Thanh Phương - RFI
![]() |
| Ảnh minh họa: Một nhà máy bauxite ở Guinée, nơi có trữ lượng bauxite lớn nhất thế giới (Photo : AFP) |
Trong những ngày qua, báo chí chính thức ở Việt Nam đã liên tục đăng tải những thông tin cho thấy là các dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên vẫn chưa có lãi và các chuyên gia kinh tế cho rằng, với giá hiện nay trên thị trường thế giới, xuất khẩu alumin là cầm chắc thua lỗ.
Những thông tin nói trên như vậy đã khẳng định một trong
những điều mà nhiều nhà
trí thức, khoa học, chuyên gia đã cảnh báo
từ nhiều năm qua, đó là các dự án
khai thác bauxite Tây Nguyên hoàn toàn không có hiệu quả về kinh tế, chưa kể đến những tác
hại về môi trường, đời sống, văn
hóa và an ninh quốc phòng.
Theo Tập đoàn Công nghiệp Than- Khoáng sản Việt Nam (
Vicomin ), hiện nay, có hai dự án thử nghiệm khai
thác bauxite đang được thực hiện ở Tây
Nguyên, đó là dự án Tân Rai - Lâm Đồng và dự án Nhân Cơ - Đắk Nông.
Nhà máy alumin Tân Rai vào cuối năm ngoái đã chạy thử và ra
sản phẩm alumin. Dự kiến sẽ đưa nhà
máy này vào hoạt động sản xuất vào
quý 2 năm nay. Còn nhà máy alumin Nhân Cơ dự kiến giữa năm
2014 sẽ ra sản phẩm.
Những dự án đã được thực hiện “thí
điểm” bất chấp sự phản đối của nhiều trí
thức, chuyên gia, bởi vì theo lời thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng,
tuyên bố vào năm 2009, khai thác bauxite Tây Nguyên chính
là “ chủ trương lớn của Đảng và
Nhà nước “
Thế nhưng, trên tờ Người Lao Động ngày 20/02 vừa qua,
một chuyên gia kỳ cựu của
Vinacomin là tiến sĩ Nguyễn Thành Sơn cho rằng với giá
bán khoảng 340 đôla/tấn alumin như hiện nay,
nếu chỉ mới tính
giá thành sản xuất, thì chắc chắn là
Vinacomin sẽ lỗ lớn, còn
nếu tính luôn cả chi phí vận chuyển từ nơi sản xuất đến nơi xuất hàng,
thì mức thua lỗ càng cao hơn nhiều.
Ban đầu Vinacomin dự định xây
dựng cảng Kê Gà ở tỉnh Bình
Thuận để làm nơi xuất hàng
alumin, nhưng sau gần 5 năm dự kiến và 4
lần tuyên bố khởi công
rồi dừng lại, cuối cùng
thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng
đã buộc phải dẹp hẳn dự án
này. Như vậy là hiện nay,
vấn đề xây dựng đường vận chuyển
bauxite vẫn còn để ngõ.
Mặc dù ai cũng thấy lỗ trước mắt, nhưng tập đoàn
Vinacomin vẫn khẳng định là dự án
bauxite Tân Rai – Lâm Đồng « sẽ có hiệu quả kinh tế ».
Theo Vinacomin, dự án này trước mắt không
có hiệu quả kinh tế là do
“kinh tế suy thoái, nhu cầu tiêu thụ khoáng
sản, và giá các khoáng sản,
trong đó có alumin, cũng giảm theo”.
Cũng theo Vinacomin, việc dừng đầu tư dự án cảng Kê
Gà hoàn toàn không ảnh hưởng đến 2 dự án
bauxite Tây Nguyên, vì trong giai đoạn đầu, khối lượng sản phẩm cần thông
qua cảng của 2 dự án này
còn thấp, nên Vinacomin trước mắt thuê
các cảng ở khu vực Thị Vải - Cái
Mép, trong khi chờ “nghiên cứu, lựa chọn” địa điểm xây dựng một cảng mới.
Vinacomin còn biện bạch rằng phải tính
đến “hiệu quả kinh tế - xã hội lan tỏa” của các dự án
bauxite, cũng như ý nghĩa chính trị, an ninh quốc phòng
của các dự án này. Họ khẳng định là dự án thu
hút 1.500 lao động địa phương,
đóng góp cho ngân sách
trung ương và địa phương, tạo điều kiện phát
triển công nghiệp và hạ tầng cơ sở cho địa phương và
khu vực.
