VRNs – Sài Gòn
Tối Noel, 24.12.2012, lúc 20
giờ, cô Tạ Minh Tú đến gặp chúng tôi tại Nhà thờ Kỳ Đồng, nhưng lúc ấy mỗi người
một việc ở khắp nơi, nên không ai có thể tiếp cô Tú được. Do đó, cô Tú để lại
lá thư kể về tình trạng của cô Tạ Phong Tần, sau khi cô vào thăm, tại trại giam
Chí Hòa, quận 10, Sài Gòn, chiều 24.12.2012.
Trong thư cô Tú viết: “Chị Tần bị viêm họng mãn tính, ho nhiều,
tối không ngủ được, rất đau họng, ăn không được”. Theo cô Tú, chị Tần có thể đề
nghị hoãn phiên tòa, vì sức khỏe quá yếu, không chắc đủ sức hiện diện ở phiên
tòa ngày 28.12 tới đây.
Cô Tú kể, khi biết tin cha Chân Tín đã qua đời, cô Tần bật
khóc, khiến cô Tú khóc theo. Cô Tần dặn cô Tú mỗi khi lên thăm nuôi, nhớ đến
nhà hài cốt thắp nhang cho cha Chân Tín và xin lễ cầu nguyện cho cha Tín.
Khi nói chuyện trực tiếp, và hỏi về việc chăm sóc y tế trong
trại giam, cô Tần cho biết: “Bác sĩ cho uống thuốc, nhưng lâu rồi không thuyên
giảm. Yêu cầu cho kháng sinh loại mới hoặc tăng đô, thì bác sĩ nín thinh không
nói gì”. Cô Tần cho biết, xin nhiều lần, nhưng bác sĩ không cho. Thuốc cô Tần
đang dùng không có thuốc đặc trị, mà chủ yếu là thuộc nhóm hạ nhiệt giảm đau.
Có loại thuốc uống vào đau bao tử, đề nghị bác sĩ đổi, bác sĩ nín thinh không
trả lời.
Cô Tú bảo cô Tần đề nghị bác sĩ cho phép người nhà mang thuốc
vào giúp điều trị, nếu nhà tù không đủ thuốc, nhưng cô Tần không nói gì, không
biết đã có đề nghị hay chưa, nhưng lần thăm gặp trước kia thì chính cô Tú bị
hành làm đơn nhiều kiểu khác nhau, nhưng cuối cùng vẫn không được gởi thuốc
vào.
Cô Tú nhận xét: “Bọn chúng giết người không gươm đao!”
Cố Tú viết thêm cho linh mục phụ trách truyền thông: “Con thấy
chị ốm và xanh nhiều hơn rồi. Cha ơi, cứu bệnh như cứu hỏa, mong cha về sớm đọc
thư này”.
Những người bạn của cô Tạ Phong Tần thực sự lo lắng về thông
tin này, vì cô là người nóng tính, hay phản ứng tức thời trước những sai trái,
dù người làm việc sai là ai, và đang ở đâu. Nhưng hiện nay, cô đang bị tắt tiếng
dần, nói khó, và mọi nhu cầu chính đáng cho việc chăm sóc sức khỏe của cô bị xử
sự bằng cách “nín thinh”. Tình trạng mạnh mẽ không còn cách diễn tả ra bên
ngoài thì sức mạnh đó có thể sẽ quay vào tự tấn công nội tâm. Đây là đòn tâm lý
hiểm độc, chắc chắn chỉ với những quản giáo của trại giam Chí Hòa thì sẽ không
bao giờ hành động như vậy, nhưng đây, có dấu hiệu của một chủ trương đẩy cô Tạ
Phong Tần đến chỗ tự thanh toán mình.
Trước đây, tại trại giam số 4 Phan Đăng Lưu, cô Tần đã từng
nói mình là người Công giáo, nên sẽ không tự tử, nhưng với hoàn cảnh này, và
cách cố tình dùng biện pháp tâm lý đẩy một người mắc bệnh bình thường đến khổ
tâm, rồi chuyển sang tâm bịnh thì sẽ không biết chuyện gì sẽ xảy ra cho cô Tạ
Phong Tần trong thời gian sắp tới.
Xin lưu ý, nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình, sở dĩ không làm đơn
kháng cáo để xử phúc thẩm là vì ở trại tạm giam, công an đã khủng bố anh ban
ngày lẫn ban đêm, khiến anh nói với thân nhân rằng, thà đi tù để thoát nơi đây
chứ không thể chịu nổi sự khủng bố của công an trong trại tạm giam.
Riêng trường hợp của thân mẫu cô Tạ Phong Tần, trước khi mất
cũng đã bị công an khủng bố, biến một con người bình thường thành người luôn
luôn sợ bị sát hại.
Trong vòng sáu tháng, trước khi bà Đặng Thị Kim Liêng, thân
mẫu cô Tạ Phong Tần chết, công an Sài Gòn và Bạc Liêu đã phối hợp nhau liên tục
khủng bố tinh thần của bà. Bà đi chùa, họ cũng vào theo chỉ trỏ, xầm xì, bà đi
siêu thị họ cũng theo. Bà đưa cháu đi học cũng theo. Họ nói xấu bà với hàng
xóm, xúi hàng xóm tẩy chay bà. Bà khám bệnh, họ ép bác sĩ chứng nhận bà bệnh
tâm thần, trong khi bà chỉ đi khám bệnh thông thường như nhức đầu xổ mũi.
Tối trước hôm Bà Liêng chết, con trai lớn của bà là anh Phú
cho biết: “Má nói Má phải đi xa. Người ta đe dọa ám hại má”.
Sáng hôm sau, công an Bạc Liêu thông báo với gia đình rằng
Bà Liêng tự thiêu, mà cho đến nay không ai làm chứng bà tự thiêu, và tự thiêu ở
chính xác vị trí nào trong Trụ sở đảng CSVN, tỉnh Bạc Liêu, lúc mấy giờ, và tự
thiêu bằng cách nào?
Lời kêu cứu của cô Tạ Minh Tú cho chị mình rất đáng được mọi
người quan tâm hành động.
DienDanCTM
nguồn:http://www.chuacuuthe.com
0 comments:
Đăng nhận xét