Trinh Kim Tiến
Một tuần nay, cứ đều đặn buổi sáng đến công ty làm việc, buổi
chiều tối bày đồ trẻ em ra bán trước cửa công ty. Từ ngày bán đồ trẻ em, ngoài
việc có thể kiếm thêm được một chút tiền để ổn định cuộc sống, tôi còn cảm thấy
hạnh phúc hơn khi nhìn thấy những nụ cười hồn nhiên thơ ngây khoác lên mình những
chiếc áo, chiếc váy mang xuất xứ không phải từ Trung Quốc. Những bộ đồ trẻ em
mà tôi bán đều được tôi lựa chọn kĩ càng, tôi chỉ nhập hàng Việt và hàng Thái để
bán cho khách. Với mong muốn “người Việt Dùng hàng Việt, tẩy chay, tránh xa các
sản phẩm độc hại từ Trung Quốc”, dù có hôm chỉ bán một bộ đồ, tôi vẫn cảm thấy
mình đã làm được một việc có ích.
Điều mà tôi đã và đang làm chỉ là một điều vô cùng nhỏ nhoi,
có thể nhiều người cho rằng vô ích trong cái “biển rác thải khổng lồ” hàng hóa
Trung Quốc nhưng lại khiến tôi hứng thú và pha lẫn chút niềm vui của riêng
mình. Trước đây, dù không muốn trả tiền cho nỗi đau sử dụng hàng Tàu nhưng tôi
chưa nghĩ ra cách tháo gỡ cho thói quen mua sắm. Từ ngày mở quầy bán đồ trẻ em,
tôi lại có thêm một cách riêng để chọn lựa, cách riêng để tẩy chay hàng hóa độc
hại Trung Quốc.
Công ty tôi làm có hai mặt tiền, mặt đằng trước hướng ra
phía đường, còn mặt tiền thứ 2 là vỉa hè trong hẻm. Mỗi hộ kinh doanh ở những
khu vực này được để ra 1m vỉa hè dựng xe. Cứ khoảng 5 chiều mỗi ngày tôi dọn
hàng ra bán trên vỉa hè trong hẻm và 11 giờ thì dẹp hàng vào trong.
Có vẻ quầy hàng của tôi rất được nhận rất nhiều sự ủng hộ của
mọi người, mỗi ngày mỗi đông, người bán thì niềm nở, khách hàng thì tươi cười
vui vẻ, ai cũng rất an tâm vì vừa mua được hàng rẻ, chất lượng mà lại không phải
là hàng Trung Quốc. Nhiều khi thấy khách hàng thoải mái và tin tưởng, tôi lại
khúc khích cười một mình.
Sau một tuần mở quầy hàng, hai tối nay chúng tôi bị “người
ta” kéo đến dẹp và tịch thu đồ. Trong khi đó, ngay cạnh bên, người ta bán quán ốc,
bày ra vỉa hè nhậu nhẹt thì lại không vấn đề gì. Điều lạ là ngày hôm trước có
hai thanh niên nhìn mặt rất “an ninh” đến quầy hàng của chúng tôi, chọn một bộ
đồ trẻ em, xem rất kĩ rồi xin tôi 2 chiếc túi nilon “tẩy chay hàng độc hại
Trung Quốc”. Hôm sau và liên tiếp hôm nay xe công an phường đến dẹp hàng. Họ
còn tiến thẳng đến quầy hàng của tôi giằng co đồ đem lên xe. Thậm chí họ còn
xông vào nhà, cướp đồ mang ra xe, hành động không khác gì những tên cướp.
Xung quanh có biết bao nhiêu người kinh doanh vỉa hè nhưng họ
không quan tâm tới, chúng tôi ngồi dẹp vào vỉa hè trong hẻm không phải vỉa hè
chính nhưng lại nhận được sự quan tâm đặc biệt. Bán hàng thì phải treo biển và
tôi cảm thấy chiếc biển của tôi đề “cam kết không bán hàng Trung Quốc” không có
gì là sai?
Một người phụ nữ thân hình mập mạp, còn đòi thu máy ảnh của
anh Thành - chồng tôi, khi anh chụp lại cảnh họ lao vào giật đồ. Tôi bức xúc hỏi
bà ta là ai? Bà ta trả lời bà ta là dân! Là dân mà lại có đặc quyền thu máy ảnh
của người khác? Một anh trật tự phường đứng ra bênh vực “cô ấy là trưởng hộ
kinh doanh của phường. Cô ấy không có quyền nhưng người khác có quyền ấy”. Tôi
chỉ tay thẳng mặt anh ta “kể cả anh cũng không có quyền ấy, công dân có quyền
giám sát cơ quan chức năng làm nhiệm vụ, nếu các anh làm đúng thì có gì mà phải
sợ bị chụp lại”. Hình như họ đang cho rằng “luật là tao, tao là luật”, muốn làm
gì thì làm thì phải? Thậm chí tôi treo quần áo trên tường của công ty, không
bày ra vỉa hè mà họ cũng nói là không được.
Họ cố tình nhắm vào quầy hàng của tôi, tôi chắc chắn điều
đó. Nhưng vì sao? Vì “cam kết không bán hàng Trung Quốc” ư?! Một câu hỏi khiến tôi nhức nhối khi nghĩ đến
câu trả lời…




RSS Feed
Facebook
Twitter
0 comments:
Đăng nhận xét