Mặc dù tin về lính Trung
Quốc đã nổ súng vào ngư dân ta trên biển Đông, khiến dân tình sôi lên sùng sục
vì phẫn nộ, nhưng anh Vịnh vẫn kiên quyết bảo không dùng vũ lực. Mình nghĩ: Thế
là khổ ngư dân ta rồi!
Rồi lại nghe bác Nguyễn
Thông nói: may là nó "khiêm tốn", mới bắn đạn lửa nên chỉ cháy cabin,
chứ nó mà bắn đạn pháo như dạo nào ở Gạc Ma thì có mà toi hết cả rồi, làm gì
còn ngồi đó mà ngơ ngác. Mình lại nghĩ đến chiến thuật của anh Vịnh, chắc quân
đội ta sẽ hành động theo phương châm: cứ để yên xem sao đây.
Muốn xem lại nguồn gốc cái
câu “Cứ để yên xem sao” ấy nó như thế nào. Không nhớ rõ câu chuyện lắm nên mới
nhờ bác gúc gồ, thế là ra được chuyện này. Đang bực nhưng đến câu cuối thì
không thể nhịn được.
Một cô nàng có bụng, bị xã
lôi ra kiểm điểm. Cô nói là bị ngã nước, báng bụng.
- Báng bụng là thế nào ? Rõ ràng là chửa hoang. Tôi
bằng này còn chẳng nhẽ không biết ai có
chửa. Chính hôm nọ bà Thìn bắt gặp cô mấy lần ăn trộm khế chua nhà ấy nhai rau ráu. Còn chối cái tính đĩ, cứ chối mà được à ?
chửa. Chính hôm nọ bà Thìn bắt gặp cô mấy lần ăn trộm khế chua nhà ấy nhai rau ráu. Còn chối cái tính đĩ, cứ chối mà được à ?
Một bà sồn sồn đứng lên chan chát nói. Mắt rơm rớm,cô gái thật thà thú
nhận:
- Đúng là em có chửa!
Mấy ông xã bật lò xo ngay:
- Chửa với thằng nào phải khai cho rõ?
- Dạ nhưng em bị hiếp dâm!
Cánh đàn ông mừng như bắt được vàng nhao nhao:
- Phải kể cho cặn kẽ, tường tận. Ai? Lúc nào?
- Hức,hức,hức...! - Cô nàng thút thít khóc:
- Dạ hôm ấy em đang ngủ thì nghe có tiếng kẹt cửa. Một bóng đen nhẹ
nhàng mở cửa lẻn vào buồng em. Lạ quá! Cổng nhà em khoá và cửa buồng chốt chặt
mà hắn vẫn vào được. Thôi! Đích thị là thằng kẻ trộm. Các bác biết là nhà em
vào loại khá nhất xã, chắc nó muốn bê đi cái gì đó. Biết trước vậy, em đã để
con dao rựa mới, cực sắc, chẻ củi ngọt sớt. Nào, mày vào đây, xem cái đầu mày
có cứng bằng cây gỗ không? Em tự nhủ. Hắn sờ sẫm một tý thì tiến lại giường em.
Thôi, con ơi, đời mày ra tóp rồi. Em vung dao định chặt xuống. Nhưng nghĩ bụng,
mình là người tử tế, nó mới vào chưa lấy cái gì mà đã chém người ta sao? Em nói
thầm trong đầu: Cứ để yên xem sao!
Nó lần mò mấy giây mà chẳng lấy đồ đạc quý giá gì cả. Nó trèo ngay lên
chiếc giường. Cái giường gỗ lát mới tinh nhà em, chắc các bác biết, sang trọng
và vững phải biết. Nó lại đứng tênh hênh, cao lừng lững. Thằng mất dậy, dù
không ăn trộm mà vào buồng đàn bà con gái ban đêm thì đúng là đồ vô giáo giục. Em
định co giò mà đạp vào kheo chân cho nó một cái. Đạp bất ngờ thì mày ngã đập
đầu xuống nền đá hoa nhà bà mà chết tươi. Nhưng thật ra, người ta chưa chửi
mình mà làm như thế thật vô lý. Em nghĩ thầm : Cứ để yên xem sao.!
