Trần Thị Nga
Tác giả gởi đến DienDanCTM
Xem thông tin trên mạng về buổi dã ngoại thảo luận về quyền
con người ngày 5/5. Vì ở xa nên mẹ con tôi khăn gói võng, bạt và quần áo lên Hà
nội từ chiều 04/5 cho hai anh em Phú, Tài ngắm cảnh phố phường, buổi tối ra bờ
hồ Hoàn kiếm xem ông Trí Hải đàn hát
22h trời bắt đầu có những hạt mưa nhỏ 3 mẹ con chào ông và
những người bạn để đi thuê phòng nghỉ.
Vào nhà nghỉ Hoa Hồng
cạnh Chi Cục Thuế Quận Hoàn Kiếm sau khi nhận phòng, tắm rửa rồi 3 mẹ con lên
giường đi ngủ. Đến 24h nhân viên nhà nghỉ gọi cửa bảo mình đưa giấy tờ tùy thân, họ
xem xong và hỏi “chị ơi chị có liên quan gì đến pháp luật không mà công an quận
và công an thành phố gọi điện hỏi chúng em số chứng minh và họ tên của chị có
nghỉ ở đây không? Và họ yêu cầu chúng em không được cho chị nghỉ ở đây”. Nhìn xuống
phòng lễ tân bên dưới thấy một nam một nữ mặc thường phục đang quát tháo nhân
viên về việc của tôi, thế rồi nhân viên nhà nghỉ đã đuổi mẹ con tôi ra ngoài với
ánh mắt ái ngại và lo lắng, một cậu nói nhỏ với tôi “hai đứa đấy là công an quận
Hoàn Kiếm chị ạh”.
Bế con đứng ở cổng nhà nghỉ chờ người quen đến đón thì người
phụ nữ được biết là công an kia ra gây sự. Vì biết trước mục đích của họ nên
tôi im lặng. Người bạn đón đi, ngay lập tức có 2 xe máy 4 thanh niên bán theo với
hành vi mờ ám. Trời mưa nhỏ hạt hai đứa nhỏ vẫn ngủ ngon lành không hề biết đến
những hiểm nguy mà công an đang rình rập hãm hại chúng, tôi nghĩ nếu cứ lòng
vòng thế này mà gặp chỗ tối vắng người những kẻ lạ mặt kia làm điều tàn ác thì
nguy cho bọn trẻ, đành dừng lại cổng khách sạn Daewoo nơi có cột đèn đường
và những người bảo vệ cùng nhiều xe taxi
đậu chờ khách để được an toàn đôi chút
Khi này 4 kẻ lạ mặt kia vẫn ngồi xa xa bên đường rình rập
như những con mãnh thú đang rình mồi. Dùng điện thoại đưa thông tin lên FB sự
việc, phòng khi có chuyện bất chắc xảy ra với mẹ con tôi thì mọi người biết là
không phải mẹ con tôi "vào đồn công an tự tử" như nhiều trường hợp khác đã xảy ra.
Thật xúc động khi
tin vừa đưa lên FB thì tấp lập những công dân Việt Nan chân chính gọi điện thoại
hỏi đang ở đâu? Mẹ con thế nào rồi? Ngồi yên ở đấy nhé. Anh, chị sẽ ra ngay. Thế
là được giải vây và tìm được nơi an toàn cho 3 mẹ con ngủ qua đêm.
Sáng dậy cho con ăn
sáng xong, 7h30 mẹ con đưa nhau ra công viên Nghĩa Đô tham gia buổi dã ngoại. Tại cổng công viên nơi bán vé và soát vé vào
cổng có rất nhiều công an mặc sắc phục và an ninh thường phục đứng canh, nhìn
trước nhìn sau nhận ra một bạn trẻ cũng đang lang thang quan sát, chị em mĩm cười với nhau rồi tôi rải bạt cho bé Tài nằm chơi, còn bé Phú được tự do chơi
các trò chơi nơi công viên nhộn nhịp. Một lúc sau nhận được tin nhắn của bạn trẻ
kia “chị ơi có hai thằng ngồi đằng sau chị, chúng đang bàn nhau việc bắt chị đấy,
cẩn thận nhé”. Thấy mình quay lại hai người đàn ông đó vội vã quay đi hướng
khác, kinh nghiệm với những lần bị công an và an ninh bắt cóc trước đây tôi liền
bế con đến làm quen với hai người phụ nữ đang cho con chơi gần đó.
