạng rối bời khiến tôi muốn bệnh! Vì sao vậy?

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More