Những lập luận như trên vẫn không
thuyết phục được những người đã từng phản đối các dự án
khai thác bauxite Tây Nguyên.
Trả lời báo Tuổi Trẻ ngày 23/02, tiến sĩ Hồ Uy
Liêm, nguyên quyền chủ tịch Liên
hiệp các Hội Khoa học Kỹ thuật Việt Nam,
đã yêu cầu nên đặt lại vấn đề về khai
thác bauxite, bởi vì theo ông “nếu cố làm
thì mức lỗ sẽ càng nặng hơn”.
Trả lời RFI Việt ngữ, nhà
văn Nguyên Ngọc, một người vẫn rất gắn bó với vùng
Tây Nguyên và là một trong những người từ nhiều năm
qua vẫn chống việc khai
thác bauxite ở vùng này, cũng cho rằng cần phải dừng ngay
hai dự án Tân Rai và Nhân Cơ, không
chỉ vì lý do thiếu hiệu quả kinh tế, mà
còn vì lý do môi trường và
an ninh quốc phòng.
Nhà văn Nguyên Ngọc nhân dịp này kêu gọi chính
phủ Việt Nam nên từ bỏ chính
sách phát triển chỉ dựa trên
khai thác tài nguyên và xuất khẩu nguyên liệu sơ chế, chuyển sang
chính sách phát triển kinh tế dựa trên
đầu tư vào khoa học công nghệ.
Nhà văn Nguyên Ngọc : “
Thật ra ý
kiến của một số nhà
khoa học, nhà
nghiên cứu văn
hóa xã hội không
phải là mới. Từ tháng
11 năm 2007 đã có cuộc hội thảo đầu tiên
do một số cơ quan
như Viện tư vấn phát
triển phối hợp với một số anh em
đứng ra tổ chức tại Đắk Nông.
Cuộc hội thảo đó đã đặt ra những vấn đề hết sức căn bản về chương
trình bauxite. Đến năm
2008, có một cuộc hội thảo tiếp theo
cũng ở Đắk Nông.
Trong các cuộc hội thảo đó,
chúng tôi đã phát biểu một số ý kiến cho rằng dự án
bauxite ở Tây
Nguyên là không ổn. Mấy hôm
nay, báo chí nói nhiều hiệu quả kinh tế của dự án
này. Nhưng thật ra
thì chúng tôi đã nói điều đó ngay từ đầu. Năm
2009, tôi cùng với anh
Nguyễn Thành
Sơn có viết một bài
nêu lên 10 lý do không nên làm bauxite ở Tây
Nguyên, trong đó có lý do kinh tế.
Đến bây giờ chúng
ta biết là
làm bauxite ở Tân
Rai thì giá thành sẽ cao hơn là
giá bán ngay tại cửa nhà
máy, tức là 40
đôla/tấn, chưa kể khi vận chuyển xuống cảng thì
giá còn cao hơn nhiều. Nếu nhà
máy đó chạy hết công
sất 600
ngàn tấn, thì
mỗi năm sẽ lỗ hơn 200,
300 triệu đôla.
Như vậy là 10
lý do không nên làm bauxite mà chúng tôi nêu ra bây giờ bắt đầu bộc lộ ra. Thực ra
thì trước vấn đề hiệu quả kinh tế, đã bộc lộ một vấn đề khác,
đó là giao thông. Về cảng Kê
Gà thì chúng tôi đã đến tận nơi để nghiên
cứu, rồi sau đó có
đi ngược con đường từ cảng này
lên Tân Rai, tức là đường 28,
để xem đường đó
có thể vận chuyển
bauxite được
không. Sau đó, chúng tôi có thăm dò con đường ở phía
Nam là đường 55,
rồi theo
dõi việc chuyển sang
đường 20,
tức là đường từ Đà Lạt về. Lúc đó chúng
tôi đã cho dự án cảng Kê
Gà là không thể thực hiện được.
Không thể vận chuyển qua đường 28,
đường 55 được, còn
đường 20
thì không thể chịu đựng được xe chở
bauxite trọng tải 40 tấn.
Còn một loạt những vấn đề khác nữa, có
khi còn nghiêm trọng hơn, ví dụ như môi trường.
