![]() |
Aline
Dolinh, tháng 5, 2013
(Ảnh: Đỗ Lịnh Khải) |
WASHINGTON D.C.: Ngoài
những thành công nổi bật về lãnh vực y dược và tin học, giới trẻ
thuộc thành phần người Việt tị nạn bắt đầu gặt hái thành quả tốt
đẹp về mặt nghệ thuật. Một cô bé 15 tuổi vừa đạt địa vị cao quý
nhất về thơ dành cho học sinh trung học trên toàn quốc Hoa Kỳ, và
được Đệ Nhất Phu Nhân tiếp đón tại Bạch Ốc.
Danh
tính các Thi sĩ Học sinh Quốc gia (National
Student Poets) năm 2013-2014
đã được chính thức công bố vào ngày 23 tháng 09, 2013. Nhóm này được
tuyển chọn trên toàn nước Mỹ, gồm 5 người, hai nam sinh 18 tuổi là
Nathan Cummings (bang
Washington) và Louis Lafair (Texas), hai nữ sinh 17 tuổi là Sojourner
Ahebee (Michigan) và Michaela Coplen(Pennsylvania), và một cô bé gốc Việt 15 tuổi,
là Đỗ Lịnh Ái Linh, gọi theo tên Mỹ là Aline Dolinh, học sinh lớp 10,
trường Trung Học Oakton, Virginia.
Bốn
cơ quan gồm: National Scholastic Art and Writing Awards, Ủy ban của Tổng
Thống về Nghệ thuật và Nhân văn (President’s
Committee on the Arts and the Humanities), Viện Bảo tàng và Dịch vụ Thư viện (Institute of Museum and Library
Services), và Liên hiệp
Nghệ sĩ & Văn sĩ Trẻ(Alliance for Young Artists & Writers) đã cùng nhau thực hiện Chương
trình Thi sĩ Học sinh Quốc gia (National
Student Poets Program – NSPP),là danh dự cao nhất dành cho các thi sĩ
trẻ trong nước trình bầy tác phẩm độc đáo của mình (the country’s
highest honor for youth poets presenting original work – theo press release chính thức của
NSPP). Mỗi người trong nhóm được chọn nhận lãnh vai trò “Thi Sứ Quốc
gia” (National Poetry
Ambassador), với nhiệm kỳ một năm. Không giống vai trò Thi Bá (Poet Laureate) của thi sĩ thành danh, toàn quốc
chỉ có một người, do Thư Viện Quốc Hội bầu chọn hàng năm, các Thi
Sứ trẻ chia nhau mỗi người một vùng hoạt động. Vùng của Aline bao
gồm các tiểu bang Đông Nam Hoa kỳ.
Mỗi năm, cuộc tuyển chọn các Thi Sứ kéo
dài trong 8 tháng. Muốn được chọn, các học sinh trung học trên toàn
quốc gửi bài tham dự cuộc thi“Scholastic Art & Writing Awards.” Số tác phẩm tham dự cuộc thi năm
nay là 230,000, với 80,000 trong địa hạt thi ca. Có tất cả 200 thí sinh
được giải toàn quốc thi ca gồm huy chương vàng, bạc, đồng, và bằng danh
dự. Aline đã được huy chương vàng với các tác phẩm dự thi là 4 bài
thơImmigrant (Di Dân), American Dream (Giấc Mơ Mỹ),
Daughter One (Gái Đầu Lòng) và Radio Silence (Radio Câm). Tác phẩm của các tác giả trúng
giải được chọn lọc in trong hai tuyển tập,The Best
Teen Writing of 2013 vàRaw Feet, bán
trên Amazon.
Các
giải thưởng toàn quốc được phát trong một buổi lễ tại Carnegie Hall ở New York vào đầu mùa Hè vừa qua. Từ số người trúng
giải này, 34 người được chọn vào vòng bán kết của NSPP. Mỗi người
trong số được yêu cầu gửi thêm một số tác phẩm để củng cố tài năng
của mình. Chung kết, có 5 người đã được chọn, Aline, 15, là học sinh
ít tuổi nhất. Nhóm này đã được mời tới Washington D.C. cùng với cha
mẹ, dự tiệc tại nhà hàng Clyde’s ở Chinatown, hội thảo và dạ tiệc tại
Thư Viện Quốc Hội, được Đệ Nhất Phu Nhân Michelle Obama tiếp và chụp
hình lưu niệm tại Bạch Ốc ngày 20 tháng 09, và cuối cùng, ra mắt và
đọc thơ trước công chúng tại National Book Festival ở National Mall vào ngày Chủ Nhật, 22 tháng 09,
2013.
