Ngô
Nhân Dụng
Cả
bài diễn văn của ông Nguyễn Tấn Dũng đọc tại Hội nghị Shangri-La, Singapore, chỉ
hô khẩu hiệu, rất nhiều khẩu hiệu, chỉ nói những quy tắc chung chung, nhưng
không dám đả động tới một điều gì cụ thể. Ðặc biệt, Nguyễn Tấn Dũng né tránh
không dám đụng tới Trung Cộng, ngay cả khi bị một nữ ký giả của Bắc Kinh thách
thức.
Nói
những chuyện chung chung thì cũng giống như hô khẩu hiệu, một tập quán của các
cán bộ cộng sản. Những ý kiến được Nguyễn Tấn Dũng nêu lên, nếu ai nói thì cũng
nói giống như vậy. Và nói ở đâu, nói lúc nào cũng thích hợp cả! Thí dụ, Nguyễn
Tấn Dũng kêu gọi các nước “cần tuân thủ luật pháp quốc tế, đề cao trách nhiệm của
các quốc gia - nhất là các nước lớn...” Nói như vậy thì ai chẳng nói được?
Hoặc
một câu được coi là ý kiến mới mẻ đối với Cộng sản Việt Nam: “Chúng ta có thể kỳ
vọng nhiều hơn vào vai trò của các nước lớn, nhất là Hoa Kỳ và Trung Quốc, hai
cường quốc có vai trò và trách nhiệm lớn nhất (tôi xin nhấn mạnh là lớn nhất)”
(nhấn mạnh trong nguyên văn). Nhưng câu nói này, về vai trò của Trung Quốc và Mỹ,
nếu đặt vào miệng bất cứ một người nào, dù đó là tổng thống Phi Luật Tân, thủ
tướng Campuchia, cũng đều nói như vậy cả. Ðiều mà người dân Việt Nam muốn một
ông thủ tướng phải nói lên, là những gì gay go nhất trong mối quan hệ riêng giữa
Việt Nam và Trung Quốc; nhưng không được ông ta nêu lên, dù chỉ nói bóng bẩy.
Bài
diễn văn hô toàn khẩu hiệu, giống như các tay quản giáo thường lên lớp, sau khi
học thuộc lòng. Nguyễn Tấn Dũng nêu ra các quy tắc ứng xử, các nhu cầu an ninh
trong vùng Biển Ðông; những điều ai cũng biết cả rồi. Nhưng Dũng lại không dám
nêu tên một nước nào cụ thể đã vi phạm các quy tắc hay thỏa hiệp đó. Trong lúc
Nguyễn Tấn Dũng nói ở Singapore thì ở trong nước Việt Nam lòng người đang sôi sục.
Giới trí thức, thanh niên Việt Nam đang hô hào biểu tình chống Cộng sản Trung
Hoa lấn cướp. Vì các tàu hải giám, chiến hạm Trung Cộng vẫn tiến vào những vùng
biển thuộc chủ quyền của Việt Nam; lính Trung Cộng tiếp tục bắt người Việt, đâm
cho vỡ tàu, bắn súng vào tàu đánh cá của người Việt Nam. Nguyễn Tấn Dũng hoàn
toàn không dám nhắc đến tên chính quyền Trung Quốc, thủ phạm của các hành động
xâm lược trắng trợn đó, mặc dù đã nhắc tới các xung đột đang gây căng thẳng
trong vùng. Tóm lại, cả bài diễn văn là một màn múa võ tránh né, không dám nói
gì tới những mối lo cụ thể của nước Việt Nam, không dám nói tới mối đe dọa của Trung
Cộng trên vùng biển nước ta ngay trong lúc này.
