TTCT - Văn hóa bị bỏ quên, bị
xuống cấp nghiêm trọng trong thời buổi kim tiền? Vì sao sự dửng dưng, vô cảm
nhiều thế trong đời sống thường nhật và cái ác hiện diện ở ngay những nơi ít
ngờ nhất?
![]() |
Mỗi cá nhân có ý thức văn hóa và hành xử có văn hóa sẽ tự
ngăn chặn
sự tha hóa và góp phần cải biến xã hội - Ảnh: Thuận Thắng
|
TTCT gặp nhà văn Nguyên
Ngọc, nhà nghiên cứu Phan Cẩm Thượng, tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu (Viện Nghiên cứu
phát triển TP.HCM) và PGS.TS Trần Hữu Quang (Viện Khoa học xã hội Việt Nam) để
ghi lại góc nhìn của họ về câu chuyện văn hóa của năm qua.
Cần xây dựng lại một nền đạo
đức tự trị
- PGS.TS Trần Hữu Quang:
Trong năm qua, báo chí trong nước đã đăng tải khá nhiều sự kiện bất bình thường
như: vợ tẩm xăng đốt chồng, con nhốt cha trong cũi, đánh chết người trộm chó,
bắt cóc và tra tấn để đòi nợ, giảng viên luật bị truy tố vì chạy án... Có thể
nói, đấy là những dấu hiệu tuy ít về số lượng nhưng đã bộc lộ một tình trạng
rạn nứt đáng báo động trong sự vận hành của những tế bào cơ bản của xã hội.
Người ta không thể không tự hỏi
rằng tại sao những mối quan hệ giữa vợ với chồng, mẹ với con... lại có thể đi
đến chỗ quái lạ và kỳ dị như vậy, tại sao người ta không giải quyết xung đột
bằng cách viện nhờ đến những định chế chính thức như công an hay tòa án, tại
sao nhiều ứng xử của người dân lại bất chấp cả chuẩn mực đạo lý lẫn chuẩn mực
pháp lý đến thế... Đấy hẳn nhiên không phải chỉ là câu chuyện của một năm qua,
mà là hệ quả sự vận hành của xã hội suốt vài thập niên qua.
- TS Nguyễn Thị Hậu:
Tôi thấy một đời sống văn hóa không thiếu các hoạt động, sôi nổi như thể không
có (và chẳng phản ánh) tình trạng lạm phát cao và đời sống ngày càng khó khăn. Tiếc
là ngay trong quản lý hoạt động văn hóa lại để xảy ra nhiều sự cố “kém văn
hóa”, từ vụ mất vài chục tỉ đồng của Cục Điện ảnh, kiện cáo trong việc xét chọn
giải thưởng cao, tai tiếng trong các cuộc thi người đẹp, cử đại sứ du lịch...,
báo chí - nhất là báo mạng - tràn ngập “thảm họa” trong sinh hoạt nghệ thuật...
Tất cả sự việc ấy đều cho thấy
cách thức quản lý chưa thay đổi đủ để phù hợp với thực trạng mới của đời sống
văn hóa trong một môi trường xã hội phức tạp mà chủ thể của những hoạt động văn
hóa cũng ngày càng đa dạng. Và như nhiều năm trước, sự trông đợi một thành tựu “văn
hóa đỉnh cao” trong các lĩnh vực trên vẫn còn xa vời...
- Nhà nghiên cứu Phan Cẩm
Thượng: Bất cứ ai sống ở Việt Nam đều có chút lo ngại về một đời
sống văn hóa đang có chiều hướng đi xuống. Hệ quả của nó là ứng xử nhân luân
trong xã hội có nhiều vấn đề như tai nạn giao thông, nạn tắc đường, nạn tham nhũng
và những tệ nạn dã man chưa từng có trong đời sống của người Việt. Dường như
tất cả cái đó có quan hệ lẫn nhau trong sự thiếu hiểu biết về mặt trái của nền
kinh tế thị trường, của đời sống dân chủ chưa được nâng cao.
