Chúng ta thường hay nghe,
trong xã hội, có những người hay nói: “Tôi không làm chính trị”, “Tôi biết thế
thôi chứ tôi không tham gia”… Nếu ta hỏi lại: “Làm chính trị là làm gì cơ?”,
câu trả lời của họ sẽ là: “Thì tức là tham gia chính trường, đấu đá, leo cao,
tranh giành quyền lực…”.
Đó có lẽ cũng là cách hiểu
của đại đa số người dân Việt Nam
về hành động “làm chính trị”. Cách hiểu ấy cho thấy rằng, chúng ta gần như
không biết gì về chính trị, và quan niệm của chúng ta về lĩnh vực bao trùm xã
hội này đã bị bóp méo quá nhiều bởi một chính quyền, một nền giáo dục, một nền văn
hóa chính trị hoàn toàn không khuyến khích người dân tư duy để “nâng cao nhận
thức chính trị”.
Trên thực tế, nếu chúng ta
hiểu chính trị là “quá trình ra quyết định và thực thi quyết định đó trong một
nhóm, một cộng đồng, một xã hội, một quốc gia”, thì hoạt động chính trị hẳn
phải rộng hơn rất nhiều so với việc “đấu đá, leo cao”, và nó càng không phải
chỉ giới hạn trong một giới gọi là “lãnh đạo”. Hoạt động chính trị, theo nghĩa
rộng, là tất cả những gì bạn làm để tạo áp lực lên một cá nhân, một cơ quan,
một tổ chức, nhằm thuyết phục họ hành động như ý bạn muốn.
Phong trào “trên 25 độ C”
Ta hãy lấy một ví dụ vui
vui và đơn giản (dĩ nhiên là bịa) để cùng hiểu thế nào là “hoạt động chính trị”
theo nghĩa rộng. Giả sử bạn làm việc ở TP.HCM, và bạn nhận thấy là các cơ quan,
công sở nơi bạn đến đều để điều hòa nhiệt độ ở mức rất lạnh, có khi chỉ 17-18
độ C, vừa tốn năng lượng (điện), vừa hại môi trường, vừa hại sức khỏe - lần nào
vào phòng họp, bạn cũng rét run cầm cập.
Bạn nghĩ là sẽ phải làm thế
nào đó để tổ chức của bạn, hoặc các cơ quan, công sở mà bạn biết, hoặc nhiều
hơn nữa, mọi cơ quan, công sở trên địa bàn thành phố đều đặt máy điều hoà nhiệt
độ ở mức cao hơn, chẳng hạn trên 25 độ C. (Như vậy là bạn đã có ý thức chính
trị).
Sau đấy thì bạn sẽ hành
động. Đầu tiên là ngay trong tổ chức của bạn. Có nhiều cách để bạn thuyết phục
cơ quan làm điều bạn đang muốn: Bạn có thể gặp riêng sếp, “bỏ nhỏ”, rỉ tai, nhờ
sếp ra quy định yêu cầu toàn thể nhân viên “chỉ để điều hòa nhiệt độ từ 25 độ C
trở lên”. Bạn có thể gửi thư chung cho cả cơ quan, kêu gọi, vận động “anh chị
em tăng điều hòa nhiệt độ lên đê!”, rồi thủ thỉ “trên 25 độ C, vừa tiết kiệm
điện, vừa đảm bảo chênh lệch nhiệt độ hợp lý so với bên ngoài, đỡ hại sức
khỏe”. Để thuyết phục hơn, bạn thậm chí còn nghĩ ra một phong trào, mang cái
tên chung, chẳng hạn, là “Trên 25 độ C”.
Nếu bạn muốn đi xa hơn, làm
sao để tất cả các cơ quan, công sở, đều thực hiện “trên 25 độ C”, thì bạn sẽ
phải tính toán thêm một chút, để người ta không bảo bạn là điên, dở hơi, rỗi
việc. Trong những trường hợp như vậy, thường thì bạn nên “có tổ chức”.
§
Bạn phải huy động thêm một
số người cùng nghĩ như bạn vào việc thuyết phục;
§
Hoặc bạn phải lôi kéo được
một tổ chức nào đó có liên quan, ví dụ một NGO, một cơ quan báo chí, một kênh truyền
hình về môi trường, cùng tham gia ủng hộ, đứng sau lưng bạn
§
Hoặc bạn thành lập một tổ
chức của riêng bạn. Việc này thì không đơn giản, bởi vì bạn sẽ phải tính đến
các yếu tố như: thủ tục thành lập, nhân sự, vốn, mục đích (cái này các NGO
thường hay gọi là “sứ mệnh”, còn ngôn ngữ hành chính nước ta hay gọi là “chức
năng, nhiệm vụ”). Không lẽ lập một tổ chức chỉ để vận động các cơ quan, công sở
tăng điều hoà nhiệt độ lên trên 25 độ C?
