Hiển thị các bài đăng có nhãn trần đức thạch. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn trần đức thạch. Hiển thị tất cả bài đăng

Hố chôn người ám ảnh

Trần Đức Thạch

Trần Đức Thạch lúc còn là bộ đội,
ảnh chụp khoảng năm 1975-1976
Internet file
Tháng 04/1975, đơn vị chúng tôi (Sư đoàn 341 thường gọi là đoàn Sông Lam A) phối hợp với Sư đoàn khác đánh vào căn cứ phòng ngự Xuân Lộc. Trận chiến quyết liệt kéo dài 12 ngày đêm. Tiểu đoàn 8 chúng tôi do hành quân bị lạc nên được giao nhiệm vụ chốt chặn. Nhằm không cho các đơn vị quân lực Việt Nam cộng hoà tiếp viện cũng như rút lui. Phải công nhận là sư đoàn 18 của phía đối phương họ đánh trả rất ngoan cường. Tôi tận mắt chứng kiến  hai người lính sư đoàn 18 đã trả lời gọi đầu hàng của chúng tôi bằng những loạt súng AR15. Sau đó họ ôm nhau tự sát bằng một quả lựu đạn đặt kẹp giữa hai người. Một tiếng nổ nhoáng lửa, xác họ tung toé

Dân Xuân Lộc kéo nhau chạy trốn bộ đội Cộng Sản, được trực thăng VNCH đưa di tản tránh chiến sự 1975 giữa vườn cam sau ấp Bàu Cá. Hình ảnh bi hùng ấy đã gây ấn tượng mạnh cho tôi. Tinh thần của người lính đích thực là vậy. Vị tướng nào có những người lính như thế, dù bại trận cũng có quyền tự hào về họ. Họ đã thể hiện khí phách của người trai  nơi chiến trận. Giả thiết nếu phía bên kia chiến thắng chắc chắn họ sẽ được truy tôn là những người anh hùng lưu danh muôn thủa. Nhưng vận nước đã đi theo một hướng khác. Họ đành phải chấp nhận tan vào cõi hư vô như hơn 50 thuỷ binh quân lực Việt Nam Cộng Hoà bỏ mình ngoài biển để bảo vệ Hoàng Sa.

Huỳnh Thục Vy và Trần Đức Thạch "Không Thích Đảng Cộng Sản Việt Nam"

Liệu câu nói thật "Tôi không thích ĐCSVN"    
có bị liệt vào loại nói xấu chế độ theo Điều 88 Bộ Luật Hình Sự không?

DienDanCTM

Sống và chết từ “Điều chưa biết”của Trần Đức Thạch.

Bảo Nam

Tập thơ “Điều chưa biết” của Trần Đức Thạch
Sau mấy chục năm bươn chải đây đó, cơm áo, va vấp, tan hợp tình duyên, chiêm nghiệm trước nhân tình thái thế, năm 2006 Trần Đức Thạch cho ra đời tập thơ “Điều chưa biết” thật khiêm nhường, mỏng tanh, nhưng trĩu nặng bao nỗi đau. Đọc cả tập thơ không thấy thấp thoáng một lần anh cười, có chăng đó là cái cười (không khóc được nữa) để rồi phía sau lặng phắc, quặn xé.
                                   ***       
Sinh 1952, đang chiến tranh chống Pháp, và cuộc cải cách ruộng đất đẫm máu, như bao đứa trẻ khác, Thạch đói khổ triền miên. Lớn lên anh vào quân ngũ, đánh đấm qua nhiều chiến trường. Thật may không bỏ xác như nhiều trai tráng khác, anh trở về xã Quỳnh Ngọc, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An, nơi mình sinh ra. Không nghề nghiệp, lại đói khổ. Đây là giai đoạn ở miền Bắc, với những khẩu hiệu “Mo cơm quả cà, tấm lòng cọng sản, chúng ta tiến lên XHCN”. Nhân một lần bất lực trong đấu tranh, bất đồng trong chính kiến, anh đã tự thiêu. Nhưng ngọn lửa của anh chưa kịp bùng lên thì bị dập tắt. Anh sống mà lửa lòng vẫn âm ỉ, chờ cơn gió mới. Trước mắt là thơ đã được chiêm nghiệm, trăn trở “Điều chưa biết”. Trang đầu tiên của tập thơ là bài “Xuân Ất Dậu”  anh cũng hóm hỉnh đáo để. Nói đến mùa xuân, anh không ca ngợi gì ráo mà chỉ vẽ lên bức tranh chú gà trống đang hứng tình với ả gà mái:

