Ngô Nhân Dụng
Cuộc đấu giữa
các phe phái trong đảng cộng sản Việt Nam đe dọa cả tình hình kinh tế, sau vụ bắt
giam ông Nguyễn Ðức Kiên, phó chủ tịch hội đồng sáng lập ACB - lớn nhất trong
nhóm các ngân hàng thương mại ngoài quốc doanh.
Các mạng đã truyền tin ngay trong đêm Bầu
Kiên bị bắt giữ, sáng hôm sau, 21 Tháng Tám, báo chí mới bắt đầu đưa tin, nhưng
giới có tiền không chờ đọc tin của nhà nước.
Theo bản tin
từ trang DVSC.com của công ty Ðại Việt, thị trường chứng khoán trong nước đã
“lao dốc, chứng khoán rớt thê thảm, các nhà đầu tư bán tháo cổ phiếu ngân
hàng.” Theo tính toán của các chuyên gia thì hai thị trường chứng khoán Hà Nội
và Sài Gòn đã mất tổng cộng 35,600 tỷ đồng, tương đương gần 1.8 tỷ đô la Mỹ.
Các nhà tư bản
đỏ mất tiền không đáng kể. Mối nguy là dân chúng không còn tin ở hệ thống ngân
hàng. Giá vàng đã tăng vọt. Theo tin trên mạng, dân chúng kéo nhau đến rút tiền
từ ngân hàng ACB, buổi chiều một số chi nhánh ngân hàng ACB đã hết sạch tiền.
Các chi nhánh lớn hơn thì đông nghẹt người chờ rút tiền. Ngân hàng ACB đã yêu cầu
các chi nhánh tạm ngưng việc trao tiền cho người đã được chấp thuận vay. Ban
giám đốc ACB yêu cầu các trưởng, phó đơn vị không được rời khỏi nhiệm sở. Tổng
giám đốc ngân hàng ACB là ông Lý Xuân Hải cũng đã bị công an bắt giữ.
Bộ Công An ở
Hà Nội đã đưa ra thông cáo trấn an dư luận, nhưng không biết kết quả sẽ tới đâu
trước tâm lý bất an của những người có tiền tiết kiệm đang lo bị mất vì các
“ông lớn” trong đảng cộng sản đang “làm thịt” lẫn nhau. Mấy ngày nữa chúng ta mới
biết tâm lý hoảng hốt của người dân có được trấn an hay không. Trước đây đã có
phong trào chuyển tiền ra nước ngoài. Chắc chắn phong trào này đang được đẩy tới
mạnh hơn.
Thống Ðốc
Ngân Hàng Nhà Nước Nguyễn Văn Bình trấn an với lời hứa Ngân Hàng Nhà Nước sẵn
sàng hỗ trợ ngân hàng ACB trong trường hợp xảy ra tình trạng rút tiền hàng loạt.
Nhưng dư luận cũng biết ông Bình chính là người được Bầu Kiên dùng tiền để mua
cho địa vị thống đốc, đồng thời cũng là người lo làm tiền cho Thủ Tướng Nguyễn
Tấn Dũng. Nếu dân tiếp tục rút tiền thì chỉ trong mấy ngày sẽ gây khủng hoảng.
Người gửi tiền ở ngân hàng khác cũng lo đi rút tiền về. Làm sao cấm được? Trong
khi đó không ai biết việc cứu hay không cứu ngân hàng ACB sẽ do ai quyết định?
Người nắm ghế thủ tướng hay người nắm Bộ Chính Trị? Làm sao dân tin được là những
người này sẽ đồng ý được với nhau trong một thời gian ngắn?
Vì cuộc đấu
giữa hai phe đã đến mức độ thù hằn, không thể nào thỏa hiệp được. Mạng Quan Làm
Báo là tiếng nói của phe chống Nguyễn Tấn Dũng tiết lộ Bầu Kiên có quan hệ làm
ăn với Nguyễn Thanh Phượng, con gái Dũng. Mạng này được coi là thuộc phe Trương
Tấn Sang, chủ tịch nước, đã liên tiếp tấn công Nguyễn Tấn Dũng với đủ thứ tội từ
lâu nay. Phe Trương Tấn Sang có blog Quanlambao, phe Nguyễn Tấn Dũng làm blog Tư
Sang như để trả đòn.
Trên mạng Tư
Sang, phe Nguyễn Tấn Dũng đã đưa ra lá thư tố cáo: “...Trương Tấn Sang làm bí
thư Thành ủy thành phố Hồ Chí Minh (1997-1999) chỉ mới 2 năm nhưng sai phạm nhiều
việc, bị tố cáo cụ thể nên Trung Ương phải rút ra Hà Nội để kiểm điểm, mà lớn
nhất là liên quan đến vụ Năm Cam đầy tội ác và vụ bao che cho người Hoa (khi
anh Sang làm chủ tịch thành phố) để nhận tiền vàng... Vợ chồng chị Hồng, giám đốc
công ty xuất nhập khẩu Quận 3, tố cáo hành vi thiếu đạo đức của Trương Tấn Sang,
một bí thư Thành Ủy ép một giám đốc nữ phải ngủ với mình, đi Singapore để cung
phụng và làm gái bao qua đêm cho mình, người ta không chịu thì ra lệnh công an
bắt bỏ tù...” Nhưng lời tố cáo nặng nề nhất là Trương Tấn Sang đã chịu làm tay
sai cho Trung Cộng.