Một
ý kiến được coi là “mới nhất” do Nguyễn Tấn Dũng nói lên ở hội nghị, là nhắc tới
vai trò của Mỹ ở trong vùng Ðông Nam Á. Nhưng ngay khi phát biểu ý kiến này,
Nguyễn Tấn Dũng cũng không dám nêu ra như một điều mình suy nghĩ, mà chỉ nhắc lại
lời người khác, đã nói từ năm ngoái! Dũng nói: “Tôi cũng đồng tình với ý kiến của
ngài Thủ Tướng Singapore Lý Hiển Long trong bài phát biểu tại Bắc Kinh Tháng
Chín năm 2012, cho rằng sự hợp tác tin cậy và trách nhiệm giữa Hoa Kỳ và Trung
Quốc sẽ đóng góp tích cực cho lợi ích chung của khu vực.” Nói như vậy để chứng
tỏ với Bắc Kinh rằng việc đặt Mỹ lên ngang hàng với Trung Quốc trong vùng biển
Ðông Nam Á “không phải ý kiến tôi!” Lý Hiển Long đã nói từ năm ngoái rồi, tôi
chỉ nhắc lại sau khi không thấy các đồng chí phản đối Lý Hiển Long thôi!
Ðến
lúc họp báo, trả lời câu hỏi của các ký giả, Nguyễn Tấn Dũng vẫn tiếp tục
“không dám nói cụ thể,” “không dám gọi thẳng tên.” Chắc trước khi đi Singapore,
Nguyễn Tấn Dũng đã hứa sẽ kiên trì tuân thủ đường lối nói “vô tội vạ” này,
không dám “đi chệch hướng.” Bài diễn văn rõ ràng chỉ nói những điều “vô thưởng
vô phạt,” “không làm ai mất lòng.” Dùng ngôn ngữ quen thuộc của đồng bào ta bây
giờ, đó là một thái độ “vô cảm.”
Thái
độ vô cảm này chỉ có một lý do: Sợ phản ứng của Bắc Kinh. Nếu trước khi đi phó
hội, Nguyễn Tấn Dũng chưa cam kết với sứ quán Trung Cộng ở Hà Nội sẽ theo lối
nói vô cảm, thì chắc cả Bộ Chính Trị đảng Cộng sản Việt Nam đã quyết định quy tắc
sống đó rồi. Nguyễn Tấn Dũng kiên quyết không chỉ đích danh Trung Quốc! Không
được nhắc đến các tội ác cụ thể của Bắc Kinh! Kể từ khi Nguyễn Văn Linh, Ðỗ Mười,
Phạm Văn Ðồng kéo nhau sang Thành Ðô xin quy thuận năm 1992, các lãnh tụ cộng sản
Việt Nam không có lựa chọn nào khác. Những người cầm đầu đảng hay chính phủ ở
Việt Nam không ai dám nói thẳng những nỗi bất bình của dân Việt đối với Trung Cộng
nữa.
Cho
nên, khi trả lời các câu hỏi trong lúc họp báo, Nguyễn Tấn Dũng đã giữ một thái
độ tránh né, đến mức độ phải coi là hèn nhát. Như khi một ký giả ngoại quốc nhắc
lại rằng trong bài phát biểu Nguyễn Tấn Dũng đã nói việc phải dùng luật pháp quốc
tế giải quyết các tranh chấp trong vùng biển. Vin vào câu đó, ký giả này hỏi rằng
Nguyễn Tấn Dũng có ủng hộ việc Phi Luật Tân đang nộp đơn thưa kiện Trung Quốc
trước tòa án quốc tế hay không?
Ai
cũng phải công nhận Tổng Thống Aquino đang sử dụng luật pháp quốc tế khi cần giải
quyết các xung đột quyền lợi với Trung Quốc! Trước câu hỏi này, câu trả lời hiển
nhiên là ông Aquino làm đúng! Nhưng Nguyễn Tấn Dũng không dám trả lời rằng mình
ủng hộ hành động của Phi Luật Tân. Cũng không dám trả lời một cách chung chung,
thí dụ, có thể nói rằng, “Việc thưa kiện nhau ra tòa án chắc phải tốt hơn là để
các tầu chiến bắn vào nhau!”
Trái
lại, Nguyễn Tấn Dũng, sau khi ngồi im nghe lời thông dịch để suy nghĩ, đến lúc
bắt đầu nói thì cũng chỉ nhắc lại, một lần nữa, các ý kiến chung chung như “hòa
bình, ổn định, hợp tác, phát triển,” vân vân, để chứng tỏ mình vẫn thuộc bài.