Vào ngày 24 đến 26 tháng 10
năm 2013 các thi sứ sẽ đến thành phố Nữu Ước tham dự buổi hội thảo hàng năm của
Viện Hàn Lâm Các Thi Sĩ Hoa Kỳ (Poets Forum
at the Academy of American Poets) và sẽ gặp mặt các nhà thơ như Carolyn Forché (cũng là dịch giả và nhà tranh đấu
nhân quyền đã xuất hiện với bài “Thi ca Nhân Chứng ở Thế kỷ 20” trên Da Màu năm 2007), Victoria Chang, Philip Levine, Juan Felipe Herrera, Ron Padgett v.v. Trong nhiệm kỳ 2013-2014 các thi sứ cũng sẽ phục
vụ cộng đồng địa phương qua những dự án thi ca tổ chức tại những trường học
hoặc thư viện trong những tiểu bang mà mỗi nhà thơ đại diện. Là thi sứ học sinh
quốc gia miền Đông Nam Hoa Kỳ, Aline đảm trách chương trình phục vụ cộng đồng
cho các tiểu bang Alabama, Florida, Georgia, Kentucky, Mississippi, North
Carolina, South Carolina, Tennessee, Virginia, và West Virginia.
Aline
tự biết đọc ở nhà trước khi đi học ở trường, thích đọc sách và có
khiếu làm thơ từ khi còn bé.
Vào
mùa Xuân 2007, khi mới học lớp Ba trường tiểu học Hunters Woods ở
Reston, bang Virginia, Aline đã được giải nhất bậc tiểu học về thể thơ
hài cú (haiku) tại ngày hội đua diều (Kite Festival) do viện Smithsonian tổ chức vào
dịp mừng hoa Anh Đào nở (Cherry
Blossom Celebration). Một
trong 4 bài thơ trúng giải là bài
A Kite for All Seasons
It glides on hot days, In Fall it sways with the leaves,
But always a kite.
tạm dịch:
It glides on hot days, In Fall it sways with the leaves,
But always a kite.
tạm dịch:
Một con diều cho mọi mùa
Nó lượn trong ngày nóng
Nó đong đưa với lá Thu
Nhưng vẫn là con diều
Khi có những con người, tuy là người nhưng mang bộ da tắc kè, đổi màu theo hoàn cảnh, một đứa trẻ lớp Ba đã nhìn thấy đặc tính của con diều, tuy có thể bay trong mọi mùa, nhưng diều vẫn là diều.
Năm
sau, 2007, khi 8 tuổi, Aline lại được giải thưởng trong cuộc tranh tàiReflections, một cuộc thi về nghệ thuật
và viết văn do Hội Phụ huynh và Giáo chức Quốc Gia (National PTA) bảo
trợ, với bài thơ về nơi ở của loài gấu trúc panda là núi Mỹ Sơn bên
Trung Quốc: “Mei Shan
Mountain, my special haven.” Bài
thơ có bốn câu kết luận đáng chú ý:
And a panda’s opinion
Is always equal
(Or even better) than the truth
And wisdom of a human’s view
Is always equal
(Or even better) than the truth
And wisdom of a human’s view
tạm dịch:
Và ý tưởng của một con panda
Thì bao giờ cũng bằng
(Hay còn khá hơn) là sự thật
Và sự khôn ngoan theo loài người.
Thì bao giờ cũng bằng
(Hay còn khá hơn) là sự thật
Và sự khôn ngoan theo loài người.
Có
những người là tượng trưng cho lạc hậu, từ tư tưởng tới hành động,
vỗ ngực xưng mình là “đỉnh cao trí tuệ loài ngườI,” nhận xét của cô
bé 8 tuổi thật đáng suy nghĩ.
