Nguyễn Văn Thạnh
Như các bạn đã biết, ngày
10.12.2013, tôi và người bạn Nguyễn Duy Quang bị những kẻ lạ mặt đánh trước trụ ở công an
Phường Hòa Minh-Quận Liên Chiểu-Tp Đà Nẵng. Trong vụ này, nhiều người bị đánh
nữa, nhưng tôi xin tập trung vào tôi và bạn tôi. Chi tiết vụ việc, các
bạn có thể xem ở đây và ở
đây.
Trong bài viết này, tôi xin
kể thêm một số chi tiết cụ thể hơn và đưa ra một số bình luận, nhận
định dưới góc nhìn cá nhân.
Khi một nhóm người lạ mặt,
mặc thường phục hô “thằng kia, thằng kia nãy giờ đứng quay
phim, chụp ảnh, lấy máy của
nó,….”, rồi họ xông vào giật túi sách mang bên người của tôi.
Tôi la lên: cướp, cướp,…Họ
bảo: cướp gì? Tao lấy để thu lại hình ảnh mày đã chụp. Tôi nói:
tôi đứng xem, chụp ảnh gì
đâu. Họ bảo: không cần biết, vô đồn công an lấy, sau khi tụi tao
xóa hết ảnh”. Nghe vậy tôi
biết chuyện gì đang xảy ra. Vì trước kia, khi làm việc với công
an và an ninh tại xã Tây Mỗ,
Hà Nội, cuối ngày họ cũng khống chế tôi để lấy cho bằng được
máy tính bảng để xóa hết
file ghi âm, lần đó tôi cũng vùng vẫy phản đối dữ dội nhưng sau
đó nhận ra chỉ có thiệt thân
vì file ghi âm là vật sinh tử nên họ không buông tha. Tôi biết, họ
rất sợ những hình ảnh nên họ
cố lấy cho bằng được, nếu chống lại có thể họ sẽ đánh. Thấy
mặt họ rất côn đồ, liên tục
đưa ra cú đấm dọa nạt nên tôi để cho họ lấy với suy nghĩ cứ để họ
tìm cái họ cần rồi họ trả
máy lại cũng được.
Sáng ngày hôm sau, tôi lên
đồn công an phường Hòa Minh để hỏi về tình hình bạn tôi thì
được ông Trung Tá Nguyễn Đắc
Mười-Trưởng công an phường Hòa Minh trả lời là đang
tạm giữ anh Nguyễn Duy Quang
ở đây. Tôi hỏi lý do tạm giữ thì được ông ta trả lời là “đánh
nhau, gây rối trật tự”. Tôi
hỏi tình trạng sức khỏe Quang thì được ông ta nói “tôi chịu hoàn
toàn trách nhiệm”. Tôi hỏi
giữ trong bao lâu, ông ta nói “tôi làm theo qui định của pháp luật,
tôi sai tôi chịu”. Tôi hỏi
bao giờ thả, thì ông ta bảo tôi về xem quy định của pháp luật để biết
quyền hạn trưởng công an
phường được giữ người bao lâu”.
Ông ta có vẻ tự tin như một
người thực thi quốc pháp quang minh chính đại. Tôi hỏi: có quyết
định tạm giữ không, tôi có
quyền có nó không để thông báo cho gia đình Quang. Ông ta bảo
chỉ có người nhà Quang thì
công an mới đưa, còn bạn bè thì không được, nếu có số điện thoại
ba má Quang thì đưa cho ông
ta gọi điện thông báo. Tôi bảo, tôi thuê luật sư cho Quang được
không? Ông ta bảo cứ làm
theo quy định của pháp luật. Tôi bảo tôi muốn gặp cậu ấy để bàn
việc này. Ông ta bảo không
cho gặp được. Ông ta hỏi tôi còn hỏi gì nữa không? Tôi đang suy
nghĩ làm cách nào báo tin ba
má Quang biết vì sợ có chuyện gì thì rắc rối to nên tôi trả lời
không. Ông ta đi vô trong.