Xét riêng trong văn nghệ, có thể
nói các ngành nghệ thuật đều tích cực tìm đường đi để vừa có sáng tạo vừa có
thị trường, dù hai mặt đó không phải lúc nào cũng trùng hợp. Chúng ta vẫn thừa
các tượng đài tốn kém, các bộ phim bạc tỉ, sau đó lại “đắp chiếu”. Điện ảnh Hàn
Quốc, Đài Loan, Trung Quốc vẫn chiếm thời lượng lớn với một thứ văn hóa xa lạ
và những chuyện tình vớ vẩn nhằm quảng cáo hàng hóa. Giữa những nghệ sĩ trẻ và
già có những khoảng cách khó thông cảm. Bảo tàng nghệ thuật hiện đại vẫn chưa
có và nghệ thuật vẫn luôn phân rẽ bởi các hoạt động bao cấp kém chất lượng,
những hoạt động ngoài luồng lôi kéo rất nhiều nghệ sĩ trẻ.
Về cái ác và một cuộc nhìn lại bản thể
Nếu chỉ nhìn vào tin tức đăng
tải trên truyền thông thì dễ thấy cái ác và sự đổ lỗi cho những cá nhân ác.
Nhưng sự tha hóa của con người liệu có thể bắt đầu từ việc vượt đèn đỏ, ngồi
vào chỗ của người khuyết tật trên xe buýt hay bạt tai một đứa trẻ?
- PGS.TS Trần Hữu Quang:
Khi người ta không còn dám trung thực thì theo tôi, đó chính là dấu hiệu ban
đầu của sự tha hóa hay sự vong thân - một thuật ngữ được dùng để diễn đạt khái niệm
alienation trong triết học. Một cách đơn giản, có thể hiểu sự tha hóa hay vong
thân là tình trạng đánh mất mình, biến thành cái gì khác, không còn là mình
nữa. Ở đây, chữ “mình” không được hiểu theo nghĩa là tư cách cá nhân, mà là tư
cách của một con người với đầy đủ tự do và ý chí.
Tôi nghĩ sự tha hóa không bắt đầu
từ việc vượt đèn đỏ hay ngồi vào chỗ của người khuyết tật trên xe buýt, nhưng
sự rạn nứt của luật pháp và sự suy thoái đạo đức đúng là có thể khởi sự từ
những chuyện tưởng chừng nhỏ nhặt như vậy. Lâu nay, một số người hay lên tiếng cổ
xúy cho những mục tiêu lớn lao của thời đại, những câu chuyện đại sự của quốc
gia và dân tộc. Đấy quả là những điều cần kíp và thích đáng. Nhưng tôi nghĩ rằng
điều cấp thiết không kém là cần bắt đầu thúc đẩy sự thay đổi từ những chuyện
nhỏ, từ cá nhân và nhất là bắt đầu từ nội tâm mỗi con người.
Từ những chuyện như không đi
ngược chiều hay vượt đèn đỏ (như các cháu mẫu giáo vẫn đang phải học!), lượm
một mẩu rác dưới chân, khóa một vòi nước đang chảy phí phạm, biết chào hỏi, cảm
ơn và xin lỗi vào những lúc cần thiết... Tuy ai cũng biết nhưng dường như người
ta dễ quên rằng hễ không làm được chuyện nhỏ thì khó lòng làm nên chuyện lớn.
Coi chừng có khi chính những khẩu hiệu đại ngôn dễ khiến người ta xem thường và
bỏ qua những phẩm chất đạo lý nền tảng của bất cứ cuộc sống xã hội nào. Do vậy
có khi đấy cũng là một trong những căn nguyên của tình trạng tha hóa hay vong
thân.
- TS Nguyễn Thị Hậu:
Cái ác bắt đầu rất đơn giản, có khi chỉ từ một lời nói nhục mạ, từ sự dửng dưng
trước tai nạn của người khác, trước bất công... chứ không đợi đến một hành vi
phạm pháp hay vô đạo đức.
