Đinh Phương Thảo
![]() |
| Cô Đinh Phương Thảo con gái tù nhân lương tâm Đinh Đăng Định |
Xin hãy nhân đạo mà thả tự do cho bố tôi
và tất cả các Tù Nhân Lương Tâm trên đất nước đau khổ này
Lại thêm một người Tù Nhân Lương Tâm nữa đã ra đi trong ngục
tối! Nhận được hung tin mà trong lòng thấy nghẹn, không thể cất lên thành lời.
Cầu mong linh hồn người quá cố được siêu thoát, cầu cho vong linh của người quá
cố bảo vệ che chở cho sinh mạng của bố con và những người Tù Nhân Lương Tâm
khác đang chịu cảnh đọa đày.
Cái chết của những Bùi Đăng Thủy, những Trương Văn Sương, những
Nguyễn Văn Trại, thực sự đã làm cho tất cả những ai yêu chuộng công lý hòa bình
phải bật khóc. Vâng, không khóc sao được, khi đã 38 năm kể từ ngày “nước nhà thống
nhất” mà vẫn còn cảnh ai oán bi thương trên khắp đất nước này. Họ gầy gò, họ nhỏ
bé, họ đau đớn, bệnh tật và họ chêt trong cô đơn, không người thân thích. Những
con người này, liệu họ còn có khả năng gây nguy hại gì cho đất nước, mà tại sao
các vị lãnh đạo nhà nước còn cầm tù họ? Nhưng các vị có biết không? Bạo quyền của
các vị chỉ có thể giam cầm thân xác con người ta thôi, không thể nào giam cầm
được ý chí và tâm hồn của họ. Mãi mãi không bao giờ!
Bố cũng thế. Chỉ đơn giản là một con NGƯỜI đúng nghĩa, không
thể không lên tiếng trước những bất công xã hội, không thể im lặng trước vi phạm,
chà đạp nhân quyền, cho nên bố đã cất lên tiếng nói. Bố góp ý phê bình công tác
giáo dục của tỉnh Đắk Nông nơi mà bố đang công tác thì bị người ta đe dọa cho
nghỉ việc. Bố kêu gọi nhà nước chính quyền ngừng khai thác boxit Nhân Cơ - Đăk
Nông, thì bị công an mời đi làm việc. Bố không tham gia bất kỳ một tổ chức, đảng
phái chính trị nào cả. Ấy vậy nhưng người ta vẫn bất công, vẫn ngồi lên luật
pháp và giáng cho bố bản án 6 năm đầy nghiệt ngã. Có nơi nào trên thế giới này
như đất nước tôi không?
Còn nhớ, vào tháng 10/2010, trong ngày lễ tốt nghiệp đại học
của con, đã không có bố mẹ đến dự. Ngày đó, con đã vô tình khi không biết thời
gian con ở Sài Gòn học hành, là cũng bằng ấy thời gian bố bị chính quyền địa
phương gây khó dễ, cản trở. Con không biết ngày con tốt nghiệp cũng là ngày mà
chế độ này huy động một lực lượng hùng hậu đến bao vây nhà ta, đến đánh cướp
cái máy tính là tài sản bố mua cho con để phục vụ con học tập. Để rồi một năm
sau, cũng vào một ngày tháng 10, sau cái ngày nghe tin nhà độc tài Gaddafi bị
tiêu diệt, thì họ lại dùng đội quân hùng hậu ấy đến để bắt bố. Ngày ấy, con
cũng đã không có mặt ở nhà để chứng kiến. Mẹ và em đã tan nát cõi lòng khi nhìn
thấy cảnh người ta bắt bố đi khi bữa cơm chiều mẹ còn chưa kịp chuẩn bị cho bố…
Bố bị tạm giam, bố bị người ta đánh đập trong nhà tù, bố tuyệt
thực trong tù, bố đã phải mấy lần đi cấp cứu ở trạm y tế trại giam; mẹ và các
con ở bên ngoài thì bị khủng bố tinh thần, không hay biết tình cảnh bố trong trại
tạm giam như thế nào; thậm chí người ta còn đưa bố đi bệnh viện tâm thần Biên
Hòa nhằm thực hiện một âm mưu bẩn thỉu. Cái lần người ta đưa bố đi bệnh viện
tâm thần Biên Hòa, con may mắn được một bác tốt bụng liên lạc báo tin, con và mẹ
tức tốc đến. Phải khó khăn lắm mới xin được gặp bố. Người trong song sắt bệnh
viện, người ngoài song, được gặp bố mà sao lòng đau quá đỗi. Bố con đây - người
thầy giáo mẫu mực mà chúng con hằng kính yêu - một người tâm trí sáng suốt tỉnh
táo mà sao lại ở chung với các bệnh nhân tâm thần thế này. Một buổi sáng thứ 7,
con và em lóc cóc đến bệnh viện tâm thần mong sao gặp bố, thì được thông báo
người ta đã đưa bố về trại rồi. Con và em chỉ còn biết ôm nhau mà khóc, vô
phương quá, quẫn bách quá. Họ đưa bố đi đâu, làm gì đều trong âm thầm lặng lẽ.
