Nguyễn Tường Thụy
![]() |
| Trong
lần thăm Phạm Văn Trội trước đây vào dịp Tết - từ trái: thày giáo Đỗ Việt Khoa, Phạm Văn Trội, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Kim, và blogger Nguyễn Tường Thụy. |
Trong chương trình đến thăm Phạm Văn Trội (xã Chương Dương
huyện Thường Tín Tp Hà Nội) có tôi, mọi người đã bố trí sẵn người đưa đón. Tuy
nhiên, kế hoạch của tôi hôm nay được ấn định từ trước đó nên tôi không đến cùng
mọi người được.
Lúc 13 h 30, Phạm Văn Trội gọi điện báo tin, công an đã bắt
hết những người đến thăm Trội về trụ sở. Tôi vừa tạt xe vào vỉa hè đưa tin, vừa
tiếc mình không đi cùng mọi người. Nếu biết trước cuộc đến thăm Phạm Văn Trội bị
như thế, chắc chắn tôi sẽ hoãn việc kia lại.
Tốt nhất là để cho người trong cuộc kể.
Trước hết là lời kể của Vũ Quóc Ngữ, có thể gọi là đại diện
cho số 5 người (trừ Hoàng Dũng là đối tượng được quan tâm đặc biệt):
Sáng hôm nay mấy anh em tôi (Mai Dzung, Pham Hong Son, Ngu
Vu Quoc, và Hoàng Dũng Cdvn))) ))))) ))đến nhà thầy giáo Đỗ Việt Khoa rồi tất cả
kéo xuống nhà thăm hỏi gia đình cựu tù nhân lương tâm Phạm Văn Trội và chị
Trang ở xã Chương Dương gần đó.
Khi anh em tôi đến nhà thì thấy có Đội trưởng (phó?) an ninh
huyện Thường tín tên Bê đã có mặt ở đó rồi, và một anh bạn trẻ tên Đệ. Chào và
hỏi thăm sức khỏe gia chủ một lúc thì tên an ninh Bê ra về. Anh Trội mời cơm mọi
người, sai con mang khóa ra khóa cổng lại. Lúc sau chúng tôi nghe thấy ồn ào
ngoài cổng, nhìn ra thấy lố nhố người xưng là công an xã và bí thư chi bộ thôn
đòi vào nhà.
Anh Trội bảo chúng tôi đang ăn cơm, ko tiếp thêm khách, có
việc gì đến chiều. Trong khi chúng tôi ăn cơm, công an liên tục gọi điện vào điện
thoại của gia đình và của thầy Khoa nhưng hai người trả lời rất cương quyết là
ko gặp trong giờ ăn trưa.
Do bị quấy rầy liên tục nên chúng tôi cũng ăn một cách nhanh
chóng mặc dù được chủ nhà đãi một bữa khá thịnh soạn với gà, cá và chả lá lốt. Để
tránh phiền phức cho hai anh chị Trội-Trang, chúng tôi uống nước nhanh rồi chào
chủ nhà ra về.
Ra đến cổng, chúng tôi bị hơn một chục công an xã quây lấy,
yêu cầu chúng tôi về làm việc tại Ủy ban xã Chương dương. Chúng tôi có phản đối,
nhưng trước sự hung hãn của lực lực “còn đảng còn tiền” nên đành phải theo về Ủy
ban cách đó vài chục mét.
Tới nơi, chúng tôi thấy có ba xe otto, một biển xanh 80B,
hai biển xanh 31A, sau đc biết 01 của CA thành phố, 01 của CA Huyện TT.
Vào phòng thấy có một người giới thiệu tên Nam của Bộ, còn một
người khác tên Ngô Anh Tuấn, hình như cũng của An ninh Bộ. Chúng nó yêu cầu
chúng tôi khai tên tuổi rồi tách mỗi người một phòng.