Mỗi ngày chỉ cần lướt qua vài
trang báo là có thể thấy vô số tin “tức” về bạo lực mà nguyên nhân nào có gì to
tát. Không thể không tự hỏi: vì sao trong xã hội bây giờ người ta nhục mạ nhau,
đánh nhau, giết nhau... dễ dàng đến thế? Vì hầu như ai cũng ngại, không muốn can
thiệp vào những việc trái tai gai mắt, “chủ nghĩa mackeno” làm mọi giá trị đảo
lộn, tốt xấu không còn phân biệt, con người trở nên dửng dưng với cái xấu, dửng
dưng cả với lẽ phải, với sự thật! Ý thức cộng đồng đang băng hoại từ sự dửng
dưng như thế!
Trong đời sống xã hội hiện nay,
tình trạng khủng hoảng niềm tin vào điều thiện như những con sóng ngầm mà những
hành xử vô văn hóa chỉ là bề nổi. Mất lòng tin vì một đời sống mà những ứng xử
lệch chuẩn dần trở thành bình thường. Không phải vì giá trị của những hành vi
này thay đổi, mà vì chúng không được xã hội điều chỉnh đúng theo giá trị văn
hóa chuẩn mực.
Nhận thức được cái xấu, cái ác
như thế thì việc bắt đầu là không làm điều xấu, điều ác dù là nhỏ nhất. Mỗi
hành xử tốt là loại bỏ được một nguy cơ cái ác xuất hiện. Đồng thời đứng trước
cái ác, cái xấu chỉ có một chọn lựa là đoàn kết chống lại nó. Một người chống
lại cái xấu cần nhiều người ủng hộ và làm theo.
Mặt khác, xã hội phải tạo điều
kiện (như luật pháp, các quy định chế tài...) để ngăn chặn cái xấu, lên án
những hành vi vô văn hóa, để ý thức văn hóa phát triển và hành xử (có) văn hóa
trở nên phổ biến trong xã hội.
- Nhà nghiên cứu Phan Cẩm
Thượng: Trong chiến tranh, người chết, máu chảy đầu rơi hằng ngày,
nhưng có thể nói con người Việt Nam
luôn hướng thiện, luôn mong bình yên và hòa hợp. Sau hòa bình, một cuộc chiến
khác nảy sinh và lần này hình như sự khoan nhượng biến mất. Đó là cuộc chiến
việc làm, đất đai, nguồn vốn, lợi nhuận..., sự tranh giành thấy hằng ngày, cụ
thể là chiếm đường đi bằng được trong giao thông bất kể đèn tín hiệu.
Cuộc chiến vì lợi nhuận này chính
là biểu hiện sâu sắc của cái ác đang bị đơn giản hóa, đang được coi là bình
thường. Ví dụ như nông dân phun thuốc trừ sâu đậm đặc vào rau, hằng ngày cho
gia súc ăn thức ăn tăng trọng, dùng chất bảo quản độc hại đưa vào thực phẩm...
là những việc nhỏ, hằng ngày và thật sự giết dần giết mòn sức sống của dân tộc.
Lớn hơn là người ta biến hàng ngàn thước đất bờ xôi ruộng mật thành nhà máy,
sân golf mà thật sự chẳng vì phát triển kinh tế. Từ đứa trẻ đi mẫu giáo đến
người lớn đi làm, ai nấy cũng phải tham gia ít nhiều vào cơ chế phong bì...
Tất cả cái đó nếu gọi là cái ác
thì hơi quá nhưng làm bất ổn xã hội lâu dài, làm rối loạn nền kinh tế và đạo
đức không biết bao giờ mới chữa lại được. Chúng ta phải suy nghĩ điều này: tệ
nạn, thiện ác thì bất cứ xã hội nào cũng có, nhưng những xã hội lành mạnh, phát
triển thì cái ác và tệ nạn được kiểm soát.