Những tưởng hết 4 tháng tạm giam, họ sẽ đưa bố về. Con, mẹ
và các em đã hí hửng lên kế hoạch đón bố để về nhà ăn tết. Nhưng không, họ lại
đưa thêm quyết định tạm giam bố thêm 4 tháng nữa và không những thế, họ còn ra
quyết định khởi tố bố. Phiên tòa sơ thẩm của bố, không luật sư bào chữa, không
bạn bè, không anh em họ hàng, chỉ có mẹ và em - 2 con người nhỏ bé đến tội nghiệp
trước đám đông bạo quyền. Một phiên tòa bỏ túi với bản án định sẵn: 6 năm tù
cho một nhà giáo yêu nước! Trước tòa bố khẳng khái tuyên bố mình vô tội và yêu
cầu được trả tự do, bồi thường tài sản đã bị mất. Nhưng tiếng nói của một mình
bố không thể ngăn nổi sức mạnh của đội quân hùng hậu ngoài kia.
Phiên phúc thẩm, bố đã có luật sư Thanh Lương, ngoài mẹ và
em còn có con và cô Bé đến dự phiên tòa. Phiên tòa vẻn vẹn chưa đầy 2 tiếng. Vẫn
công an sắc phục cũng như thường phục, an ninh, dân phòng đông đúc, bố vẫn
tuyên bố mình vô tội, yêu nước không có độc quyền. Nhưng, vẫn ko thể thay đổi
được gì. Bản án đã được các thế lực mà bố-con-chúng ta không bao giờ thấy mặt-định
sẵn rồi. Con đã gào thét lên khi thấy họ đánh dùi cui vào đầu bố để đưa bố vào
xe bít bùng; trong khi mẹ thì bị 4 người lính cơ động to khỏe bẻ quặp tay, khóa
chặt mẹ lại.
Sau phiên phúc thẩm của bố, con lại vội vã thu xếp cho một
chuyến công tác 6 tháng xa nhà. Trong thời gian ấy thì mẹ báo cho con biết rằng
bố đã bị chuyển đến trại giam An Phước, thuộc địa bàn tỉnh Bình Dương. Bố thường
xuyên bị đau phải cấp cứu. Sau 6 tháng con trở về, đi thăm gặp bố được 2 lần,
chuẩn bị đi thăm bố lần thứ 3 thì nhận được hung tin bố lâm trọng bệnh: Bác sỹ
bảo bố có khối u rất to trong dạ dày, 80% là ung thư ác tính!
Trước ngày bố lên bàn phẫu thuật, mẹ như người mất hồn. Mẹ gầy
mòn héo hon. Nhưng mọi người đều tin rằng bản năng của bố sẽ giúp bố vượt qua
cuộc đại phẫu. 5h chiều hôm ấy, nhìn thấy bố yếu ớt thều thào trong phòng hồi sức
cấp cứu, con vừa mừng vì bố đã hồi tỉnh sau cuộc phẫu thuật kéo dài hơn 5 giờ đồng
hồ để cắt bỏ đi 3/4 dạ dày, vừa lo lắng liệu với sức khỏe sau cuộc đại phẫu thì
bố làm sao có thể chống chọi khi không có người thân ở bên chăm nom. Nỗi lo lắng
ấy càng tăng lên khi mẹ hỏi bác sỹ kết quả xét nghiệm khối u của bố. Phải năm lần
bảy lượt mẹ đi hỏi, vị bác sỹ mới dám hé lộ một chút thông tin: Bố bị ung thư,
khối u đã di căn đến các hạch trong cơ thể! Một lần nữa mẹ như người mất hồn, mẹ
lắp bắp bối rối khi báo hung tin cho bố. Những tưởng bố sẽ ngã, nhưng không. Bố
lại bình tĩnh đón nhận đến không ngờ. Chính bố còn khuyên mẹ, động viên con và
các em cố gắng vì “còn nước còn tát”. Bố bảo ”còn rừng thì không sợ thiếu củi”.
