Các nhà đấu tranh dân chủ thăm cựu tù nhân Phạm Văn Trội hôm 31-12-2013 |
Sau khi hành hung đánh đập các nhà hoạt động dân chủ hôm 31-12 bị Ls. Lê Thị Công Nhân tố cáo, Phó công an xã Chương Dương, huyện Thường Tín, Hà Nội, sáng ngày hôm nay 9-1-2014 lại gọi điện thoại tiếp tục dùng lời lẻ thô tục đe dọa khủng bố gia đình Ls. Lê Thị Công Nhân. Dưới đây là Đơn tố cáo sự việc xảy ra sáng nay của Ls. Lê Thị Công Nhân.
*
ĐƠN TỐ CÁO
Kính
gửi: - Công an Phường Phương Mai (gửi trực tiếp)
số 36 phố Phương Mai, quận
Đống Đa, Hà Nội
Điện thoại: (84-4)
35 764 908;
- Các cơ quan nhà nước Việt Nam
có liên quan (qua mạng internet);
- Công luận trong nước và quốc
tế (qua mạng internet)
Tôi
là Lê thị Công Nhân, sinh năm 1979, sống tại p316-A7 khu VPCP, ngõ 4 phố Phương
Mai, viết đơn này tố cáo tới công an phường việc tôi bị khủng bố và yêu cầu
được bảo vệ. Sự việc như sau:
Ngày
cuối năm 31.12.2013 vừa qua, cả gia đình tôi (tôi, chồng tôi là anh Ngô Duy
Quyền và bé Lucas-con gái chúng tôi) cùng những người bạn là chú nhà văn Huỳnh
Ngọc Tuấn (sinh năm 1959-sống tại Tam Kỳ-Quảng Nam) và anh Phạm Bá Hải (sinh
năm 1968-sống tại Hóc Môn-Sài Gòn) đến thăm nhà anh Phạm Văn Trội tại xã Chương
Dương, huyện Thường Tín Hà Nội. Buổi trưa, khi ra về chúng tôi bị công an bắt
về trụ sở công an xã Chương Dương (cùng địa điểm với ủy ban xã) và bị Lê Văn
Điệp - Phó Công an xã và các công an viên cấp dưới khủng bố đánh đập dã man. Tôi
may mắn thoát ra được khỏi căn phòng chúng định nhốt tôi lại để đánh nên chưa
bị hành hung. Còn chú Tuấn đã bị Điệp và đám tay sai nhốt lại trong một phòng
khác để đánh hội đồng, mà chính mắt tôi và chồng tôi nhìn thấy. Hậu quả chú
Tuấn bị gãy xương sườn-là kết luận chính thức của bác sỹ. Có thể còn những hậu
quả khác chưa phơi lộ ngay vì chú Tuấn đã lớn tuổi, sức khỏe yếu, là cựu tù
nhân chính trị đã chịu 10 năm tù đày (1992-2002).
Ngày
hôm sau là ngày đầu năm mới 1.1.2014, tôi đã viết lá đơn có tiêu đề “Công an xã Chương Dương-người hay quỷ”
tố cáo tội ác của những tên khủng bố đội lốt công an này, gửi đến Công an huyện
Thường Tín, Công an Hà Nội và Bộ Công an. Trong bài viết tôi ghi rõ địa chỉ và
số điện thoại của cả hai vợ chồng chúng tôi.
Sáng
nay, thứ 5 ngày 9.1.2014 tôi nhận được 2 cuộc điện thoại như sau:
-
Lần 1 lúc 9h33 số
máy 0123.7709.562 gọi đến, giọng nam hỏi tôi “Công Nhân đấy àh?” tôi đáp “Dạ,
vâng! Công Nhân nghe đây.”, người này nói tiếp giọng bỡn cợt “Dạ ngoan thế! Không nhận ra ai àh?”. Lúc
này tôi đã đoán ra là ai nhưng chưa chắc 100% thì người này nói tiếp “Tao là Điệp, bố mày đây.” Tôi không nói
gì, tên Điệp nói “Mày viết đéo gì mà dài
thế! Thằng Tuấn chết chưa hả mày?” tôi im lặng, tên Điệp nhắc lại “Thằng Tuấn vẫn chưa chết àh?”, tôi vẫn
im lặng (tôi phải nói gì đây?), tên Điệp cười khoái trá nói “Con này sợ, đéo dám nghe nữa.” rồi hắn
cúp máy.
-
Lần 2 lúc 9h55 số
máy 0936.212.551 gọi đến ngay sau đó. Một giọng nam hỏi cố ra vẻ nhẹ nhàng “Công Nhân àh?” tôi trả lời “Vâng, tôi nghe đây.” Trả lời xong tôi
cũng vừa nhận ra giọng tên Điệp, thì hắn chửi luôn “Tôi, tôi cái mả mẹ mày.” Tôi không nói gì, hắn càng cười lớn đầy
khoái trá, rồi cúp máy.
Trong
hai cuộc điện thoại đều có nhiều giọng nam cười to xung quanh. Thấy số cuộc gọi
lần 1 của tên Điệp có vẻ quen, tôi kiểm tra lại điện thoại của mình thì thấy số
này đã gọi cho tôi lúc 9h51 tối hôm qua thứ 4 ngày 8.1.2014, nhưng vì đang bận
việc nhà tôi không kịp nghe máy, sau thấy số máy lạ tôi cũng (may mà) không gọi
lại.
Tôi
viết đơn này báo công an phường Phương Mai – là cơ quan có trách nhiệm và thẩm
quyền thực thi trách nhiệm bảo vệ tài sản, sức khỏe, tính mạng và danh dự nhân
phẩm của người đang sống và làm việc tại địa bàn mình quản lý, có biện pháp cần
thiết để bảo vệ an toàn cho tôi và gia đình tôi nói riêng và cho xã hội nói
chung.
Đến
giờ, khi đơn tố cáo tôi gửi đến các cơ quan chức năng cấp trên của tên Điệp,
chưa nhận được bất kỳ hồi âm hay động thái giải quyết nào, thì tôi lại tiếp tục
bị tên Điệp khủng bố, thể hiện sự ngạo mạn mù quáng, coi thường thách thức pháp
luật tới cùng của hắn. Sau việc bị khủng bố ở Chương Dương, tôi thật sự lo lắng
cho sự an toàn về tài sản (dù không có gì đáng kể nhưng là đáng quý đối với
chúng tôi) và sức khỏe, tính mạng của tôi và gia đình. Chẳng lẽ tôi và gia đình
phải ra trú ẩn tại phòng tiếp dân của công an phường Phương Mai để được an
toàn? Hay phải lang thang vạ vật ở vườn hoa Lý Tự Trọng-Mai Xuân Thưởng cùng bà
con dân oan thì các cấp chính quyền mới hài lòng?
Tôi
cam đoan những điều trên hoàn toàn đúng sự thật. Tôi gửi kèm bài viết “Công an
xã Chương Dương-người hay quỷ?” để quý vị đọc hiểu đầy đủ sự việc và mức độ
nghiêm trọng đáng sợ của nó.
Là
người có đạo-Thiên Chúa giáo Tin Lành, tôi hoàn toàn tin vào luật nhân quả-là
đạo lý của cả loài người và thiên nhiên trời đất. Hậu vận tươi đẹp hay đen tối,
phúc đức hay tai họa để lại cho con cháu là do việc làm của ông bà cha mẹ tạo
nên.
Hà
Nội, ngày 9.1.2014
Lê
thị Công Nhân
0 comments:
Đăng nhận xét