Michael Brosowski
Bản dịch của Lâm Thành Nhân
(Defend the Defenders - Street Kids in Vietnam)
| “Hạnh và “Thi”, 2 cô gái Việt bị gạt bán sang Trung Quốc |
Mỗi buổi sáng, hàng triệu người trong thế
giới của chúng ta thức giấc nơi xa nhà trong cảnh nô lệ. Trẻ em trong các nhà
máy và trên các nông trang. Các em nhỏ buộc phải đi ăn xin và trộm cắp, hay bán
hàng trên hè phố. Các cô gái và phụ nữ trong các nhà thổ.
Chúng tôi biết là cuộc sống của họ khủng khiếp – nhưng có
một điều gì đó về nạn buôn bán người làm
cho tội ác này khác hẳn với hầu hết những tội ác khác. Buôn người liên đới đến
một sự phản bội lòng tin và nhân đạo rất đặc biệt.
Tuần trước tổ chức Thanh Long đã lên đường cho chuyến đi
giải cứu tại Trung Quốc. Chúng tôi đang tìm kiếm một cô gái 17 tuổi tên Hạnh
(không phải tên thật của cô) đã bị lừa gạt và bị bắt cóc từ miền Bắc Việt Nam
vào tháng Giêng năm nay.
Bị bán vào nhà thổ, Hạnh đã bị cưỡng hiếp hết ngày này
sang ngày khác trong suốt 6 tháng trời. Nhà thổ được đặt ngầm dưới mặt đất: từ
ngoài phố, khách hàng bước xuống một dẫy bậc thang vào trong một tầng hầm không
có cửa sổ chứa khoảng một tá hay khoảng như vậy những căn phòng cho các công
nhân tình dục người Việt và Hoa.
Hạnh đã kết bạn với một công nhân tình dục người Hoa được
tự do đi ra vào và đã tạo được sự tin tưởng của cô ta, để mượn một chiếc điện
thoại di động. Cô gái bán dâm đó, trong độ tuổi 20, biết rằng mình có thể gặp rắc
rối khủng khiếp vì đã cho phép Hạnh sử dụng điện thoại của mình, nhưng cô xiêu
lòng với những lời cầu xin khẩn thiết của Hạnh và đưa cho cô điện thoại chỉ
trong 2 ngày.
2 ngày đó là tất cả những gì mà chúng tôi phải tìm thấy
và cứu Hạnh.
Chúng tôi bay đến một thành phố lớn gần nhất và sau đó
lái xe bằng đường bộ đến thị trấn nơi chúng tôi tin là Hạnh đang bị giam giữ.
Thông tin duy nhất của chúng tôi là mặt tiền con đường là màu đỏ và nhà thổ ở
bên dưới mặt đường. Đó không phải là nhiều để tiếp tục, nhưng một cuộc lùng sục
nhanh chóng qua những con đường chính đã đưa chúng tôi đến đúng vị trí chỉ
trong 1 ngày.
Tìm ra nhà thổ hóa ra lại là phần dễ dàng nhất. Chúng tôi
chưa bao giờ sắp đặt một cuộc đào thoát từ vị trí dưới mặt đất trước đây và an
ninh ở đây là ở mức cao nhất mà chúng tôi từng thấy. Hạnh tiết lộ qua điện thoại
rằng ở đó cũng có một cô gái người Việt nữa, “Thi” cũng bị bắt cóc, cô ta chỉ mới
16 tuổi. Không có ai trong số các cô gái từng được phép đi ra ngoài mà không có
một nhân viên bảo vệ.
Trong trường hợp như thế này, việc gọi cảnh sát địa
phương dường như là một sự lựa chọn hay. Tuy nhiên, chúng tôi phải loại trừ
hoàn toàn điều đó. Hạnh đã được cảnh sát giải cứu một lần rồi. Họ đã đột kích
nhà thổ và đưa cô trở lại biên giới Việt Nam và phóng thích cô – nhưng bọn buôn
người biết cô sẽ đến. Tự do chỉ là một ảo tưởng. Cô bị vồ lấy ngay tức thì, bị
đưa thẳng trở lại nhà thổ và bị buộc làm việc trở lại ngay.
Chính chúng tôi sẽ phải tự làm điều đó.