Phần tôi, tên Anh Tuấn hỏi và một thanh niên trẻ ghi. Ban đầu
chúng nó định lôi tờ Biên bản mẫu ra ghi, tôi tuyên bố luôn là ko ký gì hết nên
việc các anh ghi gì thì cứ việc. Tên Tuấn lại bảo tên kia mang tờ giấy trẳng ra
ghi Biên bản làm việc, tôi kệ cho ghi. Chúng nó hỏi lý do đến nhà Trội-Trang,
có tổ chức ko, có biết nhau không, đến nói chuyện gì. Tôi trả lời biết anh Mai
Dung và thầy giáo Khoa, hôm nay đến chơi nhà a Trội thì tình cờ gặp mấy người
còn lại. Còn trong thời gian ở nhà anh Trội-chị Trang chúng tôi hỏi về hoàn cảnh
hiện tại của gia đình và phương hướng làm ăn kinh tế để nuôi hai con ăn học. Hỏi
về biểu tình chống Trung quốc thì mình bảo có đi năm-bảy lần, có tham gia đội
bóng No-U. Tên Tuấn hỏi có ai tài trợ cho đội bóng ko thì tôi nói anh em tự
đóng quỹ, và theo tôi đc biết thì ko có ai tài trợ.
Hỏi vài câu nữa rồi tên trẻ đưa tôi đọc lại. Tôi từ chối, bảo
ko ký nên ko cần thiết phải đọc. Cứ ghi vào là tôi từ chối ký vào biên bản, vì
các anh mời tôi vào nói chuyện thì ko phải làm biên bản. Không phải phạm pháp
gì thì ko có biên bản chi hết. Thế là hai tên cũng chịu. Rồi tôi vào phòng cũ,
là phòng của CA xã, có bác MaiDung đã làm việc xong. Hai anh em ngồi nói chuyện
về địa phương với Trưởng công an xã tên Cường một lúc thì anh Sơn cũng ra.
Chúng nó bảo xong việc rồi, bảo chúng tôi về. Chúng tôi có nói muốn chờ Hoàng
Dũng cdvn về cùng thì chúng nó cứ đuổi chúng tôi, bảo ko chờ. Thế là ba anh em
ra ngoài đường, liên lạc thì đc biết thầy Khoa đã về nhà, thanh niên tên Đệ
cũng đã đc về, chỉ còn Dũng là trong đó. Chúng tôi quyết định chờ Dũng cdvn bên
ngoài, và một lúc sau thì Dũng đc một công an xã chở xe máy đến (xe máy của
Dũng thầy Khoa đã đi về nhà trước). Dũng cdvn nói bị chúng nó đánh 03 phát, khá
đau.
Chúng tôi về nhà thầy Khoa uống nước một lúc thì lên đường về
Hanoi.
Còn đây là ghi chép của Hoàng Dũng:
An ninh Bộ cơ đấy!
Như các anh chị đã biết, 6 người chúng tôi ghé thăm nhà anh
Trội ở xã Chương Dương, Thường Tín vào buổi sáng nay. Khi về tới nơi thì đã có
2 công an ngồi ở nhà anh Trội chờ – chào đón. Ngồi một xíu thì 2 người rút,
chúng tôi (anh Phạm Hồng Sơn, thày Đỗ Việt Khoa, anh Mai Dũng, anh Vũ Quốc Ngữ,
anh Tùng và tôi) vui vẻ trò chuyện về chuyện anh Trội khi còn ở trong tù (vui
lòng google từ khóa Phạm Văn Trội để biết thêm thông tin ), chuyện về công an, an ninh biết chuyện hôm
nay chúng tôi ghé thăm anh Trội mà quanh quẩn ở ngoài.
Đang ăn trưa thì ở ngoài cổng an ninh liên tục gọi anh Trội
đòi mở cổng vào nhà, làm tôi giờ đây thắc mắc hai chữ an ninh quá! Các anh đang
giữ an ninh cho làng xóm hay lại đang làm rối an ninh xung quanh?
Anh Trội dù phải nói rằng “Trời đánh tránh miếng ăn” nhưng
cũng không làm cho họ ngừng quấy an ninh. Mọi người đành phải ăn vội vàng để ra
về, kẻo làm phiền nhiều cho gia đình anh Trội. Cảm ơn anh Trội về bữa cơm ngon,
hì hì.
Sáu người tạm biệt anh Trội ra về, mở cổng thì đã có khoảng
20 người mặc thường phục ùa ra đón, mời về Công an xã Chương Dương để làm việc
về việc dám đến thăm nhà một cựu tù nhân lương tâm còn đang phải chịu án quản
chế.
Tôi là người bị “đi cung” đầu tiên, với an ninh Bộ Công an –
Cục bảo vệ Chính trị nội bộ – Cục chuyên trách theo dõi hoạt động của Phong
trào Con đường Việt Nam.
