skip to main |
skip to sidebar
Đào Tuấn
Cổ tích Việt Nam lý giải như
sau:
Ngày xửa ngày xưa, trâu
cũng biết nói như người, nhờ thế, người dùng lời nói để sai khiến con vật theo
ý muốn của mình rất tiện.
Đại khái có một gã phú
ông thuê một cậu mục đồng để chăn con trâu ấy. Người và vật lúc đầu rất tương
đắc. Nhưng sau rồi hai bên bất bình với nhau. Cậu bé này tính ham chơi, nhiều
khi quên mất phận sự của mình làm cho trâu nhiều lúc chả được miếng gì vào
bụng. Có bữa vì say mê một cuộc đánh khăng hay đánh đáo, nhưng lại sợ trâu ăn
lúa, cậu ta đã cột trâu lại một nơi không cho ăn. Những lúc đó, để che mắt chủ,
hắn dã dùng một mẹo là lấy mo cau áp một lớp vào bụng con vật, rồi trát đất bùn
ra ngoài. Cứ như thế, hắn dắt trâu về chuồng. Phú ông nhìn thấy bụng trâu căng
lớn tướng thì tỏ ý hài lòng mà không căn vặn gì nữa. Nhờ mẹo ấy, cậu Mục đồng
đã lừa được chủ nhiều lần nhưng cũng nhiều lần làm cho trâu rất tức tối.Cho đến một bữa hắn để
trâu nhịn từ sáng tới chiều. Trâu gọi mãi, nhưng hắn ta nào có để ý đến. Buổi
chiều hôm ấy trâu định mách chủ nhưng hắn khôn ngoan dùng lời lấp liếm không
cho trâu có dịp mở miệng.
Sớm hôm sau, nhìn trâu
không bước nổi, Phú ông gắt: Nào có đi mau lên không. Đồ lười?
Trâu trả lời:
Không phải lười mà tại
đói.
Phú ông trợn mắt:
Đói là đói thế nào, ngày
nào mà mày chả được một bụng no căng.
Bấy giờ trâu mới vạch
mặt:
Cưỡi trâu ra đánh khăng
đánh đáo, cưỡi trâu về nói láo trâu no. No gì mà no: trong mo ngoài đất sét. Ỉa
cái phẹt, hết no.
Sự giả dối của cậu mục
đồng vì thế bại lộ. Ngay buổi trưa hôm đó người chủ lột những cái mo đầy bùn
dưới bụng trâu vừa bắt hắn…kiểm điểm.
Qua mấy ngày sau, những
chỗ bị đánh hãy còn sưng húp, hắn ngồi trên bờ ruộng nghĩ mưu tính kế mãi chưa
ra bèn bật khóc. Bỗng dưng có một ông lão hiện ra sau lưng, hỏi cơm cớ gì mà
khóc. Hắn chỉ vào trâu mà nói: - "Tại nó cả. Vì nó mách chủ...". Đoạn
hắn kể cho ông nghe hết đầu đuôi.
Ông lão nghe xong dỗ dành
hắn và nói: - "Ta rất thương con gặp phải chuyện không may. Bây giờ con
muốn gì ta sẽ làm cho con vui lòng". Hắn đáp: - "Vì nó biết nói làm
cho con phải đòn. Bây giờ chỉ muốn làm thế nào cho nó không thể nói được
nữa". Ông lão bảo: - ''Khó gì việc đó. Ta sẽ có phép làm cho con vừa
ý". Ông lão bèn rút trong người ra một cây hương đốt lên thư phù vào trâu,
rồi bất thình lình ông lấy cây hương đó dí vào dưới cổ con vật. Trâu cố giãy
giụa nhưng không kịp. Trâu kêu lên oai oái khản cả cổ. Tiếng nói của trâu dần
dần mất hẳn. Cuối cùng,lúc nào muốn nói, trâu chỉ còn phát ra có mỗi một riêng
"nghé ọ... " mà thôi. Chỗ bị thương sau thành một cái sẹo như cái nốt
ruồi, từ đó trâu không nói được nữa. Cả dòng dõi nhà trâu sinh ra cũng đều
không biết nói và cũng đều mang cái nốt ở dưới cổ cho mãi đến ngày nay.
Chuyện này đọc lại hẳn
nhiều người sẽ bất giác sờ tay lên cổ. Bởi đọc mãi vẫn nghĩ không ra. Lý do con
trâu bị đốt thư phù, châm hương, giờ chỉ còn biết kêu nghé ọ- là bởi nó dám nói
sự thật là cái đói?
Nhưng kinh nhất là tình
tiết Ông lão “bỗng xuất hiện sau lưng” theo mô típ ông bụt- lại cánh hẩu với
hung thủ là con người để trừng trị, đến tiệt nọc, nạn nhân- con trâu?
Thế bây giờ con người sai
trâu bằng cái gì? Hẳn nhiên không phải bằng lời nói một cách bình đẳng nữa, mà
bằng cây roi.
Chúng ta, những con
người, có lẽ cũng chẳng quan tâm đến lối hành xử “đốt thư phù”, và hài lòng chấp
nhận cái cách lối hành xử đó là dân gian, có khi chỉ bởi chúng ta là con người-
không kêu nghé ọ. Nhưng sẽ ra sao một xã hội đương nhiên chấp nhận những câu
chuyện cổ tích dành kể cho trẻ em trước khi chúng đi ngủ với “một tỷ câu hỏi”
không lời giải? phải chăng cũng là xã hội sẽ chấp nhận “đốt thư phù, châm
hương” với những lời nói thật, với tiếng nói khác mình?
1 comments:
Nếu tôi không lầm thì thằng bé đó vừa khóc vừa đổ tội cho thằng X. Nhưng rồi không dám làm gì vì sợ "hận thù" và cứ thế mà thù trâu thôi.
Ít lâu sau, nó phê phán trâu là "suy thoái đạo đức chính trị" rồi mới tới đoạn xin phép thần từ phương Bắc giở quẻ cấm trâu góp ý sửa đổi gì nữa.
Đăng nhận xét