Bên cạnh nhà thổ là một tiệm cắt tóc. Hạnh và bạn cô xin
được phép đi làm tóc – là một điều khá bình thường. Nhân viên bảo vệ đứng ở bên
trong cửa ra vào nhà thổ trong khi họ bước vào cánh cửa bên cạnh, như họ đã làm
nhiều lần trước đây.
Tuy nhiên, lần này có một sự khác biệt lớn. Chúng tôi đậu
xe hơi bên kia đường với máy xe đang nổ. Khi người bảo vệ đứng ngớ ngẩn ở lối cửa,
các cô gái lao sang bên kia đường và nhảy vào trong chiếc xe hơi đào thoát.
Chúng tôi lao nhanh trên đường thậm chí trước khi các cánh cửa xe được đóng lại.
Tất cả đã kết thúc chỉ trong khoảng 5 giây.
Chiếc xe hơi hướng thẳng trở lại về phía Việt Nam, cách
xa hơn 450 cây số. Để chắc chắn được an toàn gấp đôi, chúng tôi chuyển xe 2 lần
trên đường đi. Các cô gái trốn ở ghế sau, nửa vui mừng, nửa sợ hãi.
| Chờ đợi thủ tục giấy tờ hoàn tất… |
Thậm chí việc thay đổi xe cũng không đủ. Chúng tôi còn
cách biên giới khá xa thì một chiếc xe tuần tra của Trung Quốc chặn xe của
chúng tôi lại – dường như là ngẫu nhiên, nhưng sự trùng hợp có vẻ quá tuyệt vời.
Trong một thời gian ngắn, toàn bộ cuộc giải cứu gặp nguy hiểm. May là chúng tôi
có một vài người bạn trong ngành cảnh sát Trung Quốc, và chỉ một vài cuộc điện
thoại là đủ để chúng tôi lại lên đường trở lại sau 40 phút.
Trở lại biên giới Việt – Trung, cảnh sát ở hai bên đều hữu
ích và hỗ trợ. Họ giải quyết nhanh chóng việc đi qua biên giới để các cô gái có
thể đi qua vào sáng hôm sau. Nhiều thủ tục giấy tờ có liên quan đến việc tiếp
nhận một nạn nhân của nạn buôn người quay trở lại sang bên kia biên giới, vì thế
các nhân viên tổ chức Thanh Long làm việc suốt đêm để hoàn tất các thủ tục.
Đêm đó là đêm tự do thực sự đầu tiên của các cô gái trong
nhiều tháng trời; nhưng họ vẫn không thể ngủ được. Họ mong được gặp gia đình
mình và cho tới khi họ được an toàn ở nhà thì họ vẫn sợ một điều gì tệ hại có
thể xẩy ra.
| Buổi lễ bàn giao tại biên giới Việt – Trung |
Sáng hôm sau không phải yên ổn nhưng nó dứt khoát là một
sự thành công. Theo kế hoạch buổi lễ “bàn giao” diễn ra giữa cảnh sát Trung Quốc
và Việt Nam. Hạnh và Thi đã chính thức trở về Việt Nam.
Nhưng một điều gì khác cũng đã xảy ra. 2 tên buôn bán cô
đã bị bắt ngay tại biên giới.
Trường hợp này ban đầu đã dẫn đến sự chú ý của chúng tôi
vì cảnh sát Việt Nam đã bắt những tên buôn người nhưng không có lời khai của Hạnh
thì cảnh sát không thể đưa ra những lời buộc tội và mặc dù chúng tôi đã mau chóng
tìm được cô ấy và đưa cô ấy trở lại biên giới nhưng cảnh sát đã buộc lòng phải
phóng thích những kẻ tình nghi – theo luật họ chỉ có thể giữ chúng trong 3 ngày
nếu không có một lời buộc tội chính thức. Tuy nhiên, cảnh sát chắc chắn rằng họ
sẽ sớm có lời khai của Hạnh và vì thế họ đã theo dõi 2 nghi phạm lên đến ngay
biên giới. Bọn chúng cố trốn vào Trung Quốc trước khi Hạnh có thể về đến nhà và
nhận diện chúng.