Chính bố lại là người tiếp thêm động lực cho mẹ và các con. Mặc dù xung quanh bố,
lúc nào cũng có 5 vị cán bộ đại diện cho công quyền canh giữ chặt chẽ; mặc dù mỗi
lần con đến thăm gặp bố, họ đều mang máy quay phim ra thu âm, ghi hình con- đến
mức con phải cảm thấy khó chịu.
Một lần khi mẹ vào thăm gặp bố, bố đùa bảo, nếu ông trời
không thương, mà bố phải chết, thì hãy hỏa táng bố và mang tro rải xuống sông
Sài Gòn, để hồn bố được chu du khắp đất nước. Nghe mẹ nói lại như thế mà con nấc
nghẹn. Nhất định bố không thể chết được, bố ơi. Trời không phụ người hiền, nhất
định bố sẽ khỏi bệnh, bố ạ.
Bố vừa truyền hóa chất được một lần, bị tác dụng phụ của thuốc,
bố ói mửa liên miên, nửa đêm lên cơn đau bụng, đổ mồ hôi như tắm, phải gọi bác
sỹ trực đến cấp cứu. Ấy vậy nhưng trại giam lại đột ngột cho xe đến đưa bố về
trại. Đột ngột đến mức cả mẹ, cả con, và ngay cả bố còn không thể tin được. Chẳng
kịp chuẩn bị gì cho chuyến trở về trại giam của bố cả. Con được mẹ báo tin, từ
nơi làm việc vội thuê xe ôm đến bệnh viện. Khi đến nơi, chỉ kịp thấy xe cứu
thương lao ra từ cổng bệnh viện. Con chạy theo, gào thét và bất lực.
Cái cách mà trại giam phối hợp với bệnh viện đón bố về, còn
hơn quân ăn cướp, vội vã, bí mật. Thậm chí vị bác sĩ trực tiếp điều trị cho bố
cũng không đến căn dặn, động viên bố lấy một lời. Có một nỗi sợ hãi vô hình nào
đó đã khiến bác sỹ ấy không dám đến gặp và căn dặn bố nên con cũng không trách
vị ấy được. Họ đều làm theo chỉ đạo cả. Nhưng con trách chế độ này sao vô nhân
đạo quá đỗi. Bố bệnh tình đến mức này rồi mà họ còn không buông tha. Mẹ đã viết
đủ các lá đơn, gửi đến tất cả các cơ quan hữu quan, từ đơn đề nghị miễn chấp
hành án họ trả lời bố chưa đủ điều kiện để miễn; mẹ viết đơn xin hồ sơ bệnh án
của bố, trại giam bảo họ không có thẩm quyền giải quyết. Mẹ viết tiếp đơn đề
nghị tạm hoãn chấp hành án phạt tù để xin cho bố về nhà chữa bệnh; trong khi chứng
bệnh ung thư di căn của bố vẫn đang phát triển trong người thì câu trả lời của
các cấp thẩm quyền đến nay vẫn bặt vô âm tín. Không biết nơi đâu, cấp có thẩm
quyền nào, thế lực vô hình nào chịu trách nhiệm cho sinh mạng của bố đây?
Có một lần, một bác sỹ bạn của bố đến bệnh viện thăm, tuy
không được gặp bố, chỉ được đứng từ rất xa quan sát bố; nhưng bằng kinh nghiệm
bác sỹ lâu năm, người bạn ấy nói với mẹ là bố bị ung thư giai đoạn 4 rồi. Về
nhà, con mở lọ thuốc mà bệnh viện dùng để hóa trị cho bố ra đọc, thì thấy thuốc
ấy để dùng cho người ung thư di căn giai đoạn 3… Dù bệnh tình của bố bị bưng
bít, bị giấu nhẹm nhưng qua những lần thăm gặp bố, bằng trực giác, mẹ và con cảm
nhận được bệnh tình bố đang nặng lắm rồi, nếu không muốn nói là ung thư giai đoạn
cuối!
Họ đưa bố về trại giam, khi đến gặp ông phó giám thị trại
giam, con được ông ấy bảo rằng đến ngày bố hóa trị, họ sẽ lại đưa bố đi bệnh viện
để hóa trị. Nhưng con biết người bị ung thư di căn cần pháp đồ điều trị khoa học
kèm theo chế độ chăm sóc chu đáo thì mới mong kéo dài được mạng sống; chưa kể đến
việc hồi phục sau ca đại phẫu cần thời gian cả năm trời. Nhưng với điều kiện
nhà tù đọa đày thân xác; rồi những lần di chuyển từ trại giam đến bệnh viện và
ngược lại; những đợt hóa trị với tác dụng phụ của thuốc thì làm sao bố có thể…
Con lo lắng, con bất an lắm. Dù rất muốn nhưng con không thể đặt niềm tin trọn
vẹn vào trại giam và bệnh viện được. Sinh mạng của bố là do bác sỹ nắm giữ và
quyết định. Nhưng điều trị cho bố như thế nào lại là do sự chỉ đạo từ trên cao.
