Phạm Thanh Nghiên
Hải phòng ngày 4/12/2013
“Mày mà là phụ nữ à!”.
Câu nói được “phun” ra từ cửa miệng một tên công an mật vụ khi hắn
bị một phụ nữ là tôi chất vấn về lối hành xử thô bạo và vô lễ. Có lẽ, đối với một
người phụ nữ, không còn sự xúc phạm nào nặng nề hơn thế.
Hắn vừa chửi bới, vừa xông vào tận cổng định cướp chiếc máy chụp
hình trên tay tôi, thái độ sừng cồ và dữ tợn. Hắn giơ cánh tay lên định đánh
tôi nhưng kịp dừng lại: “Còn có những cách khác hữu hiệu hơn nhiều để trừng
phạt “con nhãi nhép phản động”, hơn là đánh
“nó” ở đây”. Chắc hắn
nghĩ như thế nên hạ cánh tay xuống. Phía bên ngoài cổng, Nguyễn Hoàng Vi đang
la hét, vùng vẫy giữa hàng chục tên mật vụ khác đã đứng chầu sẵn từ trước
để bắt cô.
Đấy là một trong những sự việc “nho nhỏ” xảy ra hồi tháng 4 năm
2013. Khi mà hàng chục “chiến sĩ công an” mặc thường phục đã được huy động canh
gác ngày đêm trước tư gia nhà tôi với nhiệm vụ chắc hẳn họ đã rất tự hào:
không cho tôi bước ra khỏi cổng đồng thời
ngăn cản và bắt giữ bất cứ ai tới thăm hỏi tôi trong những ngày đó. Và hắn, chỉ là một trong nhóm những tên chịu trách nhiệm ngăn cản
không cho tôi bước ra khỏi cổng, nơi các đồng đội khác của hắn đang vây bắt và
lôi bạn tôi đi thẩm vấn hàng giờ đồng hồ ở trụ sở công an phường Đông Hải 1.
Không một điều khoản nào trong luật pháp của Nhà nước CHXHCN Việt
Nam cấm việc các công dân đi thăm hỏi hay gặp gỡ nhau. Càng không có một quy định
nào cho phép công an hay bất cứ cá nhân, tổ chức nào ngăn cản quyền tự do đi lại
của công dân. Khi bị tôi chất vấn, những kẻ nhân danh đại diện cho luật pháp
này hoặc chỉ biết im lặng, hoặc lớn tiếng chửi bới, đe dọa. Và tất nhiên không
chỉ có thế: bắt bớ và thẩm vấn là khâu cuối cùng để hoàn tất chu trình trấn áp
đối với những người bị coi là “chống chế độ xã hội chủ nghĩa tươi đẹp”.
Từ tháng 4 đến nay, rất nhiều sự kiện đã xảy ra với tôi: bị triệu
tập, bị ngăn cản quyền đi lại (dù là ra khỏi cửa), bị bắt giữ giữa đường, bị thẩm
vấn, bị phạt tiền chỉ vì ra khỏi địa phương không xin phép chính quyền, và bạn
bè tới thăm bị ngăn cản, bắt giữ…
Sự việc mới nhất xảy ra với tôi là ngày 25 tháng 11 vừa qua, điện
thoại di động của tôi và của mẹ tôi đã đột ngột bị cắt, chỉ sau vài giờ Hội Phụ
nữ Nhân quyền Việt Nam được thành lập. Khi được hỏi, phía cung cấp dịch vụ điện
thoại đã không ngần ngại thừa nhận chính An Ninh (không nói rõ cơ quan An ninh
nào) ra lệnh cắt. Đối với chúng tôi, đó là những chuyện thường xuyên phải đối mặt.
Đến nỗi chúng tôi sẽ rất ngạc nhiên thậm chí hoang mang nếu được yên thân trong
một thời gian ngắn.
Trong khi ở các quốc gia tiến bộ, phụ nữ – một nửa của thế giới
– đang dần dần được cân bằng và bình đẳng về cơ hội với một nửa còn lại. Thì tại
Việt Nam, khi mà vấn đề “Nhân Quyền – Dân Chủ” trở thành điều cấm kỵ thì giá trị
của người phụ nữ càng bị coi rẻ. Nhất là những phụ nữ không chấp nhận sống theo
định hướng và sắp đặt của giới cầm quyền. Cuộc sống của những phụ nữ này đồng
nghĩa với vô số rủi ro và nguy hiểm. Rất nhiều người chỉ vì hành động theo
lương tâm và trách nhiệm của mình mà phải trả giá bằng những năm tháng lao tù:
Lê Thị Công Nhân, Bùi Thị Minh Hằng, Mai Thị Dung, Tạ Phong Tần, Võ Thị Thu Thủy,
Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Phương Uyên, Trần Thị Thúy, Hồ Thị Bích Khương, Lê Thị
Kim Thu, Lô Phương Thảo, Nguyễn Đặng Minh Mẫn, Phạm Thanh Nghiên… và nhiều người
khác nữa. Nhưng, dù là nạn nhân của hàng loạt những vi phạm nhân quyền trầm trọng
và kéo dài chúng tôi vẫn thấy mình còn may mắn hơn rất nhiều những phụ nữ khác.
Họ không có cơ hội lên tiếng hoặc không biết cách để kể về câu chuyện của chính
họ.
“Chúng ta nên làm gì khi Nhân quyền của chúng ta bị xâm phạm?”.
Im lặng? Chấp nhận? Quy hàng? Tự vẫn?
Không. Đó không nên là sự lựa chọn của bất cứ ai. Dẫu biết rằng
nếu chúng ta đối mặt có nghĩa chúng ta sẽ đứng trước những thách thức đầy hiểm
nguy và khốn khó. Nhưng chúng ta sẽ mạnh mẽ hơn nếu chúng ta ngồi lại với nhau.
Câu chuyện của mỗi người sẽ được nhiều hơn những sự lắng nghe và chia sẻ. Chính
quyền có thể coi sự ngồi lại với nhau ấy như một hành động xấc xược và thách thức
nhưng không thể vì thế mà chúng ta không dám thể hiện niềm tự hào và tình yêu
thương của chúng ta. Đối mặt bây giờ để đảm bảo một tương lai tốt đẹp sau này
là một sự lựa chọn cần thiết.
Cắt điện thoại, sách nhiễu, đe dọa, trù dập, đánh đập, bắt bớ,
tù đầy…có thể là những thứ mà bất cứ ai trong số chúng ta muốn có Nhân Quyền sẽ
phải đối mặt. Đừng để những thứ đó ngăn cản tình yêu, niềm tự hào và khát
vọng của chúng ta, những Phụ nữ Nhân quyền.
nguồn: http://vnwhr.net/2013 - VNWHR | PNNQVN

RSS Feed
Facebook
Twitter
0 comments:
Đăng nhận xét