Lam Giang - DienDanCTM
Thế kỷ 21, năm 2011, tháng x, ngày y...
Buổi sáng tại trụ sở Ủy ban nhân dân Phường, thuộc một huyện ngoại thành Hà Nội.
Mới 7 giờ 15 phút, người ta đã nghe rõ tiếng loa phóng thanh Phường oang oang: “A
lô, a lô...chúng tôi xin thông báo cùng bà con dân phố, hôm nay ngày y
tháng x, tại trụ sở UBND phường có diễn ra buổi xét xử của quần chúng
nhân dân đối với đối tượng Phản động Nguyễn Văn A về hành vi xuyên tạc
đường lối Xã hội chủ nghĩa và tuyên truyền nói xấu các đồng chí lãnh đạo
Đảng và nhà nước. Mong bà con có mặt đông đủ để chứng kiến buổi họp nói
trên...”.
Không
khí tại trụ sở Ủy ban nhân dân Phường nóng dần lên, đám người tụ tập
mỗi lúc một đông, nhiều kẻ mặt đỏ ngầu vì rượu đang khạc nhổ và chửi bậy
để khởi động cho một buổi đấu tố tưng bừng sắp diễn ra. Đoàn người mà
theo lời của chính quyền địa phương thông báo là hàng trăm quần chúng
Nông dân hiền lành chân chất, vì bức xúc với hành vi “phản động” của đối
tượng Nguyễn Văn A nên có mặt để kể tội và vạch trần âm mưu của các thế
lực thù địch. Bên trong hội trường mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn sàng.
Dãy bàn ghế phía trên là của các đồng chí lãnh đạo địa phương chủ trì
buổi đấu tố. Sau lưng là bức ảnh của ba vị tổ sư khai sáng ra học thuyết
Cộng sản, tất cả đều có râu rậm rạp và vẻ mặt trang nghiêm. Một chiếc
bục kê cao, bên trên đặt bức tượng bán thân bằng sáp của Hồ Chí Minh.
Hai bên hội trường là hai khẩu hiệu được kẻ bằng hàng chữ to lên tường: “Chủ nghĩa Mác – Lê nin vô địch muôn năm” và “Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm”.
Loa phóng thanh liên tục phát các bài hát ca ngợi lãnh tụ và đảng Cộng
sản với những lời lẽ ngợi ca hào sảng, công suất lớn đến nỗi nghe đinh
tai nhức óc. Chừng nấy thôi cũng đủ để khủng bố tinh thần bất kỳ kẻ nhát
gan nào, nhưng đó mới chỉ là sân khấu và màn dạo đầu, vở kịch hay đang ở
phía trước. Phía dưới là nhiều dẫy bàn và ghế dài được kê đối diện với
chủ tọa. Một chiếc bàn và ghế dài khác được kê xéo với bàn của chủ tọa
và đám người phía dưới, để tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy rõ mặt
của kẻ phản động và theo dõi được sự chuyển biến thái độ kẻ chịu đòn thù
của chế độ.
Thực chất đám người đến tham gia buổi đấu tố là những ai? Đó chẳng phải
là ai xa lạ, mà là những kẻ đại diện của Hội Cựu chiến binh, Hội Phụ
Nữ, Đoàn Thanh Niên, Ban dân vận....tất cả đều trực thuộc Mặt trận Tổ
quốc Việt Nam. Họ đều thuộc thành phần ăn lương của chế độ, ngoài ra một
số đối tượng côn đồ hung hãn khác cũng được triệu tập. Đám người bàn
tán xôn xao, tất cả đều có vẻ mặt hào hứng vì một niềm tin tất thắng cho
trận chiến trước mắt, hàng trăm người đại diện cho bộ máy chính quyền
đối mặt với một đối tượng duy nhất mà họ gọi là kẻ phản động. Không khí
ồn ào, hỗn độn lúc này quả thực là:
“Người mang thước, kẻ tay dao
Đầu trâu, mặt ngựa ào ào như sôi”
(Truyện Kiều – Nguyễn Du)
Lúc này, tiếng nhạc bỗng nhiên ngưng bặt và tiếng loa từ trong Hội trường Ủy ban nhân dân vọng ra: -“Đã đến giờ bắt đầu buổi họp, mời bà con vào hội trường để bắt đầu buổi làm việc hôm nay...”.
