Ngô Mai Hương - DienDanCTM
(để tạ ơn các bằng hữu Úc châu
nhân ngày Quốc Tế Nhân Quyền
2013)
Tôi rời Cali vào những ngày trời chớm lạnh và đến Úc Châu
khi mùa hè vừa mới bắt đầu. Chuyến đi như
là một cuộc trở về, trở về tới điểm khởi đầu.
Mỗi người đều có điểm khởi đầu của mình.
Điểm khởi đầu của tôi là một buổi chiều đầy mây tím, khi mặt trời chìm
xuống qua đám lau sậy, khi tôi còn ngơ ngác trước hướng đi của tương lai, và lúc
đó cũng là lúc chiếc ghe nhỏ đã lặng lẽ vào vùng nước lợ, chỗ giao tiếp của giòng
sông và biển. Rời quê hương ở cái tuổi vừa
có ý thức, tôi cũng như bao nhiêu người khác, có ai không từng đứng ở mũi tàu tha
thiết nhìn lại hướng quê nhà khi biển đã mênh mông một màu xám trắng!
Ở Úc, tôi đã gặp lại những thuyền nhân, gặp lại chính mình
của ba mươi năm về trước, những bắt gặp bất ngờ làm mình xúc động. Tôi có cảm giác như những thuyền nhân này chưa
từng bỏ quên lời hứa của họ trên bến sông ngày nào. Tấm lòng của
những người Việt ở đây đối với quê hương có cái gì đó làm mình rưng rưng,
nó tha thiết và trong sáng quá! Tha thiết và trong sáng đến mức độ tôi có cảm tưởng
như những đòn ly gián của cộng sản sẽ không, và khó có thể làm vẩn đục được các
cộng đồng người Việt ở đất nước này.



RSS Feed
Facebook
Twitter