Bản dịch Việt ngữ
Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế
Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế
Kính gửi Ngài Barack H. Obama
Tổng Thống Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ
Tòa Bạch Ốc
Washingtin D.C. 20500
Sàigòn, ngày 14.7.2013
Thưa Tổng Thống,
Tôi được tin Tổng Thống mời Chủ tịch Nước CHXHCNVN sang thăm
Hoa Kỳ vào ngày 25.7.2013. Vì vậy tôi viết thư hôm nay xin Tổng Thống nhân cơ hội
gặp gỡ này thúc đẩy Chủ tịch Việt Nam thực hiện nguyện vọng âm ỉ từ lâu trong
tâm trí và đáy lòng người dân Việt - đó
là chuyển hóa chế độ độc đảng sang một Nhà nước dân chủ, bảo đảm các quyền cơ bản,
tự do và pháp quyền.
Đây cũng chính là ngưỡng vọng của Phật giáo đồ Việt Nam, đặc
biệt là Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất do tôi lãnh đạo, đồng thời cũng
là ngưỡng vọng của toàn dân nam phụ lão ấu, bất phân thành phần xã hội, từ trí
thức, sinh viên, thương gia, đến công nhân, nông dân và tín đồ các tôn giáo.
Năm 1986, khi Đảng Cộng sản mở cửa kinh tế theo chính sách
“đổi mới”, nhà cầm quyền nghĩ rằng chỉ cần mở cửa kinh tế là có thể bảo đảm việc
phát triển quốc gia. Chúng tôi đã biết rằng điều đó không đúng, và chẳng bao giờ
thành công. Cho nên Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất cũng như toàn dân
thúc đẩy nhà cầm quyền phải đồng lúc mở cửa chính trị thì mới có thể hậu thuẫn
cho sự chuyển hóa kinh tế. Nhưng Nhà nước Cộng sản đã không nghe. Trái lại, nhà
cầm quyền đã quy mô dập tắt mọi tiếng nói đòi hỏi cải cách chính trị. Kết quả
là các nhà tù ở Việt Nam ngày nay đầy dẫy những nhà tranh đấu trẻ, các bloggers,
nhà báo và các nhà bảo vệ nhân quyền mà “tội” của họ chỉ là kêu gọi mạnh mẽ cho
một xã hội đa nguyên hầu khai dụng tài nguyên phong phú của con người, vốn là
nguyên động lực của quần chúng, để sử dụng mọi tài năng và kỹ xảo của họ cho việc
phát triển.
Chỉ nói theo tiêu chuẩn kinh tế, thì chính quyền đã thất bại.
Mở rộng tự do kinh tế, mà không có sự bảo vệ của công đoàn độc lập, tự do báo
chí và nền tư pháp độc lập tất nhiên phải dẫn đến căn bệnh tham nhũng, lạm quyền,
phân cách giàu nghèo khủng khiếp, và những tệ nạn bất công xã hội trầm trọng.
Trong khi thành phần lãnh đạo và gia đình của giới này hưởng
thụ đời sống vua chúa, thì người công nhân, nông dân bần hàn phải đối chọi hằng
ngày với bao khắc nghiệt để sống còn.
Việt Nam ngày nay là thiên đường của giới tham quan ô lại và
“tư bản đỏ”, nhưng lại là địa ngục cho hàng chục triệu người dân lương thiện chỉ
đòi hỏi sự tối thiểu cho cơm ăn áo mặc, cho con em họ được đến trường và được
chăm sóc y tế.
Giới lãnh đạo Hà Nội bám chặt một cách vô vọng vào hệ thống
độc đảng để bảo vệ đặc quyền đặc lợi cho riêng họ. Tuy nhiên làm như thế, họ hy
sinh quyền lợi của 90 triệu dân Việt và gây hại cho tương lai quần chúng. Khi
giới trẻ yêu nước xuống đường ở Saigon, Huế, và Hà Nội để cảnh báo Trung quốc
xâm lược vào chủ quyền biển và đất, chính quyền chẳng chút lưu tâm tới mối quan
ngại thiết tha của giới trẻ mà còn bạo hành, đàn áp.