Tiếng ồn ào giảm bớt, đoàn người hăng hái cùng nhau đi vào phòng họp và
nhanh chóng lấp kín những chỗ ngồi đã được chuẩn bị sẵn. Đối tượng Phản
động được dẫn ra, hai bên là hai tay an ninh áp giải, vẻ mặt lạnh như
tiền. Sau khi mọi người đã an tọa, tất cả đều nhìn lên dãy bàn chủ tọa,
háo hức chờ đợi màn kịch bắt đầu. Tại đây, ba đồng chí mặc áo sơ mi
trắng bỏ vào quần chỉnh tề, đầu tóc đã được chải gọn gàng điều khiển
buổi họp. Đồng chí ngồi giữa vẻ mặt trang nghiêm, có lẽ là chủ tọa đọc
lời mở đầu:
-
Thưa tất cả bà con tổ dân phố, hôm nay UBND phường tổ chức buổi họp mặt
để mọi người bày tỏ thái độ đối với kẻ phản động lầm đường lạc lối
Nguyễn Văn A, là người địa phương ta. Y đã phát tán các tài liệu phản
động có nội dung chống lại đường lối Xã hội chủ nghĩa, xuyên tạc chủ
trương chính sách của Đảng và nhà nước, nói xấu các đồng chí lãnh đạo
Đảng, chống chính quyền nhân dân... Sau đây chúng tôi xin mời bà con bày
tỏ thái độ của mình đối với kẻ lầm đường lạc lối.
Kế đến ông ta nhìn xuống chỗ đối tượng “Phản động” đang ngồi và nói lớn:
- Chủ tọa yêu cầu đối tượng đứng lên để nghe mọi người phát biểu ý kiến!
Bên
dưới, tiếng ồn ào lập tức nổi lên: “Phải rồi, đứng lên ngay đi”, “Đứng
lên, đứng lên mà nghe, không được ngồi”...; bị hai viên an ninh kìm kẹp
và thúc ép hai bên, nạn nhân đành phải đứng lên, hai tay đặt phía trước
như bị cáo trước vành móng ngựa.
Lại tiếng nói từ bàn chủ tọa:
-
Bây giờ mọi người đã nhìn rõ mặt kẻ chống lại chính quyền nhân dân, làm
tay sai cho bọn phản động. Mời mọi người bắt đầu có ý kiến.
Tiếng
ồn ào lại rộ lên, một kẻ tự xưng là đại diện cho Hội cựu chiến binh
đứng lên, anh ta nhìn vào tờ giấy cầm sẵn trên tay và bắt đầu cao giọng
đọc:
-
Tôi đại diện cho những người đã hy sinh xương máu để xây dựng nên chế
độ, giành lại độc lập tự do cho dân tộc bày tỏ thái độ căm phẫn đối với
đối tượng Nguyễn Văn A. Một kẻ đã phản bội lại dân tộc, xuyên tạc đường
lối đúng đắn của Đảng và nhà nước. Không những vậy A còn có những luận
điệu xuyên tạc, bịa đặt làm lung lạc lòng tin của mọi người đối với chế
độ Xã hội chủ nghĩa tươi đẹp và ưu việt, gây nên bức xúc trong nhân
dân...
Sau
một lúc đọc những lời tràng giang, đại hải để bày tỏ sự căm phẫn và kết
tội với anh Nguyễn Văn A, với vẻ mặt bừng bừng tức giận y đọc lời kết
luận như hét:
- Dù âm mưu của mày có xảo quyệt đi nữa, hay những kẻ là bậc thầy của mày đi nữa cũng đừng hòng lật đổ chế độ!
Bên
dưới tiếng vỗ tay ào ào như sấm dậy bày tỏ sự đồng tình với những lời
lẽ vừa rồi. Một phụ nữ trạc ngoài bốn mươi, tự xưng đại diện cho Hội Phụ
nữ đứng lên phát biểu. Vẫn là một tờ giấy đã được chuẩn bị trước, bà ta
bắt đầu đọc. Lần này giọng điệu nhẹ nhàng và mang màu sắc tâm lý chiến
hơn:
-
Chế độ ta ưu việt, luôn có thái độ nhân ái và khoan hồng đối với những
kẻ lầm đường lạc lối mà biết ăn năn hối cải. Anh A bị kẻ phản động lôi
kéo nên đã chống lại nhà nước, chống lại nhân dân. Những hành động của A
đã làm xói mòn lòng tin của mọi người đối với chế độ, gây nên nỗi bức
xúc trong nhân dân. Đề nghị anh A thực tâm ăn năn hối cải, từ bỏ con
đường sai lầm để trở về với vòng tay nhân ái của Đảng và nhà nước, về
với đường lối đúng đắn của chế độ Xã hội chủ nghĩa. Nếu được như vậy thì
các cơ quan pháp luật sẵn sàng tha thứ và giảm nhẹ tội cho hành động
sai lầm mà anh A đã gây ra... Nếu tiếp tục có thái độ ngoan cố thì đề
nghị các cơ quan pháp luật nghiêm trị để làm gương cho kẻ khác.