Sau đó, tôi hỏi người trực ban là hôm qua có người giật máy tính bảng
của tôi, bảo vô đồn
công an lấy, giờ tôi lấy được không. Anh ta hỏi cướp giật ở đâu? Tôi
hơi ngạc nhiên, chẳng lẽ
anh ta không biết việc xảy ra hôm qua? Tôi trình bày lại sự việc cho
anh ta rõ thì được anh ta
thản nhiên trả lời: anh bị cướp giật thì phải làm đơn trình báo công an
mới xử lý được. Nghe
đến đây, tôi chợt lờ nhờ nhận ra vấn đề. Công an xem đây như một vụ
cướp, họ không có liên
quan. Còn Quang bị giam giữ vì đánh nhau. Tôi giật mình khi nghĩ đến
thủ đoạn này. Về
tình thì ai cũng biết đó là ai nhưng về lý thì chúng tôi bị những người
lạ đánh, cướp. Nghĩ đến
thủ đoạn này, tôi thấy nó kinh khủng quá. Tôi chợt nhớ đến nhân vật Bá
Kiến trong tác phẩm
Chí Phèo của nhà văn Nam Cao. Đây là một người giàu có, thông minh
nhưng hết sức nham
hiểm, hắn ta đã lợi dụng pháp luật như một công cụ để khép tội, đẩy Chí
Phèo đi tù, hủy diệt
cuộc đời một con người lương thiện.
Nghĩ đến đây tôi bắt đầu cảm thấy sợ, rất sợ. Tôi bắt đầu thấy rõ chân
tướng sự việc. Tôi cẩn
thận hơn trong lời ăn tiếng nói, không khéo bị khép tội vu khống thì
chết.
Cùng chiều hôm đó, tôi quay lại đồn công an phường Hòa Minh với lá đơn
trình báo bị đánh,
bị mất cắp mà trong lòng chán nản vô cùng. Tôi biết rằng trình báo cho
có chứ vô vọng trong
việc lấy lại tài sản mình bị mất. Vô vọng để công an tìm ra hung thủ
đánh tôi, giật máy tính
bảng của tôi. Họ đâu có ngu dại để làm cái việc tóm kẻ đánh tôi, giật
máy tính bảng của tôi.
Là một người quan tâm đến vấn đề chính sự, tôi cũng biết chuyện công an
mượn tay côn đồ
đánh người rồi xem như mình không liên can, kịch bản này xảy ra khắp
trong nam ngoài bắc,
không có gì lạ lẫm nhưng khi trực tiếp chứng kiến và mình bị nạn thì
tôi mới giật mình vì sự
nhuần nhuyễn trong việc phối hợp và phi tang chứng cứ (họ đánh nặng
những trường hợp
chụp ảnh để lấy cho bằng được máy ảnh).
Hẳn nhiều người chép miệng: việc này cũng bình thường thôi, chuyện này
ai mà không biết,
lâu nay công an họ vẫn làm vậy, làm gì được nhau? Họ nói đúng, tôi thấy
bất lực quá.
Trong các sự suy đồi, tráo trở, đổi trắng thay đen thì sự suy đồi quyền
lực chính trị là nguy
hiểm nhất. Một con người suy đồi có thể gây hại một vài người, một vài
lĩnh vực còn suy
đồi chính trị gây họa cho cả dân tộc, cho cả 90 triệu dân hiện tại và
tương lai giống nòi. Một
người suy đồi họ còn sợ luật pháp trừng phạt chứ hệ thống quyền lực
chính trị suy đồi thì họ không sợ.
Hàng ngày, chúng ta đang khốn khổ vì vấn nạn xã hội suy đồi như trộm
cướp, lừa đảo, giết
người cướp của,…mà đỉnh điểm là sự hôi của trước thanh thiên bạch nhật
giữa tiếng kêu cứu
tuyệt vọng của người bị nạn mà không một ai thèm đếm xỉa đến họ (vụ hôi
bia). Sống trong
một xã hội như vậy thật kinh khủng. Nhiều người lo lắng, cố gắng tìm ra
nguyên nhân để giải
quyết. Người chỉ ra nguyên nhân đến từ giáo dục, người chỉ ra nguyên
nhân là do dân tộc
tính, bản chất xấu của con người Việt Nam,….Theo tôi, nguyên nhân lớn
dẫn đến tha hóa, suy
đồi con người, suy đồi xã hội chính là sự tha hóa, suy đồi của quyền
lực chính trị. Lịch sử cho
thấy, khi hệ thống quyền lực chính trị bị suy đồi sẽ làm cho xã hội đảo
điên, lòng người thay
đen đổi trắng mà cứ như không. Đây mới là cái gốc của vấn đề, nếu không
giải quyết được cái
gốc này mà chỉ lao vào giải quyết cái khác thì như bỏ hình bắt bóng mà
thôi.
Nguyễn Văn Thạnh
Bài tiếp “Trao trọn niềm
tin, nên không?”

RSS Feed
Facebook
Twitter
0 comments:
Đăng nhận xét