Nguyễn Thị Hường
Trong tháng 9 này có rất
nhiều sinh nhật của những blogger và nhà hoạt động xã hội nổi tiếng ở Việt Nam,
và tất cả những người này đều đang đón sinh nhật trong tù hoặc trại tạm giam:
Đó là anh Lê Quốc Quân (13/9), chị Tạ Phong Tần (15/9), anh Nguyễn Tiến Trung
(16/9), và anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải (23/9).
Xin được chuyển tới độc
giả bài viết kêu gọi cộng đồng quốc tế hành động vì tự do và công lý cho những
người bất đồng chính kiến ở Việt Nam trên blog Amnesty USA của Nguyễn Thị Hường,
vợ chưa cưới của Nguyễn Tiến Trung, như một lời nhắn với các anh các chị rằng:
Chúng tôi không quên các anh, các chị! (Dân Luận)
*
5
years,
your
voice I couldn’t hear
your smile I couldn’t see
My heart filled with memories
and the shared moonlight, only…
your smile I couldn’t see
My heart filled with memories
and the shared moonlight, only…
Tôi viết những dòng chữ này
với nỗi buồn vô hạn, khi được biết chồng chưa cưới của tôi, Nguyễn Tiến Trung,
một tù nhân lương tâm ở Việt Nam, đã không được trả tự do trong đợt ân xá mới
nhất của chính quyền Việt Nam đánh dấu ngày Quốc Khánh mùng 2 tháng Chín. Chỉ
có 5 tù nhân "xâm phạm an ninh quốc gia" được thả dịp này, và trong số
đó chỉ có một người là bất đồng chính kiến nổi tiếng - blogger Phan Thanh Hải
(được biết tới dưới bút danh AnhBa SG) - một thành viên của Câu Lạc Bộ Nhà Báo
Tự Do - người mà án tù cũng sẽ hết hạn vào cuối tháng này.
Cha mẹ Trung ghé thăm anh
vào mùng 5 tháng Chín trong có 30 phút, không đủ thời gian để Trung liệt kê những
cuốn sách mà anh muốn cha mẹ gửi vào cho mình. Như thể anh không trông đợi gì
việc sẽ được ra sớm. Ngày 16 tháng Chín, sinh nhật của Trung, đang tới gần. Và
tôi thật đau lòng khi nghĩ đến việc Trung phải đón sinh nhật 30 tuổi của mình ở
trong tù.
Trung bị kết án năm 2009 vì
"tuyên truyền chống nhà nước Xã hội chủ nghĩa" và "tổ chức lật đổ
chính quyền nhân dân", bởi anh đã viết những bài viết phản biện và là nhân
vật lãnh đạo của một số tổ chức chính trị hòa bình / bất bạo động ở Việt Nam.
Trước khi anh bị bắt, anh đã bị buộc phải nhập ngũ, mặc dù anh đang làm việc
toàn thời và đang theo học một khóa MBA ở Việt Nam.
Trung bị loại khỏi quân ngũ
vào ngày 6 tháng Bảy năm 2009, chỉ một tháng trước khi thời hạn quân ngũ hết hạn,
để rồi bị bắt giam vào buổi sáng hôm sau, ngày 7 tháng Bảy. Trung mới 25 tuổi
khi anh bị buộc phải nhập ngũ. Anh sẽ sang tuổi 30, đau đớn thay, ở trong bốn bức
tường của nhà tù.
Theo
chiều kim đồng hồ ở hàng trước: Chị Tạ Phong Tần, Nguyễn Tiến Trung, Trăng Đêm,
Trọng SG, Huỳnh Công Thuận, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải (ảnh: Phan Thanh Hải - Anh
Ba Sài Gòn).
Trung chỉ là một trong hàng
trăm trường hợp những người bất đồng chính kiến chính trị và blogger độc lập phải
đối mặt với sự quấy rối và bắt giữ tùy tiện ở Việt Nam. Trên Facebook, những
người bạn đã chia sẻ với nhau một tấm ảnh vào năm 2008 của một thời vui vẻ đã
xa.
Trong tấm hình được chụp bởi
Phan Thanh Hải, Trung và các blogger khác như Điếu Cày và Tạ Phong Tần đang thưởng
thức trà đá vỉa hè ở Sài Gòn. Năm năm sau, 2013, bốn trong số họ đang ở trong
tù - Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Nguyễn Tiến Trung và Phan Thanh Hải. Hai người
khác đã phải rời bỏ Việt Nam. Còn hai người còn lại vẫn ở Việt Nam thì đã và
đang bị chính quyền quấy rối.
Điều xảy ra với nhóm
blogger trong hình là ví dụ sống động cho tình trạng mà blogger Việt Nam đang
phải đối mặt: Cuộc sống chỉ dễ dàng nếu bạn nhắm mắt và ngậm miệng; những ai
dám có suy nghĩ độc lập và cất tiếng nói - vâng, chỉ đơn giản là cất tiếng nói
lên suy nghĩ của mình và kết bạn với những người có cùng suy nghĩ - sẽ thấy tự
do và an toàn của mình bị đe dọa bởi sự trả thù của nhà nước.
Nhưng nhìn vào những khuôn mặt
thân thiện và những nụ cười tươi sáng đó - ai dám nói họ là kẻ thù của nhà nước?
Tất cả những gì họ làm là dám thách thức quyền lực [của nhà nước độc tài], với
sự dũng cảm và thông minh của họ, vì quyền của người dân Việt Nam. Thế nhưng những
chính quyền độc tài luôn sợ hãi trước những cái đầu độc lập, khi mà con đường
chính nghĩa và hành động của họ lại lôi kéo được trái tim của người dân.