Chỉ vài câu hỏi ngắn gọn liên quan đến việc có mặt ở nhà anh
Trội như ai mời, với ai, đi thế nào… Sau đó lại quay về những câu hỏi liên quan
đến các hoạt động của Phong trào Con đường Việt Nam, ngay cả đến các bác đọc
note này thấy cũng chán. Một phong trào với mục tiêu làm cho quyền con người được
tôn trọng và bảo vệ trên hết, bình đẳng ở Viêt Nam mà cũng làm cho Bộ Công an
lo lắng và sợ hãi. Hơn nữa, tôi lại chưa có bất cứ đóng góp nào vào mục tiêu
này, mà cũng bị/được săn sóc như vậy.
Trong khi làm việc, họ còn đưa ra 2 thông tin rằng họ đang
điều tra một đơn tố cáo tôi và thông tin cho rằng tôi ủng hộ tiền cho ai đó 20
triệu. Trời, bỗng dưng tôi giàu dữ! Hay là trong lúc mộng linh tinh mà tôi đưa
cho ai đó chăng? Ai nhận được xin hú lên để tôi xin lại nhé, hoặc gửi cho tôi
biên lai nhận tiền, hehe.
Họ có hỏi về cuốn sách “Câu chuyện về Quyền Con Người” và
tôi nói rằng tôi có 6-8 cuốn. Đã kịp tặng cho chị Thanh Nghiên 1 cuốn, anh Chí
Đức 1 cuốn, để ở nhà 1 cuốn, còn lại là để ở Sài Gòn. An ninh Bộ cho rằng việc
lưu hành cuốn sách đó ở VN là vi phạm pháp luật. Tôi nói rằng tôi mong các anh
làm um chuyện này lên để chứng minh tôi đã vi phạm pháp luật khi có trong tay
và tặng 1, 2 người bạn cuốn sách quyền con người đó và tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm nếu như việc
đó vi phạm pháp luật. Tôi muốn nhiều người hơn nữa biết và muốn tìm hiểu về quyền
con người.
Ngoài ra, họ có hỏi tôi về việc ký “kiến nghị 72″, có biết
đó là hành động vi phạm nghị quyết 38 gì đó không? Họ hỏi về “tuyên bố công dân
tự do”, ai là người khởi xướng…
Có vẻ như họ rất sợ cái buổi nói chuyện về quyền con người
ngày 5/5 tới ở Hanoi, Nha Trang và Saigon. Họ hỏi tôi tham dự ở đâu. Tôi nói
tôi sẽ tham dự, nếu về kịp Sài Gòn thì tôi sẽ tham dự ở Sài Gòn. Họ còn cố gắng
tìm hiểu xem Phong trào Con đường Việt Nam có liên quan gì đến buổi này không?!
Tôi nói rằng không vì chuyện đấu tranh cho quyền con người không phải là của
riêng phong trào này hay chuyện tìm hiểu về quyền con người không phải là chỉ
là quyền của phong trào, mà nó là quyền của bất cứ một công dân bình thường
nào.
Khoảng 4pm, buổi làm việc có vẻ như kết thúc, họ yêu cầu tôi
đọc lại biên bản và ký. Tôi đọc và không ký vì tôi không thích ký và cho rằng
đây chỉ là buổi nói chuyện. Các anh mời tôi về làm việc, tôi đã đồng ý về và trả
lời các câu hỏi của các anh, đó chính là sự hợp tác rất tốt của tôi rồi. Ba người
(tôi, Giang và Tới) tranh luận một chút về việc hèn không dám ký thì 2 công an
thường phục đứng trong phòng bắt đầu lớn tiếng: Không ký đánh cho bằng ký thì
thôi…
Cái hèn hạ bắt đầu xuất hiện từ đây!
Tới và Giang nghe thấy vậy bèn để lại biên bản và lẳng lặng
rút ra khỏi phòng. Tôi chợt hiểu ra vấn đề. Tới và Giang – 2 nhân viên an ninh
cục bảo vệ chính trị nội bộ – Bộ Công An thật hèn hạ khi có hành động đó. Hèn
hơn cả 2 công an già kia khi họ lao vào tát, đấm tôi.
Tuy chỉ 1 cái tát, 2 cú đấm gãi ghẻ và vài câu chửi dọa dẫm
để bắt tôi ký, nhưng nó lột tả hết mức cái sự trắng trợn ngồi xổm lên pháp luật
của những nhân viên bảo vệ pháp luật.