Chúc mừng năm mới

Trần Đức Thạch

Năm mới đã đến kia rồi
Buồn đau năm cũ vẫn nhồi tâm can
Còn kia khắp nước dân oan
Vất vơ vất vưởng cơ hàn gió sương
Còn kia nhung nhúc một phường
Tham quan tàn bạo bất lương hoành hành
Non sông gấm vóc tan tành
Con Hồng cháu Lạc điêu linh cuộc đời
Chỉ còn cách: - Đứng lên thôi!
Cùng nhau bước tới chân trời Tự Do
Xây đời hạnh phúc ấm no
CHÚC MỪNG NĂM MỚI! Cầu cho mọi người!

Mùa xuân đang đến kia rồi
Mai đào đơm nụ nẩy chồi trong đêm…

Trần Đức Thạch
DienDanCTM

Thơ Trần Đức Thạch

Dự cảm trước Tết

Cành đào đơm nụ trong giá lạnh
Chồi biếc ngậm sương đợi nắng tràn
Hơi xuân phảng phất còn loãng lắm
Chưa rõ hình hài chốn nhân gian…

Hơn chục tỉnh thành cần kíp gạo
Vất vưởng dân oan tịt lối về
Giặc tàu hung hãn gào cấm biển
Rồi sẽ ra sao??? Tết cận kề…

Trần Đức Thạch
DienDanCTM

Dành trọn lòng nhớ các anh

Trần Đức Thạch

Kính dâng linh hồn bảy mươi tư chiến sĩ hải quân VNCH hy sinh ở đảo Hoàng Sa năm 1974.
 ***

Ngày ấy cũng gần đến Tết
Mai vàng đơm nụ đón xuân
Các anh căng mình giữ đảo
Giặc đông mạnh gấp nhiều lần

Tàu HQ 10 chìm xuống
Các anh theo sóng về đâu
Máu loang đỏ bầm chân đảo
Hoàng Sa buốt nhói nỗi đau…

Bảy tư chàng trai oanh liệt
Đã vì biển đảo quê hương

Đi thăm Nhà Thơ

Minh Văn
Trần Đức Thạch

DienDanCTM 
Đã hẹn với nhà thơ Trần Đức Thạch từ lâu mà tôi vẫn chưa đi thăm ông được. Biết ông ra tù cả năm nay, ngưỡng mộ cũng vì ông là một nhà thơ yêu nước. Những vần thơ của ông chứa đựng  khát vọng tự do, khát vọng cống hiến - điều mà văn học nước nhà vẫn hằng khắc khoải. 

Cũng bởi lẽ đó mà ông phải ngồi tù 3 năm, vì đã dám cất lên tiếng nói sự thật bằng những vần thơ cháy bỏng. Vậy là thân phận nhà thơ được khắc hoạ ngay giữa chốn đời, bởi một chế độ nhà nước kiểm duyệt văn học nghệ thuật vào loại hà khắc nhất thế giới - chế độ Cộng sản. 

Vì đang thời gian quản chế nên ông thuê một căn nhà nhỏ ở vùng núi miền tây xứ Nghệ, cách nhà những 80 km để mà sống gần gũi với thiên nhiên. Vì vậy mà bạn bè hay những người quan tâm đến ông, nếu muốn đến thăm thì phải vượt thêm chặng đường dài này.