Nếu tệ nạn là hậu quả mặt trái của
nền kinh tế thị trường thì không thể chỉ khuyến thiện bằng giáo dục hay tôn
giáo mà được. Cái đó chỉ có thể giải quyết bằng sự điều chỉnh vĩ mô của nhà
nước đối với nền kinh tế, sao cho nó đi trong sự cạnh tranh lành mạnh, theo luật
pháp. Nếu những chủ thể kinh tế và địa phương cứ hành động tự do theo quyền lợi
cục bộ của mình, sự tha hóa có khả năng kiếm lời không ai từ bỏ. Đương nhiên, chẳng
hạn như Phật giáo với sự giáo hóa về nhân quả có thể hạn chế những hành vi quá
khích.
* Nhiều người cho rằng điều quan
trọng trong giáo dục hiện nay là trang bị cho mỗi người bản lĩnh, nhận thức về
cái ác, cách đối phó đúng với cái ác, để gặp ác mà không thành ác. Để có được bản
lĩnh này, chúng ta phải bắt đầu từ đâu? Chúng ta có cần một cuộc nghiêm khắc và
trung thực xét lại văn hóa dân tộc để bảo tồn và xây dựng lại những giá trị phù
hợp, thải loại những thứ đã hỏng hóc để có một nền văn hóa Việt Nam thực thụ và
độc đáo - nền tảng để nước Việt mạnh hơn, người Việt được nể trọng hơn? Và nếu
cần thì chúng ta phải bắt đầu từ đâu?
- PGS.TS Trần Hữu Quang:
Nhà triết học Đức Immanuel Kant (1724-1804) từng cho rằng cần thiết lập một nền
đạo đức thực thụ trên nền tảng của nguyên tắc tự trị (Autonomie), chứ không thể
dựa trên sự ngoại trị (Heteronomie) (1). Kant phê phán lý thuyết đạo đức học
công lợi (utilitarianism) và nhiều lý thuyết đạo đức học khác, vì ông cho rằng
chúng đã ngoại tại hóa nền tảng của đạo đức bằng cách quan niệm rằng đạo đức
phải nhắm tới lợi ích hay hạnh phúc của cộng đồng và xã hội.
Theo Kant, “luân lý là tổng thể
những quy luật ra mệnh lệnh vô điều kiện để ta phải hành động theo chúng”. Đạo
đức học tự trị là “một đạo đức học của lý tính”, nghĩa là các mệnh lệnh đạo đức
phải bắt nguồn từ lý tính (tự mỗi chủ thể phải “ban bố” quy luật đạo đức cho chính
mình), chứ không phải là những quy luật bắt nguồn từ kinh nghiệm, vì kinh
nghiệm thì không thể mang tính phổ quát và tất yếu, do đó không thể lấy kết quả
hay sự thành công làm tiêu chuẩn hay thước đo của đạo đức.
Mệnh lệnh nhất quyết
(kategorischer Imperativ), theo Kant, là cái mà ta phải làm do lý tính buộc
chúng ta phải làm (vì thấy điều phải làm là đúng, là thiện), chứ không phải vì
bất cứ lý do hay động cơ, hoặc mục tiêu lợi ích nào đó nằm ở bên ngoài lý tính.
Cần lưu ý thêm rằng Kant không phủ nhận yếu tố kết quả của hành động, nhưng ông
không coi đấy là nền tảng của hành vi đạo đức.
Tôi nghĩ rằng tư tưởng của Kant
về nền tảng của một nền đạo đức thực thụ, đặc biệt sự phân biệt giữa nguyên tắc
ngoại trị và nguyên tắc tự trị, là hết sức quan trọng và cần được chúng ta đọc
lại như một cái khung lý thuyết để phân tích những vấn nạn nóng bỏng của xã hội
bây giờ như bệnh thành tích, thói chuộng hư danh, tệ giả dối, óc thực dụng, tệ
cẩu thả (thiếu lương tâm chức nghiệp), sự nghèo nàn và trống rỗng trong đời
sống tinh thần... nhằm từ đó đi tìm gốc rễ của những câu chuyện “đáng lo ngại” đang
xâm thực xã hội chúng ta.
