Đào Tiến Thi
| Bác Đài Tiến Thi (áo đỏ) trong một cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược ở Hà Nội |
KIẾN NGHỊ KHẨN CẤP
GỬI BỘ TRƯỞNG GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
PHẠM VŨ LUẬN
Kính gửi Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Phạm Vũ Luận
Tôi là Đào Tiến Thi, hiện đang công tác tại Nhà xuất
bản Giáo dục Việt Nam, địa chỉ 187B Giảng Võ, Hà Nội.
Thưa Bộ trưởng
Như Bộ trưởng biết, trong mấy năm qua nhà cầm quyền Trung
Quốc có rất nhiều hành động gây hấn ngang ngược đối với Việt Nam như
liên tục ngăn cản, bắt giữ, đánh đập, đâm chìm tàu của ngư dân Việt
Nam ra làm ăn trên vùng biển của mình (trong khi đó chính tàu của họ
ngang nhiên vào đánh bắt trong vùng biển của ta), và hành động nghiêm
trọng nhất là 2 lần cắt cáp tàu thăm dò dầu khí của ta vào mùa hè
năm ngoái, khiến dư luận phẫn nộ. Mùa hè năm nay, nhà cầm quyền Trung
Quốc còn đi những bước trắng trợn và ngang ngược hơn. Chỉ trong hơn
một tháng qua, chúng đã tiến hành mời thầu quốc tế 9 lô dầu khí
trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, nâng cấp
hành chính quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam thành thành phố
Tam Sa, đưa 30 tàu cá ra đánh bắt 18 ngày tại vùng biển Trường Sa, và
hiện nay đang rầm rộ đưa 23.000 tàu cá ra vùng biển Hoàng Sa và
Trường Sa của Việt Nam.
Cả cộng động quốc tế phẫn nộ và lo lắng trước các
hàng động trên của Trung Quốc huống chi người Việt Nam. Đối với chủ
quyền của chúng ta, đó là những hành động ăn cướp trắng trợn, trực
tiếp cướp đi miếng cơm manh áo của ngư dân làm ăn trên biển, và nguy
hiểm hơn, những hành động đó tiếp tục leo thang ngày một nhanh, khiến
tính mạng của cả dân tộc Việt Nam đang ở thế cực kỳ nguy hiểm. Một
phần biển đảo của chúng ta đã bị mất vào các năm 1974, 1988, nay nguy
cơ tiếp tục bị mất thêm và có nguy cơ mất nước hoàn toàn. Không những
thế, đây là nỗi quốc nhục của cả dân tộc ta, một dân tộc với gần 90
triệu dân, đứng thứ 13 trên tổng số gần 200 dân tộc trên toàn cầu, đủ
tư cách là một dân tộc lớn, hơn nữa là một dân tộc anh hùng đã từng
chiến thắng những đội quân xâm lược hung dữ nhất thế giới.
Chính vì những điều trên mà chúng ta hiểu vì sao
nhân dân Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh đã tiến hành nhiều cuộc
biểu tình nhằm bày tỏ sự phẫn nộ đối với quân xâm lược và quyết
tâm bảo vệ Tổ quốc của mình.
Trong cuộc biểu tình ngày 5-8-2012 vừa rồi, con trai
tôi, cháu Đào Lê Tiến Sỹ, sinh viên vừa học xong năm thứ nhất Khoa Ngữ
văn Đại học Sư phạm Hà Nội đã bị công an quận Hoàn Kiếm bắt và giam
giữ một ngày tại Trung tâm Lưu trú Lộc Hà (Đông Anh, Hà Nội), nơi
trước kia gọi là Trung tâm Phục hồi Nhân phẩm, vốn là nơi cải tạo
dành cho gái mại dâm. Cùng bị bắt với cháu có khoảng 6, 7 cháu khác
cũng là thanh niên, sinh viên.
Trong thời gian bị giam giữ, cháu đã bị công an thẩm
vấn, tra xét, đe dọa, coi việc biểu tình như một hành động tội lỗi.
Ngay trong thời gian bị giam giữ, công an đã gọi nhà
trường đến bảo lãnh, và hiện nay công an giao cho nhà trường xử lý.
Việc này chưa biết kết cục ra sao nhưng trước hết
chúng tôi thấy công an đã can thiệp thô bạo vào công việc của nhà
trường. Con trai tôi năm nay 19 tuổi, là tuổi thành niên, không cần đến
sự bảo lãnh của nhà trường trong trường hợp trên. Nếu cháu sai phạm
ngoài xã hội, công an, chính quyền cứ việc xử lý theo pháp luật,
còn nhà trường hoạt động trong phạm vi những quy định của Bộ Giáo
dục và Đào tạo và nội quy của nhà trường.