Vần thơ Trần Đức Thạch

Trần Đức Thạch

                  LÊ QUỐC QUÂN

Anh đứng đó cũng là nơi tôi đứng đó
Trên nửa vầng trăng ta ngẩng cao đầu
Lũ bán nước lại nhân danh nhà nước
Không bao giờ khuất phục được ta đâu !

Ngoài đường phố muôn người dân lên tiếng
Khắp giáo đường rừng nến cháy hiệp thông
Cả thế giới sục sôi lên án
Cái trò hề xét xử bất công...

Đôi mắt anh nhìn lên xán lạn
Khát vọng tự do dân chủ ngời ngời
Từng lời nói dập đầu quân khốn nạn
Nức lòng người yêu nước lắm anh ơi !

Nhớ tết đầu tiên ở trong tù.

Trần Đức Thạch

DienDanCTM          
                                  
          Có lẽ tôi không thể nào quên được cái tết đầu tiên ở trong tù. Đó là tết mừng xuân Kỷ dậu năm 2009. Công an điều tra thành phố Hà Nội bắt tôi từ ngày 12/9/2008, nhưng đến ngày 14/9/2008 mới đọc lệnh bắt giam khẩn cấp và tống tôi vào trại tạm giam số 3. Đây vốn là trại tạm giam của công an tỉnh Hà Tây cũ. Anh em tù gọi nó là trại Xa la. Cũng khét tiếng tàn bạo như những trại tạm giam hàng tỉnh khác. Trại này nằm gần cầu Bươu, xung quanh là nghĩa trang Văn điển; sông Nhuệ; bệnh viện bỏng 103. Toàn những địa danh nổi tiếng gây ô nhiệm môi trường trầm trọng. Nguồn nước trại bơm trực tiếp từ giếng khoan lên cho tù dùng, đục và hôi đến buồn nôn. Anh em tù gọi đây là thứ nước cốt. Gọi thế không sai chút nào, vì nguồn nước ngầm bị cái nghĩa trang lưu cữu gần cả thế kỷ nay đã làm cho ô nhiễm nặng. Chúng tôi phải lọc qua bốn năm lần tất vải mới tạm dùng được. Mỗi lần hứng nước xong, chúng tôi tháo tất từ vòi ra giặt, phải mất bốn năm chậu đặc sánh đất bùn. Chỉ cần vào trại dùng loại nước này dăm bữa nửa tháng là trên người có ngay ghẻ lở,hắc lào phát triển, muốn phòng tránh kiểu gì cũng không thoát.

Chút tâm sự từ ‘vòng quản chế”!

Trần Đức Thạch
Tác giả gửi đến DienDanCTM
            Thế là tròn một năm, tôi ra khỏi nhà tù nhỏ với hình phạt quản chế còn đeo đẳng.  Đi đâu, làm gì cũng phải xin phép,  báo cáo với công an.  Các bạn thử hình dung xem tôi đã được tự do chưa? Hay đang bị hành xử một cách khắc nghiệt,  tệ hại trong cái nhà giam lớn.  Trong thâm tâm,  bản án nhân danh nước CHXHCNVN đã tuyên với tôi chẳng có giá trị gì. Bởi nó thể hiện sự tàn bạo và ngu dốt của một chính thể lưu manh, độc tài.  Nhưng nó lại là công cụ hữu hiệu để cho cái gọi là “Cơ quan chức năng” thực thi những thủ đoạn hèn hạ, bỉ ổi với tôi và những nhà đấu tranh đòi tự do dân chủ. . .