Họ chạy chữa thuốc men cho bố thì cầm chừng, gia đình không thể quyết định được
bệnh viện điều trị hay thậm chí muốn xin cho bố được nằm điều trị ở một cái
phòng thoáng đãng trong bệnh viện cũng không thể! Tại sao chế độ này lại mất
nhân tính tới mức đày đọa bố con đến như thế. Còn chần chừ gì mà họ chưa chịu
phóng thích bố con nữa?
Nhìn bố bơ vơ trên giường bệnh, mà lòng con xót xa. Nếu bảo
con làm gì đó để đánh đổi lấy tự do cho bố, con cũng sẵn lòng làm. Chỉ mong sao
bố được chữa bệnh đến nơi đến chốn, được mẹ và các con chăm sóc hàng ngày. Cuộc
sống của con là do bố mẹ tạo ra, vậy mà ngày con trưởng thành, bố không kịp
nhìn thấy - mới chỉ nghĩ đến đó thôi là ruột con như có ai đó xát muối vào rồi.
Xin hãy đừng để có thêm một người Tù Nhân Lương Tâm nào phải chịu cảnh như người
tù Bùi Đăng Thủy, Trương Văn Sương, Nguyễn Văn Trại nữa. Xin hãy nhân đạo mà thả
tự do cho bố tôi và tất cả các Tù Nhân Lương Tâm trên đất nước đau khổ này.
Đinh Phương Thảo
* * *
Dân Luận: Ngày hôm nay 25/11 trại giam lại chuyển thầy giáo
Đinh Đăng Định đi cả trăm km lên bệnh viện ở Sài Gòn để thực hiện hóa trị đợt
hai. Thầy Định sẽ phải trải qua tám đợt hóa trị, mỗi đợt gồm một ngày hóa trị,
14 ngày uống thuốc và 7 ngày nghỉ ngơi trước khi bước vào đợt hóa trị sau.
Trong lúc này cơ thể rất mệt mỏi và đề kháng yếu, dễ bị nhiễm trùng - nhưng
chính quyền vẫn tiếp tục chọn con đường đầy đọa tù nhân lương tâm này bằng những
chuyến đi dài như thế, mà không cho thầy được nghỉ ngơi và điều dưỡng tại bệnh
viện.
Trại giam và bệnh viện cũng từ chối cung cấp bệnh án của thầy
Định cho thân nhân, đồng thời trại giam "lý luận" rằng bệnh viện đã
xác nhận thầy Định đủ khỏe để tiếp tục thi hành án! Tất cả những gì mà gia đình
thầy Định mong đợi lúc này là thầy được nghỉ ngơi và được khám chữa bệnh bởi những
bác sĩ có chuyên môn và tại bệnh viện tiên tiến bởi bệnh viện 30/4 của Bộ Công
An không phải là một nơi có uy tín trong lĩnh vực điều trị bệnh ung thư.
Hình chụp thầy Đinh Đăng Định năm 2003
Bà Đặng Thị Dinh, vợ tù nhân lương tâm Đinh Đăng Định, đang
ngồi đợi được vào thăm chồng ngày 20/11/2013 tại cổng trại giam An Phước, tỉnh
Bình Phước
Hình bà Dinh cho đàn mèo ăn cơm (Giờ đàn mèo ấy đã mất hết rồi,
vì bà Dinh đi Sài Gòn chăm sóc thầy Định, ở nhà không ai chăm sóc đàn mèo,
chúng đã bị người ta bắt hết).
* Bấm Bấm vào đây xem khối u được cắt bỏ từ dạ dày của thầy
giáo Đinh Đăng Định.




RSS Feed
Facebook
Twitter
3 comments:
khó lắm bạn ơi...
chế độ thú vật ma fia cộng sản việt nam ác quỷ đảng này thì đừng xin xỏ yêu cầu gì từ lủ ác quỷ mang mặt nạ ngươi này làm gì chúng làm gì có lương tâm lương tri của một con người
khốn quá
hạt điều mật ong
Đăng nhận xét