Tuấn Khanh
Một ngày sau phiên xử án hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ
Anh Bình ở Saigon, tôi gọi điện cho một anh bạn nhà văn và hỏi đùa “Nghe án tù
cho nghệ sĩ chưa? Sợ không?”. Tôi nghe bên kia đầu dây bật lên một tiếng cười sảng
khoái, một giọng cười miền Nam an nhiên.
Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình có lẽ cũng đã an nhiên nhận
những mức án rất nhiều năm cho các bài hát của họ - những bài hát hoàn toàn phản
ánh hiện thực đời Việt Nam hơn là thù địch, chống phá gì đó như lời của những vị
quan tòa không rõ mặt đã nêu trong buổi sáng ngày 30-10-2012. Những bài hát đã
vụt nổi tiếng bất ngờ ngay sau tiếng búa tòa, vượt quá tầm kiểm soát của những
người căm ghét nó, hoặc đang giả vờ căm ghét nó.
Đây không phải là lần đầu tiên giới nghệ sĩ Việt Nam chứng
kiến những án tù cho đồng nghiệp của mình. Từ những năm xa xôi của thế kỷ 20,
người ta đã chứng kiến án tù cho Hoàng Hưng, Phan Đan, Đặng Đình Hưng… những
lưu đầy của Phùng Quán, Văn Cao… Sau năm 1975, đã lần lượt có các án tù cho
Doãn Quốc Sỹ, Duyên Anh, Nhã Ca, Dương Nghiễm Mậu… nhưng rất lâu rồi, chuyện bắt
tội một nghệ sĩ với quyền tự do sáng tác của họ trở thành chuyện xa xưa, tưởng
chừng như đã chỉ còn trong những ngày tháng mông muội nào đó.
Nói như vậy, để hiểu rằng trong lịch sử riêng của giới văn
nghệ sĩ Việt Nam, án lệ và lao tù không phải là chuyện lạ. Nhưng dường như bất
chấp những nguy nan đó, bản năng sáng tạo và phản ánh hiện thực của giới nghệ
sĩ qua cách viết, cách hát, vẫn xuất hiện một cách rất an nhiên.
Việc bắt giữ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình đã tạo nên một
làn sóng phản ứng khó lường. Thậm chí với cộng đồng người Việt đã xa quê hương
và xa những con người Việt thế hệ mới trong nước, họ cũng đã bày tỏ sự sửng sốt
của mình, khi nghe có những con người đang đối diện với lao tù chỉ vì ca hát, bằng
cách xuống đường và chia sẻ những chữ ký hết sức ấn tượng.
Nhưng đâu chỉ là chuyện người Việt với nhau, tuy xa cách địa
lý, nhưng dường như sợi dây vô hình của nền văn minh loài người đều tạo ra những
phản ứng nối kết tương đồng, như cái cách thế giới đã phản ứng trước việc cô bé
Malala Yousafzai bị Taliban bắn vào đầu hay việc Putin cho giam giữ nhóm nhạc
Pussy Riot.
Đôi khi những phán quyết đưa ra, nó không chỉ làm hủy hoại đời
của một con người, mà ngược lại còn có thể tạo ra một lực phản hồi, phá hủy mọi
danh tiếng và sự bền vững của hệ thống đưa ra bản án đó. Chưa bao giờ viên đạn của phe Taliban đã bắn
vào đầu của cô bé Yousafai, 14 tuổi, trở thành viên đạn bắn thẳng vào lương tâm
thế giới như lúc này. Chưa bao giờ người ta nhìn ra sự tồi tệ của chính quyền
công an trị Putin ở nước Nga như lúc này, qua song sắt của cả 3 cô gái nhóm
Pussy Riot. Và ở Việt Nam, chưa bao giờ những kẻ bị kết án là Việt Khang và Trần
Vũ Anh Bình lại được quan tâm, chia sẻ như bây giờ.
Đôi khi, tôi tự hỏi không biết những người soạn bản án cho
Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình có thật sự lắng nghe những bài hát của họ hay
không? Vì nếu chỉ dựa trên những con chữ để định đoạt số phận, tôi nghĩ công bằng
nhất là nên mở một loạt phiên tòa nghiên cứu tái xét xử tất cả các nghệ sĩ, hay
dễ dàng hơn là với các nhạc sĩ Việt Nam, từ Trịnh Công Sơn đến Phạm Duy và nhiều
người khác nữa. Dĩ nhiên, trong đó có cả tôi.
Có lẽ trong phiên toà, những người xét xử cũng ngại ngùng và
cố gắng tránh đi công việc ấu trĩ đó, nên đã không dành thời gian bàn sâu về
các bài hát, mặc dù án vẫn định. Lẽ ra những bài hát đó phải được mở lên ngay tại
toà, hoặc photo đầy đủ cho tất cả mọi người xem - nghe, như một chứng cứ cụ thể.
Nói tới lắng nghe, tôi chợt nhớ đến nhiều tình huống khó
quên. Trong Schindler’s list của đạo diễn
Steven Spielberg, khi những tên lính phát xít Đức đang rầm rộ tiến vào các ngôi
nhà của người Do Thái, đã đứng sững và lặng yên nghe đến lúc dứt khúc nhạc
dương cầm của một người đánh đàn tuyệt vọng. Hoặc trong phim the Pianist của đạo
diễn Roman Polanski, viên sĩ quan Đức Quốc Xã đã lột bỏ toàn bộ trạng thái thù
địch để lắng nghe một nghệ sĩ Do Thái đàn những khúc nhạc được sáng tác các quốc
gia đang đối đầu như Nga hay Ba Lan. Kẻ thù vẫn biết lắng nghe nhau, chẳng lẽ
những người chung dòng máu và khát vọng dân tộc lại câm điếc với nhau?
Trong các tuyên bố chính trị ở Việt Nam lúc này, người ta
hay đọc thấy cụm từ “nhóm lợi ích”. Rõ ràng là phải có những nhóm lợi ích kinh
tế bí mật nào đó đang đục khoét quốc gia và đang bị đánh động. Nhưng liệu có
hay không những nhóm lợi ích bí mật về chính trị nào đó, đang cảm thấy bị bối rối
và tức giận trước những cảnh báo về hiện thực tổ quốc từ Việt Khang và Trần Vũ
Anh Bình, nên đã vội vàng khép tội họ? Nếu không, tôi hoang mang tự hỏi, họ đã
phạm tội gì khi hát bằng tình yêu tổ quốc mình?
Những con người đó không làm chính trị. Họ chỉ phản ánh hiện
thực xã hội theo cảm nhận nghệ sĩ của mình. Quyền phản ánh hiện thực – không phản
bội lại nhân cách của mình, là một giá trị tuyệt đối của người nghệ sĩ. Quyền
đó được nhìn nhận bằng lương tâm và giá trị văn minh của con người, bất chấp một
thể chế chính trị nào phủ nhận nó. Chà đạp và từ chối quyền đó, cũng đồng nghĩa
vinh danh giá trị của người nghệ sĩ và khẳng định thêm về sự trì trệ và lạc hậu
của chính hệ thống đương trị.
31-10-2012

RSS Feed
Facebook
Twitter
0 comments:
Đăng nhận xét