            “Trói người ta lại rồi bảo bay lên”.  Đây là cách đánh giá của  cố nhà văn Nguyễn minh Châu về sự hành xử của nhà nước cộng sản việt nam với người dân. Hay nói như nhà thơ Anh

Nhớ về “ Người tù bất khuất”

Trần Đức Thạch - DienDanCTM

Chân dung "người tù bất khuất"
Trương Văn Sương
Vào ngày này 20 tháng 8 năm ngoái anh Trương văn Sương bị bắt trở lại trại giam Nam hà. Anh được đình chỉ thi hành án một năm khi lâm phải cơn đau “ Thập tử nhất sinh” . Ai đó thấy anh chờ ngoài cổng liền hét toáng lên : “ Anh Sương trở lại rồi kìa!” . Tôi và một số anh em trong buồng chạy ra đón. Thấy anh, tôi lẩm bẩm “Chúng nó thật khốn nạn, không còn chút tính người nào nữa” . Bởi tại tôi cứ đinh ninh anh sẽ được tha luôn vì sức khỏe yếu và tuổi già. Chúng nó đã đày ải anh trong tù suốt 27 năm trời ấy là chưa kể trước đó anh phải đi cải tạo 6 năm nữa. Tổng cộng là ba mươi ba năm anh bị cộng sản giam cầm chứ ít ỏi gì đâu. Anh đã phá kỷ lục ngối tù của Nen-xơn-men- đê-la tổng thống Nam phi rồi đấy. 

Thấy anh đau nặng tưởng sẽ chết. Chúng nó vội trả anh về cho gia đình lo liệu để khỏi mất thêm cái hòm chứ nhân đạo cái con mẹ gì. Không ngờ anh qua được bạo bệnh nhờ sự quan tâm chăm sóc hết lòng của cả bà con trong và ngoài nước. Anh chưa được khỏe cho lắm mà chúng  đã vội bắt anh trở lại nhà tù. Chúng sợ anh tố cáo tội ác của các nhà tù cộng sản việt nam với công luận quốc tế. Nhưng anh đã kịp làm điều đó trước khi chúng bắt lại. “ Người tù bất khuất” là mọi người vinh danh anh! Trông anh có vẻ béo ra và nét mặt đầy tự tin. Đó là nhận xét của tôi khi quan sát và đón anh về buồng…

Trò chuyện với nhà thơ Thạch Quỳ

Trần Đức Thạch
Nhà thơ Thạch Quỳ
Tác giả gửi đến DienDanCTM

 Nhà thơ Thạch Quỳ tên thật là Vương đình Huấn quê ở huyện Đô lương, tỉnh Nghệ An khá nổi tiếng trong nền thi ca Việt Nam đương đại. Với những bài thơ có lối tư duy độc đáo, thông minh, và giấu hình ảnh. Gợi cho người đọc liên tưởng tới những vấn đề cực kỳ sâu sắc. Chả thế mà trong những năm tám mươi thế kỷ trước, bài thơ "Dặn con" của ông đã bị nhà cầm quyền cho là "có vấn đề". Ông được công an mật vụ chăm sóc rình mò theo dõi suốt một thời gian dài. Tôi gặp và biết ông cũng vào thời điểm đó. Chính ông là người biên tập đưa bài thơ đầu tiên của tôi góp mặt trên thi đàn Nghệ Tĩnh lúc bấy giờ . Nói chuyện với ông rất thú vị. Từ đề tài chính trị xã hội tới lĩnh vực văn học nghệ thuật ông đều tỏ ra rất am tường. Trong câu chuyện mới đây ông nói với tôi:

Hồi ức tháng tư

Trần đức Thạch
Sinh viên  Nguyễn Tiến Nam bị công an bắt trong
cuộc biểu tình chống Trung quớc trước cửa chợ Đồng Xuân
            Những cơn gió mùa đông bắc đang yếu dần.  Nền nhiệt không gian ngày một ấm lên. Những cây gạo vào mùa rộ hoa đỏ rực, báo hiệu tiết hè đang đến. Nhìn bầy chim chóc mào ríu rít với những bữa tiệc hoa, tôi lại nhớ về tháng tư năm 2008.