- TS Nguyễn Thị Hậu:
Nhiều người trong chúng ta bây giờ không còn tự hào “mình nghèo mà giỏi”, ngược
lại luôn tự hỏi “sao mình giỏi mà nghèo?”. Cũng như không chỉ ca ngợi những truyền
thống tốt đẹp mà còn biết trăn trở “vì sao truyền thống của mình tốt đẹp mà bây
giờ lại tha hóa như vậy?”.
Tôi cho rằng có lẽ cần phải nhìn
nhận thấu đáo hơn về những đặc điểm tạo thành “tính cách văn hóa” của con người
và truyền thống dân tộc mình. Cần biết mình rõ hơn, thật hơn, vì không biết
mình đầu tiên là làm khổ chính mình, sau đó sẽ cản trở làm mình “không biết người”,
dẫn đến luôn thua kém người. Nên chăng bắt đầu từ việc vạch ra những gì làm
chúng ta chưa thật sự tốt đẹp?
- Nhà nghiên cứu Phan Cẩm
Thượng: Nói đến sự hùng cường là mơ hồ quá khi chúng ta vay nợ nhiều,
lạm phát, thiếu việc làm trầm trọng. Để phát triển đất nước không chỉ là tăng trưởng
kinh tế bằng mọi cách, mà phải đi song hành giữa kinh tế và văn hóa. Bản thân
văn hóa trong một xã hội phát triển cũng có khả năng tạo ra kinh tế, là một
phần của hoạt động kinh tế. Thị trường văn hóa càng lớn tức là xã hội càng phát
triển, thay thế những ngành công nghiệp ô nhiễm bằng công nghiệp phim ảnh, thể
thao, nghệ thuật.
Tôi nghĩ cơ chế kiểm duyệt hoạt
động văn hóa nghệ thuật phải xem xét lại, làm sao thúc đẩy hoạt động văn hóa
tiến nhanh vào cơ chế thị trường. Giai đoạn đầu phải ưu tiên cho nó phát triển,
phải khuyến khích các doanh nghiệp tham gia đầu tư vào văn hóa.
![]() |
| PGS.TS Trần Hữu Quang - Ảnh: Cẩm Phan |
- PGS.TS Trần Hữu Quang:
Khi mà người ta chứng kiến ngày càng nhiều chuyện bất bình thường trở thành
bình thường (như tệ phong bì, đút lót, mãi lộ...), khi mà cái xấu, cái tiêu cực
và cái ác ngày càng lan tràn, điều khó tránh khỏi là người ta cảm thấy băn
khoăn và hoang mang (ít ra vào lúc đầu), để rồi sau đó khi buộc lòng phải “sống
chung” với nó (vì muốn cưỡng lại cũng không được) và riết rồi người ta đâm ra
quen với nó.
Nguy cơ cần suy ngẫm ở đây là
nguy cơ bình thường hóa cái bất thường, không chỉ về mặt cấu trúc xã hội mà cả
về mặt chủ quan nơi tâm thức cá nhân người dân và kể cả (hay nhất là) nơi cá
nhân công chức. Sống trong tình trạng này, nhiều người có thể căm ghét nó, rồi
do quá mệt mỏi với nó nên đâm ra bàng quan với nó, nhưng cũng có những kẻ tận
dụng sự tranh tối tranh sáng ấy để thủ lợi, kẻ thì chủ động, kẻ thì thôi đành
nhắm mắt đưa chân... Điều nghịch lý là chính kẻ vi phạm lại thu được nhiều lợi
hơn, còn người ngay thường thua thiệt...
Tại sao người ta lại có thái độ
tránh né, chấp nhận sự giả dối, không dám nói thẳng nói thật? Nhìn bề ngoài, dễ
lý giải đó là do cái tiêu cực, cái bất bình thường và cái xấu đã trở nên phổ
biến. Nhưng nhìn sâu vào nội tâm mỗi người, đó là do tình trạng suy thoái đạo đức
và xói mòn luật pháp dẫn tới hệ quả hoài nghi cả các giá trị đạo đức xã hội lẫn
các chuẩn mực pháp lý.