Xin nói thêm với Bộ trưởng rằng, trường hợp con tôi
vẫn là may mắn. Gia đình cháu sống tại Hà Nội, bố mẹ đều là nhà
giáo và chúng tôi ủng hộ việc làm chính nghĩa, cao cả đó của con
mình, nên luôn là chỗ dựa tinh thần cho cháu. Khoa Ngữ văn Đại học Sư
phạm Hà Nội là một khoa có thể nói rằng là nơi chuyên dạy về tình
yêu Tổ quốc và lòng nhân ái (bao gồm tình yêu đồng bào và tình yêu
nhân loại), và lại đào tạo lớp lớp thầy cô đi dạy tình yêu Tổ quốc
và lòng nhân ái, không bao giờ đi chống lại tình yêu Tổ quốc, yêu đồng
bào của các cháu, cho nên tuy lúc đầu có bối rối, nhưng sau khi tìm
hiểu sự việc, con người, tấm lòng của cháu, các thầy cô ở đây đã có
những chia sẻ nhất định, không truy bức, không xúc phạm cháu như thường
thấy diễn ra trong những trường hợp tương tự. Do đó, tuy đến nay chưa
có kết cục nhưng chúng tôi cũng tạm yên tâm. Ngoài ra chúng tôi còn
được một số giáo sư có uy tín, được cộng đồng mạng theo sát và ủng
hộ.
Nhưng chính vì thế tôi lại vô cùng xót thương và lo lắng cho các cháu khác
không được điều kiện như con tôi. Ví dụ các cháu ở quê, thân cô thế cô
trên đất Hà Nội. Ví dụ các cháu có bố mẹ ít hiểu biết. Ví dụ
các thầy cô ở các trường không được như các thầy cô ở Đại học Sư
phạm Hà Nội. Sẽ có những cháu mà gia đình và thầy cô do không đủ
hiểu biết hoặc do quá sợ hãi mà lại tiếp tục hành hạ các cháu
chẳng kém công an. Biết đâu có cháu còn bị nhà trường “hãm” trong
suốt thời gian học còn lại, bị mất đi nhiều cơ hội tốt. Và biết đâu
có cháu còn bị đuổi học nếu chủ trương kiểu như Trường Đại học Công
nghiệp TP. Hồ Chí Minh. Ngoài ra, số học sinh, sinh viên gặp nạn không
chỉ là những cháu bị bắt, mà nhìn chung cháu nào đã đi biểu tình
nếu nhà trường biết cũng đều bị rắc rối ít nhiều. Trong cuộc biểu
tình ngày 8-7, tôi có gặp một sinh viên Đại học Luật Hà Nội phải
“thay hình đổi dạng” khi đi biểu tình. Cháu nói rằng năm ngoái đi
biểu tình đã bị nhà trường gọi lên kiểm điểm rồi. Nếu ngư dân ta
hiện nay đi làm ăn trên biển của mình nhiều khi phải đi như kẻ ăn trộm
trước sự săn đuổi của tàu Trung Quốc đã là việc đau xót thì việc
các sinh viên phải ngụy trang lòng yêu nước ngay giữa thủ đô tự do như
cậu sinh viên Đại học Luật Hà Nội lại càng đau xót và bi hài hơn.
Thưa Bộ trưởng
Như Bộ trưởng biết, giáo dục tình yêu Tổ quốc, tình
yêu con người là mục tiêu số một
của nhà trường XHCN của chúng ta. Và nhà trường của chúng ta
trong suốt thời gian từ khi lập nước (1945) đến hết thập kỷ bảy mươi
của thế kỷ XX đã làm xuất sắc nhiệm vụ này, chính vì thế mà lớp
lớp thanh niên hào hùng ra trận, làm nên chiến thắng vĩ đại trong ba
cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc: chống Pháp, chống Mỹ, chống Trung
Quốc xâm lược. Yếu tố quyết định thắng hay bại không ở chỗ quân đội,
vũ khí mà ở chỗ biết khơi dậy lòng yêu nước của mỗi công dân hay
không mà thôi. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói: “Dân ta có một lòng
nồng nàn yêu nước. Đó là một truyền thống quý báu của ta. Từ xưa đến
nay, mỗi khi Tổ quốc bị xâm lăng thì tinh thần ấy lại sôi nổi, nó
kết thành một làn sóng vô cùng mạnh mẽ, to lớn, nó lướt qua mọi sự
nguy hiểm khó khăn, nó nhấn chìm tất cả lũ bán nước và lũ cướp nước”.
Chính lúc này đây, lúc giặc đã lăm le ngoài bờ cõi, đã làm chủ một
phần biển đảo của ta, tinh thần yêu nước ấy cần phải được khơi dậy,
đặc biệt là trong nhà trường. Tiếc thay, càng gần đây, việc giáo dục
lòng yêu nước, lý tưởng sống cao cả cho tuổi trẻ ngày càng sa sút.
Chúng ta hằng ngày, hoặc đọc trên báo chí hoặc tận mắt chứng kiến
những hiện tượng vô cảm, những lối sống ích kỷ, tham lam, những hành
động bạo lực dã thú bất chấp luật pháp và đạo lý.
