Bùi Thị Minh Hằng
Đọc thông tin câu chuyện
dưới đây . Tôi tin rằng không chỉ riêng tôi, mà hầu hết những ai đó có chút
tình người đều không khỏi đắng lòng xót xa .....
Tôi đã ngồi bần thần suốt
cả giờ đồng hồ trong cảm giác tê tái. Căm giận - Oán trách một cách "Vô
phương"
Oán ai? Trách ai? Căm giận
xót xa ai? Chỉ biết nói với lòng rằng:
Nếu một chủ nghĩa làm ra những
điều tàn độc táng tận này tôi CĂM THÙ CHỦ NGHĨA ĐÓ
Nếu một tổ chức - một đảng
phái- một thể chế làm những chuyện táng tận này thì tôi CĂM THÙ cái tổ chức đó,
đảng phái đó- và cái thể chế đó
Họ không thể là con người
thì chắc hẳn một điều rằng những mĩ từ như "Xóa bỏ hận thù " "
Tha thứ" hay " Hòa giải hòa hợp" ... tất cả sự là một lường gạt
bỉ ổi đến mức tráo trở và vô nhân mà thôi.
Những tháng ngày sống trong
chế độ nhà tù hà khắc của họ tôi đã phần nào chứng kiến . Và
bây giờ càng thấy rõ ràng hơn.
bây giờ càng thấy rõ ràng hơn.
Đến người chết cũng không
thể nào làm cho họ mảy may thay đổi, thì trách gì họ không coi hầu
như hết những con Dân đang sống chỉ là những công cụ , những bầy tôi và vì thế
mà họ ngang nhiên chà đạp lên tất cả quyền sống - Quyền làm người . Quyền mưu
cầu cuộc sống và hạnh phúc mà mỗi con người sinh ra phải có.
CHẾT MÀ CÒN TIẾP TỤC
"CẦM TÙ" - Có lẽ đây là "trí tuệ nhân tâm" của nhà sản!
Nguồn Bắc Truyển Nguyễn:
Làm
công việc thống kê danh sách tù nhân chính trị, vui nhất là đưa tên tù nhân ra
khỏi danh sách khi họ trở về với gia đình người thân. Buồn nhất là nhấn nút
"delete" và phải chia tay mãi mãi.
Nỗi buồn đó tôi đã
từng trải qua hai lần, Tù Nhân Chính Trị Trương Văn Sương
và Nguyễn Văn Trại. Hôm nay nhận được tin muộn, TNCT Bùi Đăng Thủy cũng đã qua
đời âm thầm tại trại giam Xuân Lộc (Đồng Nai).Trong danh sách lưu, tôi chỉ có
thông tin tên, tội danh và án tù của ông Thủy. Khi còn ở trong tù, ông Thủy có nói,
ông là một sỹ quan phi công máy bay trực thăng, được đào tạo tại Hoa Kỳ. Tính
ra thì ông Thủy đã ở 17 năm tù và chỉ còn 1 năm nữa là ông ra tù.
Có lần tôi đi tìm
người anh của ông Thủy ở Sài Gòn nhưng không tìm ra vì số nhà rối rắm và trời
cũng khuya, nên đành chịu thua, cho đến nay cũng chưa có dịp đi tìm trở lại thì
nay nhận được tin ông Thủy đã qua đời vì căn bệnh phổi ông phải mang trong thời
gian bị giam giữ. Theo quy định của trại giam Xuân Lộc, thi hài của ông Bùi
Đăng Thủy sẽ không được mang về nhà an táng mà trại giam sẽ chôn ông Thủy tại
nghĩa trang của trại giam. Tù nhân thường phạm qua đời, gia đình sẽ được mang
về nhà nhưng một tù nhân chính trị thì sẽ không có "ân huệ" đó.
Chia
tay mãi mãi người bạn tù, cầu nguyện cho linh hồn ông siêu thoát. Mong rằng một
ngày nào đó lịch sử sẽ trả lại cho ông tên tuổi và những gì ông đã cống hiến
cho đất nước Việt Nam.
Thành
kính thắp một nén hương.

RSS Feed
Facebook
Twitter
0 comments:
Đăng nhận xét