Sau khi lãnh 3 cú đánh, tôi có nói với 2 côn an kia rằng:
Cháu (họ khá già) giữ quyền không ký biên bản nhưng không giữ quyền được bảo vệ
thân thể, các chú đã xâm phạm thân thể cháu. Nói một hồi cũng không làm tôi ký,
họ đành bỏ ra ngoài, cầm theo biên bản. Nhìn ra ngoài, hàng chục an ninh, công
an thường phục đang đứng nhìn sự việc qua cửa kính một cách bình thản. Thật
đáng để thở dài một tiếng.
Trước khi ra về, một an ninh còn dọa tôi: Ngay tối nay hoặc
chậm nhất ngày mai phải rời Hà Nội, nếu không %^((*^%##^&((&.
Tôi tưởng phải đi bộ về thì chính một trong hai người đánh
tôi lúc nãy đề nghị chở tôi về. Tôi đồng ý vì lúc bị đánh, lúc đó và ngay cả
lúc này, tôi chẳng thấy có gì đáng phải căm thù họ cả. Bởi đơn giản tôi nghĩ họ
chỉ là do nhận thức quá kém về pháp luật và những người hoạt động, đấu tranh
khác phải tiếp tục các việc làm để họ phải dần tôn trọng pháp luật hơn nữa. Tôi
chỉ thấy cái hành động bỏ ra ngoài của Tới và Giang là cực kỳ hèn hạ mà thôi,
anh Tới và em Giang ạ!
Ra ngoài, kể lại sự việc thì anh Phạm Hồng Sơn cho rằng cần
phải không đồng ý để cho tay công an kia đưa về giúp, bởi hắn chính là người
đánh mình. Có lẽ lần sau (nếu còn bị xâm phạm thân thể) tôi sẽ nghe theo anh
Sơn, nhưng cũng có thể không, bởi tôi muốn cho họ thấy rằng việc đánh đấm tôi không
làm cho tôi thấy căm giận hay phản kháng không hay, mà ngược lại, họ sẽ cứ tiếp
tục ngồi lên pháp luật nữa đi, để một ngày họ phải gặm nhấm cái sự sám hối ngày
càng nhiều khi họ hiểu ra vấn đề.
Vài ngày ở Hà Nội cũng đã kịp cho tôi được hưởng thời tiết
mát lành ở Hà Nội, những món ăn ngon mà bạn bè đãi, những cái bắt tay với các
anh chị mà tôi ngưỡng mộ và cũng kịp cho tôi 2 buổi làm việc với những người bảo
vệ pháp luật. Thật là một chuyến đi nhiều kỷ niệm…
Hanoi ngày Quốc tế Lao động 2013.
Bạn hữu đến thăm một ai đó là chuyện hết sức bình thường,
cho dù người được thăm là tù nhân mãn hạn tù hoặc bất cứ một ai khác. Ấy thế mà
công an lại bắt tất cả về trụ sở ủy ban thẩm vấn. Khi không chịu ký vào biên bản
thì tuyên bố “Không ký đánh cho bằng ký thì thôi”
Chẳng cần giở văn bản ra, ai cũng biết, hành vi này của công
an Bộ là vi phạm pháp luật.
Để đạt được ý muốn của mình, pháp luật Việt Nam không đủ đảm
bảo cho ý muốn làm ông giời con của họ nên họ phải chà đạp lên pháp luật do
chính đảng cộng sản cầm quyền lập nên, hành xử như giống người không văn minh.
Cứ tường rằng sau những hành vi đàn áp người biểu tình, bắt
người vô cớ, giết người tùy thích, nhất là sau vụ ông Nguyễn Thế Thảo ra quyết
định đưa Bùi Hằng vào trại bị Bùi Hằng kiện, đang có nguy cơ phải ra hầu tòa
(dù chẳng mấy ai tin vào tòa án) thì công an Việt nam phải có một sự thay đổi nào
chứ. Hóa ra, qua vụ bắt người đến thăm Phạm Văn Trội hôm nay, họ chẳng thay đổi
tí nào và ngày càng tỏ ra cùng quẫn.
Không biết ông Trần Đại Quang – nghe đồn đang đứng trước một
tương lai tươi sáng lắm cho con đường tiến thân của ông có xấu hổ và ăn năn về
việc này?
1/5/2013


RSS Feed
Facebook
Twitter
0 comments:
Đăng nhận xét