Trong bối cảnh trên, việc làm như con trai tôi và một
số cháu thanh niên, sinh viên khác thật vô cùng đáng quý. Những điều
hay lẽ phải được thầy cô và sách giáo khoa dạy đã thấm sâu vào tâm
hồn, vào nhận thức của các cháu, và các cháu đã biến nó thành
hành động cụ thể, thiết thực một cách hoàn toàn tự giác. Nó là
những hoa trái đầu mùa mà hiện nay đã hơi hiếm hoi của ngành giáo
dục mà biết bao công sức dạy dỗ, rèn luyện mới có được. Vậy thì
cớ sao bây giờ lại đang tay bẻ gãy, đập nát, tự mình phủ định việc
làm của mình, đi ngược hoàn toàn với mục tiêu giáo dục? Đấy không
chỉ là tội lỗi mà còn là việc làm phản giáo dục đến quái gở. Người
xưa có chuyện một người đi câu mang cái giỏ không đáy, cho nên dù câu
được bao nhiêu cá thì cuối cùng vẫn về không. Ấy là người ta muốn
nói về loại người ngu đần hoặc là loại người đi câu nhưng không có
mục đích lấy cá mà vì mục đích khác. Chẳng lẽ bây giờ chúng ta
cũng dạy học sinh yêu nước theo kiểu ấy? Nhiều người muốn dẹp biểu
tình yêu nước của sinh viên luôn lý luận rằng “Đã có Đảng và Nhà
nước lo”, hay “Để khi nào Đảng và Nhà nước yêu cầu đã, bây giờ cứ
học tốt đi”, đó cũng là một thứ lý lẽ tự phản lại điều đã dạy.
Nó trái hoàn toàn với khẩu hiệu “Đâu cần thanh niên có”, trái với
hình ảnh của những Trần Quốc Toản, Nguyễn Trung Trực, Trương Định,
Phạm Văn Nghị, Võ Thị Sáu, những người đó có bao giờ nói “đã có vua
(hay sau này là Đảng) lo” đâu.
Do vậy tôi đề nghị
Bộ trưởng, với tư cách người đứng đầu ngành giáo dục, trước việc
làm sai trái của ngành công an và của nhiều cấp chính quyền, phải
tích cực bảo vệ các cháu, dứt khoát không tiếp tay để truy bức, kỷ
luật các cháu. Việc làm sai trái của Trường Đại học Công nghiệp TP.
Hồ Chí Minh như năm ngoái – ra thông báo sẽ đuổi học sinh viên nào đi
biểu tình chống xâm lược – là một việc làm phi pháp, trái đạo lý,
trái hẳn chính những điều họ dạy cho sinh viên của họ, không biết Bộ
trưởng đã xử lý hay chưa?
Chúng ta phải sống
và làm việc theo hiến pháp, pháp luật và đạo lý, chứ không phải như
những cỗ máy vô cảm. Phải phản đối và xử lý những việc làm sai
trái, kể cả những nghị định, quyết định vi hiến, trái luật, trái
đạo lý. Trong trường hợp cụ thể thấy không nên biểu tình thì người
lãnh đạo phải có cách ứng xử nhân văn, đúng luật, và tôi tin rằng
sự có lý có tình sẽ được các cháu ủng hộ ngay. Bắt bừa, quy chụp
bừa, miễn sao dẹp được thì thôi là cách tiêu diệt lòng yêu nước.
Còn nếu thực sự thấy không cần giáo dục lòng yêu
nước, xin Bộ trưởng hãy cho loại ra khỏi chương trình những Nam quốc
sơn hà, Hịch tướng sỹ, Bình Ngô đại cáo, Tuyên ngôn độc lập, Lời kêu
gọi toàn quốc kháng chiến,… loại ra khỏi chương trình những bài học
lịch sử về Hùng Vương, về Hai Bà Trưng, Lý Bí, Ngô Quyền, Lý Thường
Kiệt, Trần Hưng Đạo, Trần Bình Trọng, Trần Quốc Toản, Lê Lợi, Nguyễn
Trãi, Nguyễn Huệ,… về Bạch Đằng,
Chi Lăng, Đống Đa, Điện Biên Phủ,…
Để con em chúng ta hôm nay khỏi ôm theo lòng yêu nước
đau đớn và vướng vào những hệ lụy oan khốc.
Thưa Bộ trưởng
Tôi viết ra những điều trên trong nỗi xúc động và
bất bình cao độ của một phụ huynh, của một nhà giáo, của một công
dân, của một trí thức luôn luôn đau đáu với vận nước và sự nghiệp
giáo dục. Trong nỗi xúc động đó, nếu có chỗ nào lời lẽ quá căng
thẳng xin Bộ trưởng thông cảm.
Xin trân trọng cảm ơn Bộ trưởng
Đào Tiến Thi
Nơi gửi:
- Bộ trưởng Bộ Giáo dục Phạm Vũ Luận
- Báo Giáo dục Việt nam, báo Thanh niên, báo Tuổi trẻ, một số
blog cá nhân.
RSS Feed
Facebook
Twitter
0 comments:
Đăng nhận xét