Hiển thị các bài đăng có nhãn bạch cúc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bạch cúc. Hiển thị tất cả bài đăng

Bạn sẽ dạy con trẻ thế nào về sự thật và lịch sử Việt Nam?

Một bài toán dạy con trẻ tính bạo lực.
VRNs (14.4.2015) – Sài Gòn

Cấp 1, cấp 2, cấp 3 tôi là một trong số những đứa học trò cưng của môn sử bởi vì tôi luôn “thuộc làu” những bài học lịch sử bằng tất cả tình yêu quê hương, yêu đất nước VN hào hùng với những trang sử đầy ắp chiến công, chiến thắng. Chỉ có điều hơi khó khăn khi phải thuộc nằm lòng những con số chính xác: Quân ta đã bắn chết bao nhiêu tên địch, bắn rơi bao nhiếu chiếc máy bay, thu gom được bao nhiêu loại vũ khí…Khổ lắm, với tôi những con số cứ rối loạn, rối tung cả lên nhưng không thuộc lòng là không được nếu muốn bài thi đạt điểm cao tuyệt đối…
Rồi lịch sử trong những trang sách giáo khoa đã nuôi dưỡng trong tôi sự thù hận, tôi hận bọn Mỹ, bọn Ngụy ghê ghớm. Tuổi thơ đầy ắp những dấu hỏi sao bọn Mỹ, bọn Ngụy lại ác đến thế? Khi phải đọc và thuộc lòng những đoạn mô tả hình phạt tra tấn khủng khiếp bọn Mỹ Ngụy dành cho các chiến sĩ cách mạng là hầu như tôi đều sợ đến mức nổi da gà, rùng mình và ám ảnh mãi với những hình ảnh khủng khiếp…Chúng khiến cho tâm hồn tôi, tuổi thơ tôi nhuốm đầy máu bạo lực, sự sợ hãi và cả sự hận thù sâu sắc…

Rồi tôi yêu Hồ Chủ Tịch, yêu tha thiết vì Bác giỏi quá. Tôi không hiểu sao Bác có thể nói được 29 thứ tiếng…Đêm đêm tôi nằm mơ thấy Bác, tôi thuộc lòng những “Câu chuyện kể về Bác Hồ”

Tốt với ngu bây giờ giống nhau?

Bạch Cúc - VRNs (21.02.2015) – Sài Gòn

Poster phim Trúng Số của đạo diễn Dustin Nguyễn

Nói thật, trước giờ tôi rất ít khi xem phim Việt Nam vì hầu như nội dung của các bộ phim đều nhạt nhách, đôi khi hết sức vô duyên và tình tiết thì khiên cưỡng. Lợi ích có được chăng cũng chỉ là giúp người ta giải trí chứ ít để lại ấn tượng gì để mà suy gẫm…

Trong dòng phim Hài mùa Tết 2015 có lẽ đã có sự khác biệt khi “TRÚNG SỐ” được công chiếu và ít nhiều đọng lại trong tôi đôi điều trăn trở…

Bộ phim gây được ấn tượng sâu sắc với tôi cũng chỉ bởi vì nó gióng lên được một thông điệp, nó khái quát gần như đầy đủ bộ mặt thật và văn hóa sống của con người Việt Nam dưới chế độ thiên đường XHCN. Bây giờ sống tốt được xem là ngu, chân tình – thật thà là ngốc, gian dối, tham lam, lừa đảo là điều hết sức bình thường… Chỉ có điều bất thường là hầu như người ta xem những người dám sống tốt là những người bất bình thường!

Tôi chưa thấy ở nơi đâu mà giá trị “Tốt” được đánh đồng là “Ngu” và quả thật là rất đúng như ở xã hội Việt Nam hiện nay. Bạn có thừa nhận với tôi không: ở cái xứ sở này người tốt và việc tốt đang

Bất khuất: Đặng Xuân Diệu

Bạch Cúc

“Em ơi! Sự chịu đựng cái khát bao giờ cũng lớn hơn cái khát.
Và chính trong lúc này kẻ thù còn chết khát hơn ta…
Chúng không thể nào đánh thuốc độc tất cả thi ca, triết học, tôn giáo, những trái tim và những vườn hồng.
Kẻ tuyệt vọng thảm sầu ngày nay không phải là chúng ta, mà chính là chúng nó...”

Chế Lan Viên

Ông Chế Lan Viên, cách đây hai mươi năm, tôi – một cô bé yêu và say mê văn học Cách Mạng. Đầu giường tôi nằm là những tập văn thơ của ông và Tố Hữu, tôi thuộc nằm lòng hầu hết những tác phẩm của ông và của những người na ná như ông với sứ mệnh đầu độc lịch sử và các thế hệ. Tôi còn nhớ mình đã rơi nước mắt như thế nào khi hoàn tất bài luận về bài thơ Bất Khuất của ông, bài văn của tôi đã được Thầy giáo cho điểm cao, được đọc to trước cả lớp và tôi vẫn còn nhớ như in cảm giác xúc động nghẹn ngào trước tiếng vỗ tay vang dội của 
bè bạn khi bài văn kết thúc…

Hai mươi năm sau, tôi – một người phụ nữ hèn mọn “xin được mượn” lại bài thơ của ông –

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More