Tiếng
vỗ tay vang dội vừa dứt, tiếng ồn ào lại tiếp tục rộ lên: “Phải rồi,
nhận tội đi. Như vậy còn được sự khoan hồng của pháp luật”, “Hàng thì
sống, chống thì chết”, “Xử lý hắn đi, đồ phản động”... Viên chủ tọa nói
như hét:
- Đề nghị bà con bình tĩnh và giữ gìn trật tự cho, bây giờ đến lượt người khác phát biểu!
Một kẻ đầu tóc bù xù, mắt đỏ ngầu vì rượu đứng lên nói lớn:
-
Đề nghị bắt giam hắn đi, chúng tôi không chấp nhận những kẻ phản động.
Tôi là thương binh, đã đổ xương máu để giành độc lập dân tộc. Nếu pháp
luật không xử lý hắn thì tôi và những đồng chí thương binh khác cũng sẽ
xử lý....
Bên
dưới hội trường tiếng vỗ tay lại vang lên như sấm dậy. Những kẻ ban đầu
còn giữ bộ mặt nhân ái, khoan hồng để lòe bịp nay lại vỗ tay rào rào để
ủng hộ biện pháp luật rừng của tay thương binh nọ, rõ ràng thú tính đã
trỗi dậy trong những con người tự xưng là đại diện cho nhân dân này. Vẻ
mặt chúng đỏ lên vì phấn khích bởi sự chiến thắng của hàng trăm con
người trước một người phải đứng nghe mà không được nói. Đối tượng bị coi
là “Phản động” mà thực chất là một nhà dân chủ yêu nước, đấu tranh cho
nhân quyền và dân chủ đành phải đứng chịu trận, vì mỗi khi anh muốn lên
tiếng phản đối lại những luận điệu vu khống và áp đặt kia thì lại bị chủ
tọa bắt phải im lặng.
Những
gương mặt đỏ gay vì phấn khích và đắc thắng đang chờ đợi đối tượng gục
ngã trước màn đấu tố tập thể do chính quyền dàn dựng. Họ chờ đợi sự đầu
hàng từ phía người bị coi là “phản động” kia. Nhưng vẻ mặt của người
chiến sĩ dân chủ kia không hề thay đổi, vì anh không lạ gì những thủ
đoạn của một nhà nước độc tài, đảng trị. Anh biết rằng đây chỉ là màn
dạo đầu cho một loạt hành động của nhà cầm quyền để chụp lên đầu anh
chiếc mũ “Phản động”, và kết thúc với một bản án tù dành cho hành động
yêu nước của anh.
Buổi
đấu tố kết thúc với những lời kết tội và nhục mạ nặng nề của những kẻ
đồ tể trút xuống đầu người chiến sĩ dân chủ. Đoàn người ra về với một vẻ
mặt dương dương tự đắc của những kẻ giành chiến thắng một cách hèn hạ.
Chúng quên rằng bây giờ đã là thế kỷ 21, con người cư xử với nhau thông
qua nền pháp luật dân chủ. Loài người đang sống trong một nền văn minh
dân chủ và tiến bộ. Có nơi đâu chính quyền lại tổ chức những đám đông để
vi phạm nhân quyền và xúc phạm danh dự con người một cách công khai như
vậy? Chắc là chỉ có trong chế độ Cộng sản tươi đẹp và nhân ái, chỉ có
tại nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam mà thôi!
3/12/2011

RSS Feed
Facebook
Twitter
8 comments:
Đây là loại dấu tố của thời cải cách ruộng đât 1953-1956 đối vói những người bị qui là "địa chủ cường hào" ở miền bắc xã hội chủ nghĩa. Cuộc dấu tố : LOng TRời Lở Dất " này đã giết hại vô cùng dã man 172,008 người dân vô tội,theo thồng kê của chính chế độ thu nhận. Đó là cuộc thảm sát đầy kinh hoàng, bi thương ,máu lệ, chết chóc, tàn phá, và lừa dối cuồng điên do đấu óc kỳ thị giai cấp,do ý thức hệ CS của tập đoàn cầm quyền gây nên và được kích động bỏi những câu thơ của tên săc mùi đao phủ Tố Hữu khi hắn viết:
"Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,
Cho ruộng đồng lúa tốt thuế mau xong,
Cho Đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng,
THờ Mao CHủ Tịch, thờ Xít-ta-lin bất diệt"...
