Thành Đô
![]() |
| (Robespiere 1758-1794) |
"Việc tước bỏ các quyền tích cực của công dân là tội phạm nặng
nhất, là sự sỉ nhục dân tộc”. (Robespiere)
*
“Xét rằng, theo những nguyên tắc nêu trong Hiến chương Liên
Hợp Quốc, việc công nhận phẩm giá vốn có và những quyền bình đẳng và bất di bất
dịch của mọi thành viên trong cộng đồng nhân loại là nền tảng cho tự do, công
lý và hoà bình trên thế giới;
Thừa nhận rằng, những quyền này bắt nguồn từ phẩm giá vốn có
của con người…”.
Những lời trên được trích dẫn tại Lời nói đầu của “Công ước
Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị” (International Covenant on Civil and
Political Rights), do Đại Hội đồng Liên Hợp Quốc thông qua ngày 16.12.1966. Bản
thân Việt Nam đã tham gia ký kết vào ngày 24.9.1982. Như vậy Việt Nam cũng là
quốc gia thành viên của Công ước này.Khi tham gia ký kết một bản Công ước Quốc
tế, thì bất kể thành viên liên quan nào cũng phải tuân thủ nghiêm túc những quy
định và cam kết được ghi trong đó. Đó là trách nhiệm và bổn phận của quốc gia
thành viên, những vi phạm về các điều khoản sẽ bị cộng đồng thế giới có những
biện pháp chế tài tương ứng. Do vậy, theo quy định – Việt Nam phải tuân thủ nội
dung ghi trong bản Công ước này.
Là một quốc gia độc tài Cộng Sản, Việt Nam thường xuyên bị cộng
đồng quốc tế lên án do vi phạm các quyền con người. Nhà nước Việt Nam đã không
làm trọn bổn phận của một quốc gia thành viên, mà ngược lại các quyền của người
dân thường bị hạn chế và chưa được tôn trọng như: Quyền sống, quyền tự do tôn
giáo, tự do phát biểu, tự do hội họp, quyền bầu cử và quyền được xét xử bình đẳng
và theo đúng trình tự pháp luật…; cộng đồng quốc tế đã chứng kiến những phiên
toà xét xử bất công và phi lý của hệ thống toà án nhà nước Việt Nam đối với các
nhà bất đồng chính kiến, những người hoạt động đòi hỏi các quyền tự do dân chủ
cho người dân. Những nhà Dân chủ này không hề làm gì khác ngoài việc đòi hỏi
trong ôn hoà các quyền đã được ghi trong “Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự
và Chính trị”. Và họ đã phải gánh chịu những bản án nặng nề, bị đối xử thô bạo
trong tù ngục. Linh mục Nguyễn Văn Lý đã phải ngồi từ vì đòi dân chủ và tự do
tín ngưỡng. Các tăng ni phật tử bị đánh đập và đe doạ vì đấu tranh đòi quyền
con người cho người dân, nhiều người yêu nước biểu tình chống Trung Quốc xâm lược
bị bắt giam như: Nguyễn Xuân Nghĩa, Phạm Thanh Nghiên, Nguyễn Văn Trội...; rất
nhiều nhà dân chủ khác cũng phải chịu những bản án tù nặng nề vì bất đồng quan
điểm với nhà nước, đòi tự do dân chủ cho Việt Nam, tiêu biểu như: Luật sư Lê
Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long, Cù Huy Hà Vũ, Trần Anh Kim…; các
nhà hoạt động nghệ thuật cũng bị bắt giam vì bị chính quyền cho là trái với chủ
trương, đường lối của đảng. Họ là Nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ, Nhạc sĩ Việt
Khang, Nhà thơ Trần Đức Thạch…
Đối với người dân Việt Nam, họ chưa được hưởng một thứ quyền
gì đúng nghĩa, những quyền mà đáng lẽ họ hiển nhiên được có.
Với một thể chế chính trị độc đảng, quyền bầu cử của người
dân Việt Nam chỉ có được trên hình thức. Họ phải đi bầu cử trong sự lừa dối và
ép buộc của chính quyền, lá phiếu của người dân không mảy may quyết định đến việc
chọn người đại diện cho mình, vì rằng việc này đã có đảng Cộng sản làm thay.
Các tổ chức dân sự ở Việt Nam do nhà nước thành lập, và do đảng
Cộng sản lãnh đạo. Vì vậy người dân không có vai trò gì trong việc tham gia và
thực hiện các quyền tích cực của công dân. Do đó họ không thể tham gia vào tiến
trình quản lý và phát triển xã hội, môi trường sống của bản thân mình. Nếu có
ai đó dám lên tiếng phản đối sự bất công này, thì một bản án tù đang chờ họ trước
mắt.
Về tự do ngôn luận, thì tất cả những ai dám lên tiếng về
tình trạng bất công của chế độ, phản ánh hiện tình đất nước đều bị bắt giam. Tất
cả đều được gán ghép vào hai điều khoản đàn áp khét tiếng: điều 79 và điều 88 của
Bộ Luật Hình sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Biểu tình phản đối nhà nước hay chống ngoại xâm ở Việt Nam
được coi là có tội. Những người tham gia được nhìn nhận như những kẻ âm mưu lật
đổ chính quyền và gây rối trật tự công cộng. Họ bị bắt giam và bị người của
công lực đánh đập và hành hung tàn nhẫn tại hiện trường.
Nhà nước Việt Nam làm tất cả những chuyện trên một cách công
khai và mạnh mẽ, coi như không có bản “Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và
Chính trị” mà họ đã tham gia ký kết. Họ coi thường người dân Việt Nam và cả dư
luận Quốc tế.
Vì vậy mà nói, tại đất nước Việt Nam chúng ta – chỉ có một
thứ quyền duy nhất được thực thi – đó là quyền được ngồi tù và quyền được trở
thành “Phản động”.



RSS Feed
Facebook
Twitter
0 comments:
Đăng nhận xét