Hiển thị các bài đăng có nhãn vũ đức đam. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn vũ đức đam. Hiển thị tất cả bài đăng

Biết "rưng rưng" thế nào mới khá?

Phạm Nhật Bình

P
Nguyễn Thanh Chấn không "rưng rưng" mà bật khóc khi được minh oan sau khi ngồi tù 10 năm vì sai trái của chế độ của ông Phó Thủ Tướng "rưng rưng".


So với loại phát biểu “tham nhũng như ngứa ghẻ” của Nguyễn Phú Trọng, hay “bán vé số có thu nhập cao” của Giàng Seo Phử, thì phải nói các phát biểu của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nằm hẳn ở một tầng cao khác, từ "lòng tin chiến lược", đến "dân được làm tất cả những gì luật pháp không cấm", đến "không đổi lấy hữu nghị viển vông".

Tìm Khúc Rưng Rưng Giải Nhục

Lưu Tấn Đông
 
Chưa hát, chỉ mới đọc bài báo VTC là đã thấy nấc nghẹn rưng rưng. Nghĩ mà thương Đam nhà mình quá sức: Nhớ từng lúc xà-lỏn may-ô ra sân lừa bóng. Lại lắm khi cổ cồn cà vạt lên bục vờn dân.
Đã có lần ngoáy rốn lãnh đạo: “Ngoại ngữ quan trọng không kém Văn, Toán”. Cũng chưa ai quên lời chặt mưa chém gió: “Phải xác định du lịch là ngành công nghiệp không khói”.  Rồi nữa: “Đào tạo nghề lao động nông thôn phải có địa chỉ cụ thể”… Thế, chẳng phải Đam nhà ta vừa là tiền đạo vừa là hậu vệ kiêm thủ môn đó sao?
Thế, chẳng phải đó là nền tảng vững chắc để Đam nhà ta nâng ghế với lên tầm cao mới, ngay trong Hội nghị tổng kết năm học 2013-2014 và triển khai nhiệm vụ năm học 2014-2015 này sao: “Không giáo dục cho con cháu rưng rưng khi hát Quốc ca thì đất nước không thể giàu mạnh”?
Rõ là một bước đột phá tư duy vĩ đại! Chưa thời nào, và cũng chưa nơi nào, nhân loại từng

Máu và nước mắt đến từ lời bài "Tiến Quân Ca"

Vận Mệnh

Khi cất lời ca ai cũng muốn cất lên lời yêu thương, lời ngọt ngào, tiếng gọi của tình người. Êm dịu như lời mẹ ru con ngủ ầu ơ, tươi đẹp như quê hương là chùm khế ngọt, nhân ái như bầu ơi thương lấy bí cùng,... những điều đó mới đại diện cho người Việt Nam hiền hòa, chất phác, hiếu nghĩa và mến khách.

Qua phát biểu của ông Vũ Đức Đam cho rằng "nếu chúng ta không giáo dục cho con cháu rưng rưng khi hát Quốc ca thì đất nước không thể giàu mạnh". Với người dân đủ trưởng thành khi tới đoạn "đường vinh quang xây xác quân thù" ai cũng phải nghẹn ngào khó cất lên thành lời. Bởi vì ai cũng hiểu chiến tranh là tội ác, là đau thương, là mất mát, là phải trả giá bằng máu và nước mắt. Xưa kia dù cho bất kỳ bên nào thắng cuộc nếu cảm thấy vinh quang khi dẫm đạp lên xác quân thù đều có thể bỏ qua vì trong

Bí mật của ông Vũ Đức Đam?

Vũ Đức Đam
Nguyễn Quang Lập

Tất nhiên chẳng ai cho mình đi dự cuộc họp báo thường kì của Văn phòng chính phủ cả. Mình chỉ ngồi nhà hóng hớt tin báo chí thôi. Một trong những tờ báo đưa tin đáng tin là báo SGTT, tờ này giật cái tít rất chi là lạc quan cách mạng: Dự án bôxít: phải có lợi mới làm! (Tại đây

 

Mới đọc cái tít thấy sướng cái lỗ rốn, đi vào bài   “Ông Vũ Đức Đam cho rằng một số dự án xét thấy phải đầu tư dù hiệu quả kinh tế thuần tuý thì chưa hiệu quả nhưng tổng hoà (cả lợi ích kinh tế – xã hội) phải có lợi mới làm.”

 

Hi hi khéo đến thế là cùng, khéo như quan chức Bộ ngoại giao, ông này nên cho làm bộ ngoại giao, làm Văn phòng chính phủ vừa phí vừa khổ ổng.

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More