Vừa trông con vừa quan sát ra cổng thấy ông Khánh chồng bà
Châm vào cổng rồi lác đác mấy người tôi quen cũng đi vào, lúc đó tôi đã thấy yên
lòng hơn. Khoảng chục phút sau thì ông Khánh bị An ninh bắt, do tuổi cao không
đủ sức kháng cự kẻ bạo tàn, giọng yếu không thể hét to, chỉ tới khi nhìn thấy
anh Trương Dũng ông gào lên anh Dũng nghe thấy chạy ra hỏi thì bọn an ninh bảo "chúng
không bắt mà chỉ mời ông về thôi". Đôi co, lôi kéo nơi công viên đông người cuối
cùng đuối lý bọn an ninh đã phải buông tay.
Bế anh em Phú, Tài
vào trong đã thấy một số ông, bà và các bạn trẻ ngồi cạnh bên Hồ có người trên
tay cầm tờ giấy A3, A4 với nội dung “Phản Đối Đàn Áp Quyền Tụ Do của Công Dân", "Tự Do Hội Họp là Quyền Của Công Dân...” và hình ảnh vài bạn trẻ tay cầm bản
tuyên ngôn nhân quyền mà Việt Nam đã ký với liên hợp quốc, được in ra đưa cho những
người có mặt trong công viên để họ biết được những quyền căn bản mà con người từ
khi sinh ra đã được hưởng là gì.
Quan sát buổi dã ngoại
tôi thấy số lượng an ninh theo dõi có lẽ đông gấp đôi số người tham gia dã ngoại. Người quay phim chụp ảnh, người theo dõi chúng tôi chứ không ra tay bắt bớ,
đánh đập tàn ác như trong Sài Gòn hoặc ngăn chặn như ở Nha Trang.
Sau buổi dã ngoại
có người cho là thành công, có người cho là thất bại, có người cho rằng hành động
ngửa mũ xin tiền của một bà dân oan là phản cảm..v.v.. Nhưng đã có ai đặt câu hỏi
vì sao bà lại phải ngửa mũ xin tiền như thế chưa? Câu trả lời rất đơn giản “vì
bà cũng có nhà, có công ăn việc làm, vì bị những kẻ có chức có quyền ăn cướp,
tước đoạt bà đã dầm sương rãi nắng nhiều năm tháng để đi khiếu kiện rồi, nhưng
những kẻ có chức có quyền đã thành bè phái bao che cho nhau nên bà chưa đòi được
công lý và tài sản của mình, mà con người ai cũng cần ăn để có sức tiếp tục sống
chiến đấu cho mục tiêu của mình, vì thế việc bà ngửa mũ xin tiền để ăn cơm là
điều hết sức bình thường mà có thể còn là cao quý bởi bà đã cất tiếng xin ai hảo
tâm thương tình thì cho, ai không thì thôi, chứ không tàn ác cậy chức cậy quyền
ăn cướp của dân.
Còn câu trả lời cho
việc thành công hay thất bạn là tùy vào cách nhìn của từng người, bởi quyền tự
do là thế!



RSS Feed
Facebook
Twitter
1 comments:
Biết bao giờ người dan VN mới có đủ dũng khí để chống lại cái sai ,cái ác.Chi Nga không phạm tội,nhà trọ là của tư nhân kinh doanh thế mà khi công an đến buộc không cho Chi Nga thuê phòng..??mà nhà tro cũng.." chỉ nhìn và aí ngại..!!".Nếu đa số người dân VN đều phản ứng theo cách của "nhà trọ" trên thì hoạ mất nước là điều khó trành khỏi.Đân làm chủ nhưng dân hèn như thế thì bảo sao không làm nô lệ cho được.
Đăng nhận xét