Tiếc rằng nay đã là thế kỷ 21, loài ngưòi đã văn minh tiến bộ với cuộc sống đầy nhân bản, mà những con người CSVN vẫn còn u mê tối tăm, chưa thức tỉnh, vẫn nhân danh cái chủ nghĩa CS lỗi thời đã bị nhân loại vứt vào sọt rác, để dùng cái gọi là " toà án nhân dân" hồi cải cách để hành hạ người yêu nước . Vẫn cái lối buộc tội vu khống oan uổng, vẫn cái lối xử độc đóan độc tài , cố tình trấn áp không cho bị cáo được nói để đè nén, áp chế, hành hạ nạn nhân,rồi bắt bị cáo phải nhận tội trong khi họ chỉ là những con người thương dân yêu nước. Tóm lại còn chế độ CS trên quê hưong , thì 90 triệu người dân VN vẫn còn phải chịu trăm ngàn đau khổ. Đấu tranh dể chấm dứt chế độ tàn ác này càng sớm càng tốt là nghĩa vũ cáp bách của toàn dân để cứu dân và cứu nước
Tào lao
Thêm một đồng chí ếch ộp.
Trước khi nói về sự đấu tố thì phải nói về cái Toà Án Nhân Dân. Nơi đây thì mọi người dân trong làng hay trong thôn vv. được mời về để xử người "có tội". Trước khi Toà Án vào việc thì "phạm nhân" được đưa vào hoặc đứng hoặc ngồi hoặc quỳ trước vòng tròn của nhân dân. Và rồi người Chủ Phiên Toà mới bắt đầu kể tội của "phạm nhân" và sau đó thì nhân dân được phép nêu lên những hành vi sai phạm của "phạm nhân". Nhân dân nào phát biểu không đúng chủ ý của Chủ Phiên Toà thì sẽ bị hình phạt. Bởi thế cho nên khi "phạm nhân" bị đem ra Toà Án Nhân Dân thì bản án tử hình là không tránh khỏi. Duy chỉ có Bố tôi là người thật sự hiền đức nên khi bị đưa ra Toà Án Nhân dân với tội danh là tay sai cho CAI mà không một ai trong làng tố cáo chi hết. Họ chỉ im lặng và lắc đầu khi đưọc lệnh đấu tố Bố tôi. Cũng may là cả dân trong làng điều làm y như thế cho nên không ai bị hình phạt. Nhưng họ vẫn bắt Bố tôi và đem bỏ vào nhà tù tại rừng U Minh trong thập niên 60. Sau đó vài tháng thì họ đem Bố tôi ra xử bắn.
Khoảng hai năm sau thì họ gửi thư cho Me tôi để xin lổi vì đã bắt lầm và xử lầm và mong tha thứ !!!
Hôm nay tôi viết những giòng chữ nầy để bạn Trịnh Công Phu biết rằng đây không là chuyện tào lao, mà là sự thật.
Một sự thật đau thương, phủ phàng và tang tốc cho gia đình tôi đây. Tôi không thù hận ai hết nhưng cũng sẽ không bao giờ quên những sự việc đau đớn tủi nhục nầy.
Tôi chỉ mong rằng những người có trách nhiệm hiện nay sẽ ngăn chận mọi hành vi sai trái xưa kia để mọi người dân được hưởng hạnh phúc, an lạc và thái hòa.
huynhtanman@gmail.com
Đôi mắt của ông Trinh Công Phu giống hệt đôi mắt của ông Lương Ngọc Anh. Và nhìn cái áo ông TCP đang mặt thì giống như cái áo của thủ lảnh Sinh Tử Lệnh. Ối chà, nếu như tôi không hoa mắt thì thật là nguy to cho VN rồi. Mong các bạn hãy xem, suy nghĩ và góp ý thêm.
Đấu tố là một công cụ tàn ác, dã man nhưng rất hiệu quả khi chế độ độc tài muốn người dân khiếp đảm. Dân sợ hãi rồi thì chế độ muốn vo tròn, bóp méo gì cũng được. Lâu dần hình thành chủ nghĩa Mackeno. Thế là độc tài toàn trị được trường trị.
Tuy nhiên, ngày nào con người còn khát vọng tự do, ngày đó chế độ chỉ ngủ một mắt. Các nước độc tài Đông Âu, Bắc Phi đã chẳng một thời thành đồng vách sắt đó sao, mà một sớm một chiều chỉ còn là lớp bụi thời gian. Gieo gió chi nhiều, có khi phải gặt cuồng phong!
Đấu tố trong Cải cách ruộng đất là một sự thật lịch sử mà nhiều người dưới chế độ cộng sản vẫn cố gắng từ chối, né tránh vì đó là tội ác của công sản.
Chỉ nghe tiếng đấu tố không thôi là da gà tôi đã nổi lên và toàn thân lạnh buốt vì tôi nhớ lại cảnh đấu tố tại Huế thửơ xưa, lúc mà tóc tôi còn để chỏm.
Đăng nhận xét