§
Hoặc, trong kỷ nguyên Web
2.0 hiện nay, cách đơn giản là bạn phát động một phong trào “25 độ C” trên mạng
xã hội và được đông đảo người dùng Internet hưởng ứng.
§
v.v.
Nào, ta thử bảo vệ môi
trường!
Nếu mối quan tâm của bạn
vượt khỏi chuyện “để điều hòa nhiệt độ trên 25 độ C”, mà là bảo vệ môi trường,
tiết kiệm năng lượng nói chung, thì bạn có thể thực hiện nhiều hành động chính
trị hơn nữa, ví dụ:
- Bỏ phiếu cho đại biểu
quốc hội nào thể hiện sự quan tâm đến vấn đề môi
trường, đưa việc cải thiện môi trường vào chương trình hành động… Đến đây, bạn
sẽ thấy thực tế chính trị ở Việt Nam không cho phép bạn chọn được người
mà bạn ủng hộ vào cương vị bạn cho là thích hợp.
- Tiếp xúc với các đại biểu quốc hội để nhờ vả, thuyết phục họ lưu tâm đến
các vấn đề môi trường và đưa ra các đạo luật hay chính sách mà bạn cho là thích
hợp. Cái này gọi là “vận động lập pháp”, “vận động chính sách”. Đến
đây, bạn sẽ thấy thực tế chính trị ở Việt Nam không cho phép bạn vận động một
cách đàng hoàng, minh bạch, mà nó chỉ có nghĩa là “đi đêm”, “hối lộ”.
- Tổ chức và tham dự các
hội nghị, hội thảo, thảo luận bàn tròn v.v.
về các chủ đề môi trường. Đến đây, bạn sẽ thấy thực tế chính trị ở Việt Nam không cho
phép bạn dễ dàng tổ chức hội nghị, hội thảo, thảo luận bàn tròn v.v.
- Viết bài đăng báo. Đến đây, bạn sẽ thấy thực tế chính trị ở Việt Nam là rất khó
có diễn đàn nào để bạn lên tiếng. Cứ cho là bạn có khả năng và kỹ thuật viết,
bạn viết một bài báo rất chuyên nghiệp, cũng không chắc là bài của bạn sẽ được
đăng tải trên báo chí chính thống, có khi chỉ đơn giản vì ban biên tập không quan
tâm đến vấn đề môi trường. Bạn muốn tìm một tờ báo về môi trường, thì lại không
có, mà giả sử có thì cũng không được tới 1000 người đọc. Nếu bạn tự quay phóng
sự truyền hình để gửi tới đài truyền hình (trung ương hoặc địa phương) thì lại
càng khó khăn hơn nữa, gần như không có cơ may nào để tác phẩm của bạn được
phát sóng.
- Thành lập một tổ chức về
môi trường. Đến đây bạn sẽ thấy
thực tế chính trị ở Việt Nam
không cho phép bạn dễ dàng lập hội.
- Tham gia một tổ chức về
môi trường. Đến đây bạn sẽ thấy
thực tế chính trị ở Việt Nam
không cho phép các tổ chức dân sự dễ dàng hoạt động. Họ vấp phải đủ vấn đề: thủ
tục, nền tảng luật pháp, nhân sự, tài chính, v.v.
- Làm đơn khiếu nại, tố
cáo, khởi kiện. Đến đây bạn sẽ thấy thực tế
chính trị ở Việt Nam
không cho phép các vụ việc của một cá nhân được giải quyết nhanh chóng, dễ dàng,
thuận tiện. Đơn thư khiếu nại, tố cáo, kiện tụng của bạn sẽ bị chìm lấp trong
hàng nghìn đơn thư khác, vụ việc của bạn rất có nguy cơ bị lãng quên.
- v.v.
Có thể còn nhiều hành động
chính trị khác nữa, gồm cả những hành động mà bạn chắc hẳn chưa từng nghĩ tới
và không biết đó chính là “làm chính trị”.
Nếu bạn quan tâm, chúng ta
sẽ tìm hiểu về chúng trong bài sau, tức là phần tiếp theo của bài này, để trả
lời một cách cụ thể: Tham gia chính trị là làm gì (lý thuyết và thực tế trên
thế giới)? Chúng ta sẽ biết được rằng, những cuộc “đấu đá, tranh giành quyền
lực nội bộ” chỉ là một trong những hình thức hoạt động chính trị mà thôi; khái
niệm làm chính trị rộng hơn và có thể đẹp đẽ hơn thế rất nhiều.

RSS Feed
Facebook
Twitter
0 comments:
Đăng nhận xét