Trong một cuộc hội thảo gần đây về Tây
Nguyên, tôi cho rằng rừng ở Tây
Nguyên “đã vượt ngưỡng rồi”, tức là đã
vượt qua
cái ngưỡng
không thể khôi
phục được. Có
nghĩa môi trường là vấn đề rất quan
trọng. Về xã hội thì đời sống (
Tây Nguyên) bị đảo lộn. Còn
một vấn đề hết sức quan
trọng đó
là an ninh quốc phòng
ở Tây
Nguyên, phải xem dự án
bauxite ảnh hưởng xấu như thế nào.
Hiện nay,
sau vụ dự án cảng Kê
Gà phải dừng lại, những vấn đề kinh tế mới bộc lộ ra,
cho nên dư luận xã hội xôn
xao về chuyện này.
Tôi nghĩ rằng sắp tới đây,
những hậu quả đã được cảnh báo
sẽ tiếp tục bộc lộ. Như vậy, đến lúc
không thể nào im
được nữa rồi. Tôi
cho rằng đây
là một bước quan
trọng.
Chúng tôi muốn đề nghị dừng luôn
dự án
Nhân Cơ, hiện đang
làm lở dở. Nếu làm tiếp Nhân
Cơ thì cả Nhân Cơ và Tân
Rai thì mỗi năm sẽ lỗ khoảng 600
,700 triệu đôla.
Dự án Tân
rồi thì
cũng nên dừng lại và
trong dịp này
rà lại toàn
bộ dự án
bauxite Tây Nguyên.
RFI : Tức là
càng dừng dự án đó
sớm thì
càng đỡ thiệt hại?
Nhà văn Nguyên Ngọc: Thật ra
cách đây hai năm chúng tôi đã có ý kiến dừng Tân
Rai lại, tại lúc
đó chúng tôi đã thấy bộc lộ những vấn đề, ví dụ như hiệu quả kinh tế, đặc biệt là
giao thông vận tải, thấy rất rõ.
Lúc đó, thậm chí
có một số anh em
nói một cách
hình tượng: “Nếu làm
alumina ở Tân
Rai, có khi phải đào đất để chôn lại, chứ không
chở đi được!”.
Có cái đặc biệt là
trong dự án
này, TKV lại không
đưa chi
phí vận tải vào
giá thành. Nếu mà
dũng cảm và
sáng suốt dừng Tân
Rại lai
thì lúc đó chỉ lỗ khoảng 200
triệu đôla.
Từ đó đến giờ hơn 2 năm
rồi, tổn phí của cái
trễ hai
năm đó đã lên đến gần 400
triệu đôla. Nếu chạy hết công
suất 600 tấn/năm
thì mỗi năm sẽ lỗ khoảng 300
triệu đôla.
Sau những phản biện, kiến nghị như vậy, lãnh
đạo Bộ Chính
trị và
chính phủ đã quyết định làm
thí điểm Tân
Rai và Nhân Cơ ( Lúc
đầu, họ định làm
rất lớn và rất
nhanh, triển khai
tràn lan khắp cả Đắk Nông,
Lâm Đồng và cả phía
Gia Lai nữa ).
Nhưng ngay
cả làm thí điểm Tân
Rai và Nhân Cơ cũng
đã có ý kiến ( phản đối ) về công
nghệ và
khoáng sản dùng ở hai nơi đó. Hơn nữa, điều kiện của Tân
Rai và Nhân Cơ giống
nhau, nếu làm
thí điểm thì
làm một nơi, chứ sao lại làm
hai nơi?
Bây giờ những gì được cảnh báo
đã bộc lộ ở Tân
Rai, thế thì
theo tôi nơi dừng ngay
cái thí điểm này,
còn Nhân Cơ đang lở dở thì
không làm nữa.
RFI : Nhưng các
lãnh đạo ngành
khoáng sản và
than vẫn khẳng định là dự án Tân
Rai trước mắt bị lỗ, nhưng sau
này sẽ có hiệu quả kinh tế. Theo
ông tuyên bố này tai hại như thế nào?
Nhà văn Nguyên Ngọc :
Tôi
có đọc những
tuyên bố đó.
Bây giờ chỉ nói
riêng Tân Rai thì chắc chắc về hiệu quả kinh tế là lỗ, mà
cái đó là chưa tính
chi phí vận tải vào đầu vào.