Đọc
những bài thơ của Aline làm mới đây ở tuổi 15, có lẽ còn đáng suy
nghĩ hơn. Ví dụ bài thơ “Programming
Error” mà Aline nộp cho
vòng bán kết của cuộc tuyển chọn thi sứ học sinh quốc gia:
Programming Error
We pulled out our veins and laid them down on the operating table, watching them unfold like lengths of silver ribbon.
The synthetic tissue was still entangled in my hands, bright as butterfly gossamer –
insides detached from out, simple as snipping a thread.
I couldn’t disconnect my wiring, but I could see the cables laid bare, pulsing with color where they joined hips to spine.
Once I had wondered if I still had a beating heart, even underneath this metal shell, soft and fragile like an overripe strawberry ….
The synthetic tissue was still entangled in my hands, bright as butterfly gossamer –
insides detached from out, simple as snipping a thread.
I couldn’t disconnect my wiring, but I could see the cables laid bare, pulsing with color where they joined hips to spine.
Once I had wondered if I still had a beating heart, even underneath this metal shell, soft and fragile like an overripe strawberry ….
Bài
thơ tả một nhóm người máy, những robot cực kỳ thông minh, hiểu biết
như người, và có thể làm mọi việc do người sai khiến, qua lập trình (programming) đã đươc cài đặt sẵn. Quá thông
minh, một hôm người máy lén lút tự khám cơ thể của mình, chúng lôi
ra toàn dây nhợ và mạch điện rối bời, lấp lánh màu sắc và nối kết với
nhau. Chúng được thiết kế để biết mọi thứ trong cơ thể người ta, bây
giờ tự chúng thấy mình không có máu, không có thịt, và nhất là
không có thứ giống như quả dâu bầy nhầy vì quá chín là trái tim,
không thấy ấm và chẳng hề biết yêu:
I can list every muscle in the human
body,
but I’ve never had warm blood,
no map of red lines traced underneath paper-thin flesh.
And I’ve never felt love either,
but I can diagnose it: it’s just a series of chemical synapses firing,
skin flushing pink with hemoglobin that I don’t have.
They must have been lying when they said we were perfect.
How could something perfect feel so empty?
but I’ve never had warm blood,
no map of red lines traced underneath paper-thin flesh.
And I’ve never felt love either,
but I can diagnose it: it’s just a series of chemical synapses firing,
skin flushing pink with hemoglobin that I don’t have.
They must have been lying when they said we were perfect.
How could something perfect feel so empty?
Đám
người máy tự nghĩ: Thế mà bọn chế tạo nói họ đã hoàn thành những
sản phẩn toàn hảo. Họ chỉ nói láo. Làm sao có thứ hoàn hảo cảm
thấy trống rỗng thế này? Người máy cũng rõ, nếu bọn chủ biết
chúng lén tự tìm hiểu về mình, và có những ý nghĩ phạm thượng như
vậy trong kho trữ liệu(memory bank), chủ của chúng sẽ cho rằng có
khuyết điểm trong sản xuất(manufacturing defect), sẽ phá cơ thể chúng ra để sửa
lại, cho chúng quên đi. Bài thơ kết luận bằng lời của người máy:
We’ll be beautifully uniform, all our parts in working order
but defective in a different sort of way
Chúng ta sẽ tốt đẹp vì sự đồng nhất, tất cả các bộ phận của chúng ta hoạt động theo lệnh, nhưng khuyết tật về phương diện khác: Những gì kẻ tạo ra người máy, hay tạo ra con người hoạt động như máy, cho là hoàn hào, đó chính là khuyết điểm.
but defective in a different sort of way
Chúng ta sẽ tốt đẹp vì sự đồng nhất, tất cả các bộ phận của chúng ta hoạt động theo lệnh, nhưng khuyết tật về phương diện khác: Những gì kẻ tạo ra người máy, hay tạo ra con người hoạt động như máy, cho là hoàn hào, đó chính là khuyết điểm.