Khi người ta không còn tin thì
nói thật để làm gì? Cái nguy ở đây là sự giả dối nói riêng và những nghịch lý
nói chung được mọi người coi là bình thường, “chuyện nhỏ như con thỏ”! Hậu quả
nghiêm trọng của tâm trạng hoài nghi xã hội, xét về mặt xã hội học, đó là xói mòn
cả lòng tin đối với người khác, lòng tin vào xã hội và nhất là lòng tin vào
chính mình.
PHAN XUÂN LOAN - CẨM PHAN thực hiện
(1) Xem Immanuel Kant, Phê phán lý tính thực hành (Đạo đức học) (1788), Bùi Văn Nam Sơn dịch và chú giải, Hà Nội, Nxb Tri Thức, 2007.
(1) Xem Immanuel Kant, Phê phán lý tính thực hành (Đạo đức học) (1788), Bùi Văn Nam Sơn dịch và chú giải, Hà Nội, Nxb Tri Thức, 2007.
Cần một cuộc tự vấn
Cái được nhất về
văn hóa và xã hội trong năm qua của chúng ta đã đến vào gần cuối năm:
ba học sinh lớp 11, tức khoảng 15 hay 16 tuổi, ở Quảng Ngãi hi sinh
thân mình cứu bạn bị lũ cuốn trôi. Cũng ở Quảng Ngãi, một học sinh lớp 7
vì xả thân cứu người trong lũ nay bị chấn thương nặng, chỉ còn sống
cuộc đời thực vật.
![]() |
| Nhà văn Nguyên Ngọc - Ảnh: Thuận Thắng |
Gần
đây, trong vụ chìm phà bi thảm ở huyện Núi Thành, Quảng Nam, liều chết
cứu người là hai em nhỏ, một em học lớp 10, em thứ hai sinh năm
1989... Không quá lời đâu khi nói các em không chỉ cứu những người bị
dòng nước hung dữ nhấn chìm mà còn cứu chúng ta, vực chúng ta dậy khi
chúng ta đã, đang có rất nhiều bi quan về xã hội và con người.
Chuyện hai chiếc
xe thản nhiên cán qua người một em bé, rồi hơn chục người lớn thuộc đủ
thành phần xã hội dửng dưng đi qua dù xảy ra ở bên Trung Quốc nhưng
thôi thì nên nói thật đi, ở ta, trong những mức độ khác nhau, không
thiếu những chuyện tương tự... May thay, cái “lì” đó còn chưa kịp lan
đến phần nhiều trẻ em (không biết có ai để ý điều này không: các em vừa
kể trên hầu hết đều ở những vùng có thể gọi là vùng sâu vùng xa về cái
gọi là văn hóa).
Vậy
có một câu hỏi tiếp: Cái “lì” kia là thế nào và vì sao? Đấy là một
trạng thái chán chường sâu sắc và mênh mông về đạo đức xâm chiếm mọi
con người. Bởi càng ngày người ta càng thấy vây kín quanh mình, ở bất
cứ đâu, trong bất cứ chuyện gì, va vào đâu cũng gặp một thứ, theo mọi
kiểu, trắng trợn hay tinh vi: giả dối.
Tôi
cho rằng căn bệnh nặng nhất, chí tử nhất, toàn diện nhất của xã hội ta
hiện nay là bệnh giả dối. Chính cái giả dối tràn lan khiến người ta
không còn thật sự tin vào bất cứ điều gì nữa. Câu hỏi thường trực bây
giờ: Tốt để làm gì? Sạch để làm gì? Quên mình để làm gì? Xả thân chống
lại cái xấu, cái giả để làm gì? Liệu rồi có ai, có cơ chế nào bảo vệ
những nỗ lực đạo đức đó không? Hay thậm chí bị cả cơ chế quật đánh lại
như vẫn thấy không hề ít?
Trẻ
em, một bộ phận trẻ em, may thay còn chưa biết đặt ra những câu hỏi
như vậy. Đạo đức trước hết là một trạng thái vô tư. Mà người lớn thì
không còn có thể vô tư được.