Nếu làm
con đường đi đến cảng Vĩnh
Tân thì hầu như phải làm một con đường mới hoàn
toàn, còn nếu nâng
cấp đường 20 (
từ Đà Lạt về ) thì
cầu La
Ngà trên con đường đó
chỉ có thể chịu đựng một trọng tải tối đa là
25 tấn thôi,
trong khi xe chở
bauxite trung bình có trọng tải 40 tấn. Vừa rồi thậm chí
có một số xe chở nguyên
vật liệu lên
nhà máy và chở
bauxite về được kiểm tra
có trọng tải lên tới 45 tấn. Nếu tính
vận chuyển vào
thì càng lỗ nữa.
Về mặt kinh
tế, còn một vấn đề nữa đó là
chỉ có một nơi mua,
tức là chỉ có
Trung Quốc mua
chứ không
có ai khác. Chúng ta biết rằng
trong buôn bán nếu chỉ có một người mua
thì rất nguy
hiểm, vì họ có thể dìm
giá, cho dù giá thế giới có
lên xuống thế nào.
Hoặc nếu họ dừng lại,
không mua nữa thỉ gay go
vô cùng. Như vậy, chắc chắn là
không có chuyện cứ làm tới đi rồi sẽ có hiệu quả kinh tế. Theo
tôi nói như thế là nói
bừa.
RFI : Ông
có tin rằng với những
thông tin trên báo chí trong những ngày qua, với những ý kiến mới của các
chuyên gia, các nhà trí thức, liệu chính phủ có sẽ chấp nhận nghe
theo những lời cảnh báo
đó để dừng các dự án
bauxite hay không?
Nhà văn Nguyên Ngọc : Theo
tôi, ngay cả việc dừng hai
dự án ở Tân
Rai và Nhân Cơ cũng
đã khó khăn cho những người đã chủ trương làm
. Tôi nghĩ là ngay cả TKV cũng không tha thiết với chuyện ấy đâu,
vì làm như vậy rất khó
khăn và lỗ. Bây giờ, phải mạnh dạn, dũng
cảm dừng lại ( hai
dự án Tân
Rai và Nhân Cơ ) và
qua đây, rà lại toàn
bộ dự án
bauxite Tây Nguyên.
Ý kiến của riêng
tôi ngay từ đầu vẫn là
không thể làm
bauxite ở Tây
Nguyên, ít ra là trong thời điểm hiện nay,
trong vòng 30, 50 năm tới. Còn
sau này nếu có những công
nghệ mới, khai
thác mà không gây ra những ảnh hưởng lớn, thì
lúc đó tính sau.
Thật ra, vấn đề
bauxite có liên quan đến vấn đề quan
trọng hơn, đó
là chiến lược phát
triển. Vấn đề
bauxite Tây Nguyên thể hiện rất rõ môt
chính sách phát triển chủ yếu là dựa trên
khai thác tài nguyên, thậm chí là tài nguyên thô. Ở Việt Nam,
bauxite chỉ mới làm được đến giai
đoạn
alumina, vì từ
alumina đến nhôm
tốn kém rất nhiều điện năng.
Theo các chuyên gia, kinh nghiệm trên
thế giới cho thấy là những nước có
giá điện dưới 3,5
cent thì mới có thể làm
nhôm được, nếu trên
3,5 cent thì lỗ nặng. Ở Việt Nam,
bán alumina chỉ là bán
nguyên liệu sơ chế. Một chiến lược phát
triển chỉ dựa trên
khai thác tài nguyên thì rất nguy hiểm,
không bao giờ đi đến được công
nghiệp hóa.
Theo tôi, dư luận về vấn đề
bauxite cần phải mạnh mẽ hơn nữa để, vì
quyền lợi của đất nước, vì
phát triển kinh
tế của đất nước, đi đến dứt khoát
dừng dự án này
lại.

RSS Feed
Facebook
Twitter
1 comments:
Còn những cậu dõng dạc tuyên bố đây là chính sách lớn của đảng để bịt miệng phản biện chạy đâu hết rồi nhỉ ?
Nếu Vinashin, Vinalines đều có kẻ phải chịu trách nhiệm và vào tù thì tại sao không bỏ tù hết cái đám cứ nằng nặc đưa Tàu lên Tây Nguyên, tàn phá môi sinh của hàng trăm ngàn gia đình, và đốt tiêu tan hàng tỷ mỹ kim trong lúc còn biết bao gia đình đói hàng ngày trên cả nước ???
Chỉ toàn một lũ "chỉ nhận trách nhiệm chính trị" chứ chẳng có thằng nào sai cả ???
Đăng nhận xét