Khi ấy, ngọn đuốc Olympic Bắc Kinh nhuốm màu sắc chính trị đang được nhà cầm quyền Trung quốc cho rước qua nhiều thành phố lớn trên thế giới. Ngọn đuốc đi tới đâu cũng bị người dân ở đấy biểu tình phản đối. Từ Pa ri sang Luân đôn tới Phơ rang xitco... Trên các trang mạng dồn dập tin tức. Ngọn đuốc mang ý nghĩa tốt đẹp của tinh thần thể thao đã bị nhà cầm quyền Trung quốc lợi dụng làm cho thê thảm. Theo lịch biểu thì khoảng cuối tháng tư, ngọn đuốc ấy sẽ được rước đến Việt Nam. Có tin nói trước khi ngọn đuốc được tổ chức rước ở thành phố Hồ chí minh thì Trung quốc sẽ cho đuốc cháy trên quần đảo Hoàng sa để phô trương thành tựu xâm lược bành trướng.

Mẹ Việt Nam ơi

Trần Đức Thạch - DienDanCTM
                                                                                  

Mẹ Việt Nam ơi

Cầm bút lên muốn đến với Nàng Thơ
Cảm xúc ngập dầu sôi lửa bỏng
Anh Đoàn văn Vươn cùng đường nổ súng
Chị Nguyễn thị thanh Tuyền tức tưởi kêu oan...

Nhất cử nhất động lọt mắt cú công an
Ý định đi ra vướng vòng quản chế
Mẹ Viêt Nam ơi! Con chưa thể 
Đốt cháy hết mình  trọn nghĩa với  Nàng Thơ...

Cảm xúc đầu năm

Trần Đức Thạch
Nhà thơ Trần Đức Thạch sau khi mãn hạn tù
tháng 8 năm 2011
LGT: Nhà thơ Trần Đức Thạch từng bị nhà cầm quyền kết án tù vì dám "lên tiếng chống bất công, tham nhũng". Sau thời gian thọ án, nhà thơ Trần Đức Thạch mãn hạn tù và được trả tự do hồi tháng 8 năm 2011, nhưng tiếp tục bị quản chế tại một huyện ở miền núi cho đến nay.

Ông từng tâm sự: "Tôi chỉ là một người cầm bút, trước tình hình đất nước, bị lưu manh xéo dày, dân tình đau khổ, bị oan ức như thế, tôi chỉ biết nói lên nổi thống khổ của nhân dân, cho nhà cầm quyền hiểu ra vấn đề, để xây dựng một xã hội tiến bộ, với tinh thần phụng sự dân tộc và đất nước thôi. Chỉ nói lên cái chính kiến, chứ không làm gì, thế nhưng người ta vẫn bắt tôi vào tù, tôi không ngạc nhiên nhưng thấy cái chế độ này, không ra gì cả. Tại tòa tôi cũng đã nói rõ điều đó, nhưng người ta là một chế độ độc tài, tàn bạo, nên không từ bất cứ một thủ đoạn nào cả, dù đối với người dân lương thiện, huống hồ gì đối với tôi là người cầm bút, dám cất tiếng nói phản kháng lại họ, bắt mình vào tù, phải nói là hết sức tàn bạo, vô nhân tính".

DienDanCTM xin giới thiệu bài viết mới nhất của nhà thơ Trần Đức Thạch dưới đây như lời hội ngộ trong năm mới:

Tản mạn về chuyện lá cờ "thừa sao".

Trần Dức Thạch - DienDanCTM

Chuyện đài truyền hình Việt Nam trưng một lá cờ Trung Quốc đẫm sắc máu có sáu ngôi sao làm nền cho chương trình thời sự khi đưa tin Nguyễn phú Trọng sang chầu Bắc Kinh khiến mọi người xôn xao bàn tán chưa ngớt thì mới đây, trong cuộc đón chào phó chủ tịch nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa Tập cẩm Bình tới Hà Nội người ta lại thấy trên tay các cháu thiếu nhi lá cờ lạ lùng ấy. Nhiều câu hỏi được đặt ra cho nhà cầm quyền Hà Nội, ấm ớ mãi không xong đành đổ lỗi cho khâu kỹ thuật. 

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More