Những người bất đồng chính
kiến chính trị tại mỗi quốc gia luôn là thiểu số, một thiểu số có thể làm thay
đổi lịch sử, nhưng vẫn là một thiểu số và dễ bị tổn thương. Họ cần những hành động
đoàn kết từ cộng đồng quốc tế để bảo vệ an toàn và tự do cho họ. Đã 5 năm Trung
phải ở trong tù, mặc dù tôi đã làm việc không ngừng nghỉ để tìm cách đấu tranh
đòi tự do cho anh. "Con đường vòng cung của vũ trụ đạo đức thật dài",
thực sự là nó rất dài, cho những ai phải trải những năm tuổi xuân tươi đẹp của
mình trong nhà tù, xa người thân yêu, chỉ vì dám nói lên suy nghĩ của mình.
Tôi đã chia sẻ câu chuyện của
chúng tôi để kêu gọi sự chú ý của cộng đồng quốc tế và các tổ chức nhân quyền
trên thế giới. Nhân dịp sinh nhật 30 tuổi của Trung, tôi một lần nữa khẩn cầu sự
giúp đỡ của các bạn: Hãy cất tiếng và hành động đòi tự do cho Trung và bảo vệ
những người bất đồng chính kiến ở Việt Nam.
DienDanCTM
nguồn:http://danluan.org
*
My Fiancé Will Spend His 30th Birthday in
a Vietnamese Prison
September 16, 2013 at 8:00 AM
By Huong Nguyen
5
years,
your voice I couldn’t hear
your smile I couldn’t see
My heart filled with memories
and the shared moonlight, only…
your voice I couldn’t hear
your smile I couldn’t see
My heart filled with memories
and the shared moonlight, only…
I write these words with extreme
sadness, as of September 5, I know my fiancé, Nguyen Tien Trung, a prisoner of conscience in Viet
Nam, is not being released as
part of the amnesty issued by the Vietnamese government to
mark National Day (September 2nd). Only 5 “national security” prisoners were released on
this occasion, and only one of them is a well-known dissident – blogger Phan
Thanh Hai (aka Anhba SG) of the Freelance Journalist Club – whose term of
imprisonment would end in one month anyway.
Trung’s parents visited him on
September 5 for a short 30 minutes, during which Trung only had time to list
the books he wanted his parents to send him. As if he had no anticipation of an
early release. Yet, September 16, his birthday, is approaching. And it is still
difficult for me to think of Trung
having to spend his 30thbirthday in prison.
Trung was sentenced in
2009 for “propaganda against the socialist state” and
“organizing to attempt to overthrow the people’s government,” for his
dissenting writings and his leadership in peaceful political organizations in
Viet Nam. Prior to his arrest, he was called up for mandatory military service,
even though he was working full time and pursuing an MBA degree in Viet Nam.
Trung was expelled from the military
on July 6, 2009, just one month before the end of his service, in order to be
arrested the following morning, on July 7. Trung was 25 years old when he was
forced to complete his military service. He is going to turn 30 years old,
sadly, in jail.
Trung is but one of the hundred cases
of political dissidents and independent bloggers
who have faced harassment and arbitrary detention in
Viet Nam. On Facebook, our friends have been circulating a photo from 2008 of
the good old days.
The photo features Trung and other
bloggers such as Dieu Cay and Ta Phong Tan, taken by Phan Thanh
Hai, having an enjoyable tea time on the pavement of a Saigon street. Five
years later, in 2013, four of them have been in prison – Dieu Cay, Ta
Phong Tan, Trung andPhan Thanh Hai.
Two of the others in the photo have fled Viet Nam. The final two who remained
in the country have been harassed by the government.
What happened to the group of
bloggers in the photo is witness to the situation bloggers
face in Viet Nam: life is only easy with eyes and mouths closed; and
those who dare to think independently and speak out – yes, merely speak out
their thoughts and form friendships with people of similar ideas – will see
their freedom and security endangered by the retribution of the state.
But look at those friendly faces and
bright smiles – who would say they can be the enemy of the state? All they did
was dare to defy power, with their courage and intellect, for the sake of the
rights of their people. Yet oppressive governments are fearful of such
independent minds whose righteous causes and actions have won people’s hearts.
Political dissidents in any country are always a small
minority, a minority that makes history but a minority that is vulnerable
nonetheless. They need solidarity actions from the world to protect their own
safety and liberty. It has been five years since Trung has been in prison,
although I have relentlessly sought ways to advocate for his release. “The arc
of the moral universe is long,” painfully long indeed, for those who actually
spend the most beautiful years of their youth in prison, away from their loved
ones, for only speaking out their mind.
I have shared our story to appeal to
the international community and international human rights organizations. On
the occasion of Trung’s 30th birthday, I ask again for your
help toraise
your voices and take action for Trung’s release and to protect political dissidents in Viet Nam.
This
entry was posted in Asia and the Pacific, Censorship and Free Speech, International Justice, Military, Police and Arms, Prisoners and People at Risk and
tagged Asia and the Pacific, censorship and free
speech, detention and
imprisonment, international justice, Internet Censorship, Military Police and
Arms,prisoners and people at
risk, prisoners of conscience, Viet Nam by Guest Writer. Bookmark the permalink.





RSS Feed
Facebook
Twitter
0 comments:
Đăng nhận xét