Vậy
lúc này ở cấp độ cá nhân, dù một cách cô đơn, cũng phải dám tự mình
cưỡng lại cái “lì” kia, với một niềm tin rằng giả dối không phải là
trạng thái tự nhiên của xã hội và con người. Còn ở cấp độ vĩ mô cần một
sự phản tư toàn diện và thẳng thắn, cố gắng triệt để. Cách đây mười
mấy năm, tôi có lần nói về yêu cầu tự vấn, của xã hội và của dân tộc.
Hôm nay TTCT nói đến yêu cầu “nghiêm túc xét lại văn hóa dân tộc”, tức
một cuộc tự vấn về xa tận đâu đó trong đường dài lịch sử dân tộc, “bản
thể” của nó.
Tôi
cũng đồng ý cần có một cuộc trở về nghiêm túc, đến nơi đến chốn như
vậy. Dân tộc bên cạnh những điều mãi mãi đáng tự hào quả cũng có những
nhược điểm, hình thành lâu dài trong lịch sử, cần được nhìn thẳng. Song
tôi cũng không quá bi quan về dân tộc.
NGUYÊN NGỌC






RSS Feed
Facebook
Twitter
1 comments:
Đọc những giòng chia sẻ với nhiều ưu tư của tất cả các vị về đề tài trên làm tôi chạnh lòng, nhưng rất vui là vì còn có những người luôn luôn nghĩ đến văn hoá vv. của VN. Cũng vì thế nên tôi xin phép có đôi lời gửi đến tất cả các vị.
Tôi cùng quan điểm với tất cả quý vị là sự thay đổi văn hoá hay thay đổi gì khác thì phải bắt đầu từ mỗi cá nhân. Tuy nhiên, nếu sự thay đổi không có một người, một tổ chức hay một đảng phái khởi xướng và hướng dẫn cụ thể dài lâu thì sự thay đổi kia chỉ là sớm nở tối tàn. Và rồi đâu cũng vào đó hay nói cách khác là Mèo vẫn hoàn Mèo !
Tệ nạn về văn hoá là căn nguyên phát sinh ra những tệ nạn khác tại VN mà đảng csvn, nhà nước VN và quốc hội VN đều nắm vững, nhưng 3 cơ chế trên đây có đủ quyết tâm và nghị lực để chỉnh đốn tận gốc rể hay không, đặc biệt là đảng csvn, là điều chúng ta nên lưu ý.
Với sự nhận định của tôi thì một nhóm thiểu số trong BCT-TƯĐ đã nhìn ra sự suy thoái văn hoá kéo theo những tệ nạn trầm trọng khác, nhưng đại đa số trong bộ phận trên thì không. Từ đó thì đã có nhiều sự việc Trống đánh xuôi Kèn thổi ngược.
Hãy nhìn lại tất cả nhũng nổ lực của đảng csvn từ hơn 4 thập niên qua cho đến nay và nhìn lại xã hội hôm nay thì chúng ta sẽ thấy ngay cái bản chất độc đoán của đảng kèm theo đó là một hố sâu ngăn cách giữa người dân và người cầm quyền. Ai cuối đầu nghe và làm theo thì sống và ngược lại thì bị bóp, bị đánh, bị bịt miệng, bị bắt giam hay là thủ tiêu.
Thế cho nên tôi nghĩ rằng: Đảng csvn sẽ có thay đổi trong phần nầy, nhưng chỉ thay đổi có giới hạn để tiếp tục cầm quyền chứ không nhất chí thay đổi để xã hội và đất nước đi lên.
Và do đó thì theo tôi mỗi chúng ta phải kiên trì phải bền gan và phải tìm nhau phải cộng tác với nhau để cùng nhau thúc đẩy đảng csvn phải lùi bước và trả lại mọi quyền cho người Việt chúng ta.
Mong rằng tất cả quý vị có tên trên đây sẽ suy nghĩ những giòng chữ chân tình nầy và luôn an bình trong một môi trường vàng thau lẫn lộn hoà cùng sự độc đoán vô nhân hiện nay.
Đăng nhận xét