Hiển thị các bài đăng có nhãn thiền. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thiền. Hiển thị tất cả bài đăng

Hai viên gạch so le

Thiền sư Ajahn Brahm

Vào năm 1983, sau khi chúng tôi gom góp hết tiền của để mua một mảnh đất xây đạo tràng, và còn mang nợ một khoản nữa, trên mảnh đất trống này, mọi thứ công cụ lao động đều chẳng có.

Những tuần đầu tiên, chúng tôi không có giường mà chỉ nằm trên những tấm cửa mua được từ cửa hàng đồ cũ về, sau đó đem mấy viên gạch kê bốn góc, cho nó cách mặt đất rồi nằm nghỉ.
Thầy trụ trì nằm trên cái cửa nguyên vẹn hơn chút, còn chúng tôi thì cửa không được bằng phẳng cho lắm, ở giữa có những cái lỗ của chốt tay nắm, tôi thường nói đùa, nửa đêm thức dậy không cần xuống giường đi vệ sinh nữa! Nhưng đến lúc trời lạnh, thì gió từ chỗ trống đó thổi lên, rất lạnh, nên thường cả đêm tôi ngủ rất ít.

Chiếc gương và cửa sổ

Huệ Thiện việt dịch

Có một người Phú ông tên là Hạo Tường luôn cảm thấy trong cuộc sống của mình thiếu thốn một cái gì đó, thế nên Ông quyết định lên đường tìm Thiền sư để thăm hỏi.

Khi gặp Thiền sư : "Thưa Ngài ! Tôi có rất nhiều tiền, muốn thứ gì thì có thứ đó nhưng lại không cảm thấy vui và hạnh phúc được".

Vị thiền sư mời Ông ta đứng trước một cửa sổ được làm bằng kính và hỏi Ông thấy được gì?

- "Dạ con thấy những đoàn người tất bật, hối hả qua lại trên những con đường, có khi là bằng phẳng, có khi gập ghềnh, khúc khuỷu nữa".

Thiền sư chẳng nói gì và mời Ông ta đứng trước một chiếc gương soi hỏi Ông thấy được gì?

- "Con thấy chính mình".

Thiền Sư ôn tồn nói : "Chiếc gương được làm bằng kính, cửa sổ cũng được làm bằng kính, nhưng cửa sổ thì trong suốt nên có thể thấy được bên ngoài, có thể nhìn được người, cảnh vật xung quanh ta, nhưng chiếc gương thì phủ một lớp sơn phía sau hoặc một tấm gỗ nên chỉ có thể nhìn được mình mà thôi, khi trong con người mình có thể gỡ bỏ đi lớp sơn hay tấm gỗ kia thì lúc đó con sẽ nhìn thấy người khác, lúc con nhìn thấy người khác con sẽ cảm thấy hạnh phúc với những gì đang có".

Nguồn: http://www.phoquang.org/modules.php?name=News&op=viewst&sid=1294

DienDanCTM

Cái bình rỗng và hai tách cà phê

Hạnh Giải dịch

 Giờ triết học, vị giáo sư già ngồi yên ở bàn với một số đồ lỉnh kỉnh trước mặt. Khi giờ học bắt đầu, giáo sư không nói lời nào mà đặt một cái bình lớn lên trên mặt bàn và đổ đầy vào đó những quả bóng bàn. Sau đó ông hỏi tất cả sinh viên trong lớp và mọi người đều đồng ý rằng cái bình đã đầy.Tiếp đó, ông giáo sư lấy ra một hộp đầy sỏi nhỏ và đổ chúng vào bình. Ông lắc nhẹ cái bình, sỏi rơi đầy các kẽ hở giữa những quả bóng bàn. Một lần nữa ông hỏi các sinh viên của mình và tất cả đều đống ý là cái bình đã đầy.

Tiếp tục công việc, vị giáo sư lấy tiếp một cái hộp đựng đầy cát và trút tất cả số cát vào bình. Tất nhiên là cát nhanh chóng lấp đầy những kẽ hở còn lại. Thêm một lần nữa giáo sư hỏi cả lớp chiếc bình đã đầy chưa. Lần này, rất quả quyết, đám sinh viên trong lớp khẳng định cái bình không thể chứa thêm một thứ gì nữa. Mỉm cười, vị giáo sư ra ngoài lấy hai tách cà phê rồi trút cả vào trong bình. Ðám cát có sẵn nhanh chóng hút hết, và cà phê đã lấp đầy khoảng trống dù rất bé nhỏ giữa những hạt cát.

NHỮNG HẠT ĐẬU BIẾT NHẢY

Tác giả: Lâm Thanh Huyền
Dịch giả: Phạm Huê



Tại biên giới của tỉnh Tây Khương sát với Tây Tạng, có một bà lão sống cô độc, chồng và đứa con trai duy nhất của bà đã qua đời. Bà sống nhờ một thửa đất nhỏ trồng những hạt ngũ cốc. Vì cuộc đời đã trải qua nhiều gian truân từ nhỏ, bà lão cảm thấy nghiệp chướng trong người rất nặng nên đã cố công tìm hỏi những người chung quanh về phương pháp chuộc tội để cầu xin cho tâm hồn được bình yên.

Cuối cùng thì bà được một người hành hương tốt bụng truyền cho một câu thần chú của Quán Thế Âm Bồ Tát. Câu thần chú gồm có sáu chữ Om Ma Ni Bay May Hôm (1) được gọi là Lục Tự Đại Minh Chú, có thể dùng để giải trừ những nghiệp chướng. Tội nghiệp cho bà già thôn dã đã dốt nát lại không biết chữ, trên đường về nhà

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More