Thưa Tổng Thống,
Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất tin rằng chìa khóa giải
quyết các vấn nạn Việt Nam là Dân chủ. Với những thiết chế dân chủ đa nguyên đa
đảng, nhân quyền và pháp quyền thì mới có thể bảo đảm cho sự ổn định và phát
triển, đồng thời gìn giữ sự vẹn toàn lãnh thổ cho đất nước. Sự kết thân hòa hảo
càng thêm dễ dàng với các nước láng giềng theo thể chế dân chủ. Một nước Việt
Nam dân chủ sẽ là yếu tố chủ yếu cho hòa bình và ổn định trong vùng Á châu –
Thái Bình dương , và sẽ là đối tác chính trị tin cậy cho Hoa Kỳ.
Vì vậy, trong cuộc gặp gỡ với Chủ tịch Trương Tấn Sang tới
đây, tôi chân thành mong mỏi Tổng Thống thúc đẩy giới lãnh đạo Việt Nam cấp tốc
bước vào tiến trình cải cách chính trị. Sự chuyển hóa ôn hòa sang thể chế dân
chủ để cứu khối nhân dân sống trong đau khổ, và đây cũng là con đường duy nhất
bảo đảm cho tương lai xáng lạn đầy hy vọng cho Việt Nam.
Tôi cũng xin nhấn mạnh tới điều trọng thiết của Tự do Tôn
giáo trong tiến trình dân chủ hóa Việt Nam, bởi vì tại Việt Nam ngày nay, các
tôn giáo là những tiếng nói độc lập của xã hội dân sự, đã không ngừng suốt ba
mươi tám năm qua nêu lên những ta thán, bất bình của nhân dân dưới chế độ Cộng
sản.
Người viết thư thỉnh cầu Tổng Thống hôm nay là kẻ đã trực tiếp
chịu đựng sự đàn áp của chính quyền. Tôi đã trải qua ba thập niên bị giam cầm,
chỉ vì tôi lên tiếng đòi hỏi tự do tôn giáo và nhân quyền. Ngay giây phút này
đây tôi phải sống trong cảnh quản chế tại [Thanh Minh] Thiền viện, như Đại sứ
David Shear chứng kiến khi ngài đến thăm tôi năm ngoái. Vì vậy, là Tăng sĩ Phật
giáo và lãnh đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, tôi thấy có bổn phận
phải lên tiếng. Dù rằng Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất bị cấm hoạt động
và bị chính quyền Cộng sản đàn áp từ năm 1975, nhưng Giáo hội vẫn không ngừng
tranh đấu bằng phương pháp bất bạo động cho công bình xã hội. Giáo hội không
tranh đấu trên lĩnh vực chính trị, cuộc tranh đấu này thể hiện truyền thống tâm
linh và dấn thân của Phật giáo Việt Nam suốt 2000 năm qua, dựa trên lòng từ bi
và khoan dung, để bảo vệ nhân dân trước mọi bất công và đàn áp. Đạo Phật là đạo
hòa bình, theo bước tiền nhân chống phong kiến và chủ nghĩa ngu dân trong quá
khứ, thì nay chúng tôi dấn thân cho nhân quyền và dân chủ.
Tôi hết lòng kỳ vọng vào Tổng Thống , xin Tổng Thống hãy đứng
bên cạnh nhân dân Việt Nam đang lâm cảnh khốn khổ, để nói thay cho hàng triệu
người dân Việt ngày nay không có tiếng nói ngay trên chính quê hương họ.
Trân trọng kính chào Tổng Thống.
Thanh Minh Thiền viện, Saigon ngày 14.7.2013
Đệ Ngũ Tăng Thống GHPGVNTN
(ấn ký)
Sa môn Thích Quảng Độ
DienDanCTM
nguồn: Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế
Web: http://www.queme.net/vie/news_detail.php?numb=2107

RSS Feed
Facebook
Twitter
0 comments:
Đăng nhận xét