| 2 tên buôn người, bị bắt tại biên giới |
Vậy – một kết thúc có hậu chăng ? Dưới một góc độ nào đó,
mọi việc đã trở nên tốt đẹp. 5 trong số 7 tên buôn người được nhận diện hiện giờ
đã bị bắt giữ. Lệnh bắt đã được đưa ra cho những tên khác nhưng bọn chúng chắc
hẳn đã trốn đến Trung Quốc và có thể không quay về nữa. Hạnh và Thi cả hai đang
ở nhà cùng với gia đình. Vào đầu tuần này, Hạnh và cha mẹ cô đã lên Hà Nội để
cám ơn tổ chức Thanh Long đã mang con gái của họ về nhà; họ đã sống trong 6
tháng kinh hoàng và họ hầu như không thể tin được là gia đình họ lại được đoàn
tụ với nhau lần nữa. Hạnh muốn đi học trở lại và tiếp tục việc học hành của
mình. Cô ấy đang học lớp 11 khi bị bán vào nhà thổ.
Tuy nhiên, còn có nhiều điều trong câu chuyện và Hạnh phải
khắc phục những cơn ác mộng còn xảy đến. Cuộc “giải cứu” trước đây của cô bởi cảnh
sát Trung Quốc đã kết thúc một cách tệ hại nhưng câu chuyện cô ấy lúc ban đầu
đã bị bán như thế nào thì còn tệ hại hơn nữa.
Chúng ta thường nghĩ về những kẻ buôn người như những gã
đàn ông độc ác trong những bộ comple sẫm màu, vồ lấy các cô gái một cách dữ dằn
và nhồi nhét họ vào trong những chiếc xe hơi. Không có gì có thể vượt quá ngoài
sự thật.
Việc bán người của Hạnh đã bắt đầu với một cô gái khác. Một
trong những người bạn học của cô. Trở lại vào ngày sinh nhật của Hạnh vào tháng
Giêng, người “bạn” này đã mời Hạnh đến thăm bạn trai của cô ta và thành một
nhóm, bọn họ sau đó đã đi về phía thị trấn lớn gần nhất để vui chơi và mua sắm.
Tất cả dường như hoàn toàn vô hại nhưng người bạn và bạn trai của cô ta đã sắp
đặt để bán Hạnh cho một người nào đó. Mọi việc họ phải làm là bàn giao cô và Hạnh
ra đi một cách hoàn toàn vui vẻ, thậm chí không nghi ngờ một cô gái cùng lớp với
cô ở trường có thể dính líu tới một âm mưu quốc tế để bắt cóc và bán cô.
Và câu chuyện thậm chí còn kỳ lạ hơn.
Trong khi Hạnh bị biến thành nô lệ tại Trung Quốc, gia
đình cô đã nhận được một cuộc điện thoại. Bọn buôn người đề nghị đưa Hạnh về
nhà – với giá 5.000 đô la. Dĩ nhiên, hầu như rõ ràng là bọn chúng sẽ lấy hết tiền
và không bao giờ trả Hạnh về, vì cô có thể nhận diện bọn buôn người ngay tức
thì. Nhưng chúng tôi cũng biết rằng trong vòng 1 tiếng đồng hồ khi tổ chức
Thanh Long đang giải cứu Hạnh ra khỏi nhà thổ thì một người nào đó đã gọi điện
thoại cho cha mẹ cô tuyên bố là họ đang giữ cô và đề nghị trả cô về với giá
1,500 đô la. Những kẻ này làm việc trên mạng và có tổ chức tốt.
Trong khi sự nguy hiểm về bất kỳ điều gì có thể xảy ra với
Hạnh lúc này là cực kỳ thấp thì cô phải tiếp tục sống với sự hiểu rõ là tất cả
những sự việc khủng khiếp này đã được bắt đầu dưới bàn tay của một người bạn
cùng lớp. Những người biết cô đã lạm dụng và bóc lột cô theo một cách thức tồi
tệ nhất có thể xảy ra.
Sau 6 tháng khiếp sợ, những nỗi kinh hoàng của sự nô lệ
và hãm hiếp đã trôi qua. Nhưng làm thế nào mà một cô con gái 17 tuổi có thể
đương đầu với sự phản bội như vậy dưới bàn tay của những người mà cô đã biết và
tin tưởng?
RSS Feed
Facebook
Twitter
0 comments:
Đăng nhận xét