Sau cùng, câu nói mà mọi người chờ đợi để trả lời người hỏi thì lai nghe rất nhạt
nhẽo. Dũng bảo, “Về vấn đề này chúng tôi đã có thông cáo từ trước rồi! Xin phép
không nhắc lại, sợ mất thời giờ!”
Ngay
cả việc mở miệng nhắc lại nội dung nói rất đại cương của bản thông cáo đó, Dũng
cũng không dám nhắc tới. Người ta đến đây đặt câu hỏi cốt để biết ý kiến và
thái độ của chính quyền nước Việt Nam, chứ đâu phải đến để nghe chỉ dẫn đi tìm
đọc cái gì? Có ai biết bản thông cáo cũ đó có thật không? Nó nói những gì?
Nhưng Dũng vẫn giữ vững đường lối: Không nói một lời nào ủng hộ việc chính phủ
Phi Luật Tân thưa kiện Trung Cộng! Tức là không nói một lời nào có thể khiến
các đồng chí Bắc Kinh nổi giận!
Nhưng
các đồng chí từ Bắc Kinh tới vẫn không tha cho Dũng. Một cô ký giả người Trung
Quốc đã đứng lên nhân danh nhật báo Nhân Dân ở Bắc Kinh để đặt câu hỏi. Cô ta mặc
bộ quân phục, với cả hàng huy chương đeo trước ngực! Quả nhiên, cô chính là một
thiếu tướng trong quân đội Trung Quốc! Cô nhắc lại một câu Nguyễn Tấn Dũng đã
nói: “Ðâu đó đã có những biểu hiện đề cao sức mạnh đơn phương, những đòi hỏi
phi lý, những hành động trái với luật pháp quốc tế, mang tính áp đặt và chính
trị cường quyền.”
Người
Việt Nam nghe hai chữ “đâu đó” đã thấy một thái độ lảng tránh hèn nhát rồi, vì
không dám nói thẳng là ai, ở đâu! Nhưng cô thiếu tướng tự xưng ký giả báo Nhân
Dân (Bắc Kinh) lại vin vào câu nói của Nguyễn Tấn Dũng mà khiêu khích, đặt thẳng
một câu hỏi, đòi Dũng phải nói rõ hơn: Xin ông cho biết rõ ràng khi ông nói câu
đó thì ông ám chỉ chuyện gì xẩy ra ở nước nào vậy? Và khi ông nói tới “những
hành động trái với luật pháp quốc tế” thì xin ông làm ơn cho biết đó là vi phạm
những điều luật nào vậy? Ðúng là một câu hỏi khiêu khích, thách thức xem Nguyễn
Tấn Dũng có dám nói thẳng thắn hay không!
Nếu
quý vị ở địa vị một vị thủ tướng nước Việt Nam thì quý vị sẽ trả lời sao? Chắc
chắn phải nói đến các hành động Trung Cộng cho tàu hải giám chạy vào vùng biển
Việt Nam, tầu chiến Trung Cộng đóng vai cướp biển bắn phá tầu đánh cá, bắt cóc
ngư dân Việt Nam. Những chuyện đó có thật, cả thế giới đều biết, có gì phải giấu
giếm?
Nhưng
Nguyễn Tấn Dũng đã không dám nhân cơ hội này vạch ra những vụ vi phạm luật biển
quốc tế của chính quyền Bắc Kinh! Dũng lại tiếp tục ca sáu câu đã thuộc lòng:
Hòa bình, ổn định, phát triển, tự do hàng hải, vân vân.
Sau
cùng, cũng trả lời cô ký giả báo Nhân Dân ở Bắc Kinh bằng cách né: “Chuyện này
đã nói có lẽ mọi người đã biết cả rồi, tôi không cần nhắc lại nữa!”