Người
ta vẫn nói Tạo Hóa tạo ra con người, và tất cả sản phẩm của Tạo
Hóa đều hoàn hảo. Nhưng nếu có những con người, kể cả học cao, bằng
lớn, nếu chỉ hành động theo lệnh như người máy, cho dù có tim, có máu
thịt như người, mà không biết suy nghĩ, hành động tự do và yêu thương
như người, thì đó là những sai sót trong lập trình của Tạo Hóa,
programming error!
Trong
bài phát biểu trước quan khách dự dạ tiệc chào mừng các Thi Sứ vào tối ngày 21
tháng 9 năm 2013, Aline định nghĩa nỗi đam mê thi ca của mình:
Tôi
tin rằng thơ, khi so sánh với một hình thức khác như văn xuôi, có vị trí đặc
biệt qua cách chúng ta đánh giá ngôn từ. Trong văn xuôi – và điều này chỉ là
cách nói chung – chúng ta thấy ngôn từ làm nhiệm vụ trang trí câu chuyện, một
phương tiện đúc kết cốt truyện hoặc tạo dựng các nhân vật. Nhưng trong thơ,
ngôn từ là câu chuyện. Mỗi âm tiết rất quý giá vì nó thể hiện giá trị cho cả
một tác phẩm – một bài thơ gần giống như một bản nhạc được sáng tác với tất cả
sự nâng niu, nhịp và dòng chảy của mỗi bài thơ tạo cho nó một chất lượng trữ
tình khó có thể chuyển tải qua bất kỳ hình thức nghệ thuật nào khác. Cố gắng để
biến một bài thơ thành một văn bản đơn thuần sẽ như giết chết nó và làm cho nó
bị chìm ẩn sau làn da thô. Tuy nhiên, cùng lúc, thơ là một trong những nghệ
thuật linh hoạt nhất. Thơ là tiếng nói cho những quan điểm thường bị áp chế,
lời tự thú chia sẻ kinh nghiệm chung của chúng ta, hoặc khung cửi thêu dệt
những câu chuyện huyễn hoặc, giả tưởng nhất. Cho một số người trong chúng ta,
thơ là tất cả những lý do trên …. Chúng ta sáng tác để mang những câu chuyện
mới vào thế giới, để thúc đẩy tinh thần háo hức muốn học hỏi và tiếp tục khám
phá những quan điểm hiện hữu bên ngoài ranh giới cộng đồng địa phương của chúng
ta. Chúng ta không bao giờ quá già để dấn thân. Thơ là nghệ thuật có dòng máu
từ ngàn xưa, nhưng dù vậy, thế giới thi ca chưa bao giờ tự đắc chôn chân trong
quá khứ. Thơ luôn luôn tiến hóa để phản ảnh những tiếng nói trong xã hội chúng
ta, không phân biệt của con người cô độc, tương tư hay cách mạng.
(I
believe that poetry, when compared to another form like prose, is unique
because of how we view the value of words. In prose – and this is just a
generalization – we see words as a furnishing to the story, a means to an end
for the plot or the characters. But in poetry, the words are the story. Every
syllable is so precious because it lends something to the work – a poem is
almost like a carefully composed song, and every poem’s cadence and flow lends
it a particularly lyrical quality that is hard to translate into any other art
form. Trying to turn a poem into plain text would be like killing it and hiding
in its skin. Yet at the same time, it’s one of the most versatile crafts.
Poetry is the mouthpiece for oft-silenced viewpoints, the confessional that
shares our common experiences, or the loom that weaves the most fantastical
tales and stories. For some of us, it can be all of the above …. We write in
order to bring forth new stories into the world, to foster an eagerness to learn
and to continue to keep discovering how many viewpoints that exist beyond the
lines of our local communities. We are never too old to commit. It’s an art
with an impressive bloodline, but despite that, the poetry world has never been
content to stay static and linger on the past. It has always evolved to reflect
the voices of of our society, whether they be of the lonely or the lovesick or
the revolutionary.)
Tiết lộ về “xung khắc quyền lợi” (conflict
of interest): Aline Dolinh là con của ông bà Đỗ Lịnh Khải và Đinh Từ Bích Thúy, là cháu nội của Cụ Đỗ Lịnh Thông, và là cháu ngoại của người viết bài
này.






RSS Feed
Facebook
Twitter
0 comments:
Đăng nhận xét