Rồi nó cởi áo quẳng xuống sàn, nó từ từ ngồi xuống. Chao ôi, sao mà có
người thân hình lại vạm vỡ thế không biết. Bắp tay và ngực cứ nổi múi. Trông cứ
như pho tượng đồng đen. Mà tượng gì lại bôi nước hoa thơm thế không biết. Nó tự
tiện cúi xuống thơm vào mồm em. Thằng khốn nạn! Lại hôn con gái ngay trong
giường mà không hỏi ý kiến gì à. Em nhất định vung dao rựa chặt đầu nó. Nhưng
các bác biết đấy. Dao chỉ chém hơi xa thôi chứ gần thế làm sao chặt được. Nhỡ
lại trượt tay chém vào đầu mình. Em sờ ngay tới con dao bầu chọc tiết lợn. Mẹ
mày cho mày một xiên thì xong mạng chó ! Nhưng, các bác gái ở đây cứ thành thực
mà tự hỏi chính mình. Một người đàn ông to, khoẻ nở nang hôn mình mà lại giết
chết nó, bác có dám làm không? Em kiên quyết nghĩ: Thôi thì cứ để yên xem sao!
Hơn nữa nó đánh răng bằng thuốc đánh răng Colgate 150 nghìn/tuýp thơm
phưng phức!
Hôn hít chán rồi nó bắt đầu sờ mó. Nó phanh ngực áo em ra mà bừa bãi. Thật
là thằng đểu! Bà liều thì năm bảy đường liều, mày chết thì bà đi tù. Em giơ dao
ra nhằm đầu nó chém tới. Nhưng, lúc đó như có luồng điện, em thấy giết người ta
như vậy nhẫn tâm quá. Mà nó đã đánh mình cái nào đâu. Chậc! Cứ để yên xem sao!
Vả lại mình sức gái xinh đẹp, bé nhỏ, đâm nó chả xong, khéo nó lại bắt
dao mà chém mình. Em ức quá mà chưa làm gì được!
- Sao không kêu ầm lên để mấy thằng anh cô nó vào dọt cho một trận?
Có tiếng vài bà tự xưng là tiết hạnh nhất hét ầm lên che giấu niềm háo
hức cuả mình.
- Dạ, các cô các bác biết họ
rồi đó. Kêu lên để họ vào là có án mạng ngay. Mà rồi là phải đi tù, nhà tan cửa
nát. Ở địa vị ấy các bác có dám hé răng nửa lời không? Sau đó, hắn trơ trẽn từ
từ lột phăng hết quần của em ra. Em cẩn thận lắm, đi ngủ cũng mặc quần bò
Armani 200 nghìn mua ở chợ Đồng Xuân. Quân chó má, lại đến nước ấy thì mẹ mày
không thể chịu đựng được rồi. Không đâm được mày thì bà cắn lưỡi mà chết.
Nhưng….
- Nhưng là nhưng thế nào ?
Kể tiếp đi chứ.
Thích quá không kìm được bọn
đàn ông hét toáng.
- Nhưng nó rờ, nó rờ .. rồi
em mê đi và không còn biết gì nữa. Khổ em quá, oan ức cho em quá..Hu ! Hu
Hai ông dân quân đứng lên làu bàu :
- Chúng tôi đi tuần đêm, cứ thấy mấy lần có bóng đen vào nhà nó. Lạ quá,
nghĩ kẻ trộm mà lại không thấy báo mất gì. Chúng tôi mới lên phương án mật phục
vậy mới bí mật cứ để yên xem sao!
Ai mà biết "Cứ để yên xem sao…" Để yên lắm thì đến thằng bố
mày cũng phải chửa nói chi mày!
Kết luận: Vấn đề không còn là chuyện dễ dãi của một cô gái chửa hoang nữa,
mà là tính mạng đấy. Thằng Tàu nó bắn súng lửa cứ để yên xem sao, đến lúc nó
bắn đạn thật thì chả còn cơ hội để xem cái ra sao ấy nó như thế nào đâu.
Nói thực, hàng ngày cứ phải đọc những tin như thế này, nếu không biết
căm giận hỏi có là sỏi đá vô tri vô giác?
Một facebooker thốt lên: “Vì sao chúng ta lại phải chịu nhục, nhìn giặc
Tàu liên tục gây hấn như thế này?”
Ai trả lời hộ với?
Phương Bích
Phương Bích

RSS Feed
Facebook
Twitter
0 comments:
Đăng nhận xét