Sau khi Bầu
Kiên đã bị bắt, trên blog Quanlambao mới tiết lộ những cuộc điện đàm của Bầu
Kiên và đàn em, trong đó có Nguyễn Văn Bình, thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước, “Cái
lão Trọng này đáng chết! Vậy mày gọi điện cấm các báo không được bình luận, chỉ
đăng nó bị bắt vì kinh doanh trái phép ở mấy công ty, không được nói gì về ngân
hàng cả...” Trọng là Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư, đang đứng chung phe với Tư
Sang. Hai người đã bí mật lập chuyên án đặc biệt giao cho Bô Trưởng Trần Ðại
Quang trực tiếp chỉ huy, chỉ báo cáo cho tổng bí thư và chủ tịch nước!
Mạng này còn
“sáng tác” ra lời Nguyễn Văn Bình đề nghị với Bầu Kiên chạy chữa để ngăn chặn
việc điều tra ngay, vì nếu phanh phui hết ra có thể làm hệ thống các ngân hàng
thương mại lâm nguy: “Anh ơi bây giờ phải lấy cớ: Ổn định hệ thống ngân hàng,
không làm dân hoảng loạn, lấy cớ ngân hàng nhạy cảm để không cho bọn cảnh sát
điều tra và bọn TC2 mở rộng sang các ngân hàng Phương Nam, Eximbank,
Techcombank, Bắc Á, Việt Bank, Kiên Long, SHB, Bản Việt... nếu không thì sờ đến
đâu chết đến đó anh ơi...” Ðiều này chứng tỏ phe Trọng và Sang cũng biết ảnh hưởng
nguy hiểm cho thị trường tài chánh và kinh tế, nhưng vẫn hạ thủ Dũng.
Trên blog
Quanlambao mới viết: “Mấy lời với thầy trò Nguyễn Văn Bình và Nguyễn Văn Hưởng (Hưởng
là tướng công an, phe Dũng): Hãy mau mau lập công chuộc tội thì còn được khoan
hồng, bằng không anh y tá sẽ thí mạng các người là điều chắc chắn!”
Anh y tá đây
là Nguyễn Tấn Dũng.
Cuộc đấu giữa
hai phe trong đảng cộng sản được dân chúng Việt Nam coi như một tấn tuồng, vì
dù phe nào thắng, phe nào bại thì cũng vẫn là vở tuồng cũ. Kịch bản chính sẽ
không thay đổi, họ vẫn bảo vệ một chế độ độc quyền chuyên chế cho một nhóm trên
cùng chia nhau lợi lộc. Nhưng đây là một dấu hiệu cho thấy các phe phái trong đảng
cộng sản không còn thỏa thuận được với nhau cách chia chác quyền lợi âm thầm
bên trong nội bộ nữa.
Trước đây, những
vụ tranh chấp trong đảng cộng sản đều diễn ra trong hậu trường, Võ Nguyên Giáp
giành với Lê Duẩn; Lê Ðức Thọ với Trường Chinh; Lê Ðức Anh, Ðỗ Mười với Võ Văn
Kiệt, vân vân, có thể đưa tới những vụ thủ tiêu, ám sát, nhưng ngoài các đảng
viên cao cấp ra, không ai được biết có tranh chấp nội bộ. Trận đấu giữa hai phe
hiện nay không còn giữ kín được nữa. Vì quyền lợi quá lớn, phe nào đang được ăn
nhiều thì sẽ quyết tâm giữ mâm cỗ đến cùng, không thể bỏ được. Trước đại hội đảng
vừa qua, phe Tư Sang đã tấn công phe Ba Dũng bằng việc phanh phui ổ tham nhũng
Vinashin. Hơn nữa, các mạng lưới thông tin mới khiến mỗi phe lại tìm cách vận động
dư luận bên ngoài bằng cách phơi bày các tội lỗi của đối thủ. Nhờ vậy, người
dân bình thường mới được biết chi tiết về các tội lỗi đó.
Nhưng cuối
cùng, những tội lỗi đó do đâu mà ra? Không phải những cá nhân như Nguyễn Tấn
Dũng, Trương Tấn Sang, Bầu Kiên đã soạn ra vở tuồng tranh giành lợi lộc này.
Trong hệ thống xã hội đó, bất cứ lúc nào cũng có những người trong đảng cộng sản
tìm cơ hội giành nhau các quyền lợi lớn lao không lo bị ai kiểm soát, nhờ địa vị
độc tôn của đảng cộng sản. Chính hệ thống độc quyền chính trị đã sinh ra tình cảnh
này. Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, hay Trương Tấn Sang cũng tuồng trong
cùng một kịch bản.
Ðây là lúc những
người dân bình thường phải quyết định: Dân Việt Nam sẽ tiếp tục chỉ đóng vài
khán giả coi những vở tuồng nhơ bẩn như đang diễn ra trước mắt; hay phải đứng dậy,
xóa bỏ cái sân khấu ô nhục này?
DienDanCTM
nguồn: http://www.nguoi-viet.com

RSS Feed
Facebook
Twitter
0 comments:
Đăng nhận xét