Ðiều
nên biết là trong hội nghị lần này, một vị thiếu tướng Trung Cộng khác, Thích
Kiến Quốc (Qi Jianquo) cầm đầu phái đoàn quân đội sang dự. Ông ta đã ngang nhiên
tuyên bố rằng việc tàu chiến của nước ông đi tuần trong vùng biển Ðông Nam Á là
tự nhiên, vì vùng đó thuộc lãnh hải Trung Quốc! Ông tướng chuyên viên ngoại
giao, phó tư lệnh quân đội họ Thích đã khẳng định một điều hoàn toàn sai sự thật.
Cả phái đoàn Nguyễn Tấn Dũng có mặt hội nghị, nghe nói thế nhưng không ai dám
lên tiếng, ít nhất cũng để nói rằng chính phủ Việt Nam không đồng ý với ông tướng
này! Sau đó đến lượt nghe cô thiếu tướng phóng viên đặt câu hỏi thách thức giữa
làng, giữa chợ, các nhà báo khắp thế giới sẽ nghĩ thế nào khi thấy Nguyễn Tấn
Dũng không dám trả lời thẳng vào câu hỏi của cô?
Với
tư cách một thủ tướng, người đứng đầu chính phủ một nước đang bị Trung Cộng đè
nén, bắt nạt, kinh thường, thì thái độ đó né tránh này chỉ làm nhục quốc thể.
Vì tất cả các nhà báo có mặt trong phòng, và hầu hết khán giả coi cuộc phỏng vấn
trên ti vi sau này, họ đều biết những gì đã và đang xẩy ra giữa Trung Cộng và
Việt Nam. Họ phải biết trước câu hỏi khiêu khích đó, người cầm đầu chính quyền
Việt Nam phải nói sự thật ra thế nào. Khi thấy Nguyễn Tấn Dũng né tránh, mọi
người phải tự hỏi: Tại sao một thủ tướng nước Việt Nam lại không dám nói thẳng
những vụ vi phạm đó ra?
Trước
thái độ hèn yếu đó, người ngoại quốc coi ti vi sẽ thấy cái tên viết đặt trước mặt
ông Nguyễn Tấn Dũng rất thích hợp, khi hiểu theo nghĩa tiếng Anh. Thay vì viết
họ “Nguyễn,” giống như họ ông Chipman ngồi kế bên, không hiểu sao ban tổ chức họp
báo lại ghi tên cúng cơm của ông thủ tướng là DUNG. Mà trong tiếng Anh, một
ngôn ngữ chính thức của Singapore, thì chữ đó có nghĩa là đồ phế thải, dùng để
bón ruộng!
Ngô Nhân Dụng
DienDanCTM
nguồn: http://www.nguoi-viet.com

RSS Feed
Facebook
Twitter
2 comments:
Nói như vậy là hoàn toàn không chính xác và tôi nghĩ rằng đây chỉ là một anh hùng bàn phím! Các bạn nghĩ sao về đất nước minh và quan hệ quốc te la nhu the nao,ko cần nói ra thì aj kug biet do là trung quoc 1 cườg quoc mah mà đến mĩ kug phaj sợ!trog khj đo chug ta chua phat trien bang ho mà mối giao thương với trung quốc trong thị phan kinh te la rat lơn!!quân sự thì càng chưa thể! Mà chỉ còn cách chjến đấu ngoaj gjao sự gjup sứk ban be quôk tế! hãy hiểu rằng lờj nói chỉ cần bằng ý trên hiện thực kug đủ moj ng hiểu chứ ko phaj nói thẳng ra!mà kaj hay của cách nói bằng ý là làm đốj phương đủ hiểu mà ko có chứng cứ để phản đối!còn để yêu đất nước thì các bạn hãy tin vào đảng và đóng góp nhiều ý kiến cho đảng chứ ko phảj đj đả kích để lòng dân nao núng ko tin vào đảng, cquyền
Khổ lắm. Bạn ẩn danh 15:13 có biết gì về hội nghị Thành Đô năm 1990 không? Nếu chưa biết thì bạn nên tìm đọc đi đã, rồi mới có căn bản để bàn tiếp.
Còn dĩ nhiên, nếu bạn chỉ là dư luận viên viết lại ý đảng để lãnh lương thì mình khỏi bàn, phí thì giờ.
Đăng nhận xét