Hà
Sĩ Phu
Ngày 20-3-2014 tôi lại nhận
được “Giấy mời” của cơ quan An ninh điều tra, “mời” nhưng YÊU CẦU
phải có mặt đúng giờ (mời đến lần thứ ba chắc chuyển sang triệu tập?) (hình 1). Trong hơn 20 năm nay tôi không thể nhớ
được đây là “Giấy mời” lần thứ bao nhiêu nữa.
Tôi vốn
không muốn kể những tai họa mà cá nhân mình phải chịu đựng, dù rất vô lý, nhưng
nay tôi đã già yếu, 75 tuổi với đủ thứ bệnh tật, tôi buộc phải có thái độ dứt
khoát để yêu cầu chấm dứt những phiền toái vô lý kéo dài hết năm này đến năm
khác như vậy. Chỉ xin tạm đề cập đến hai lĩnh vực: lĩnh vực vi phạm quyền tự do đi lại và lĩnh vực hình sự hóa những vấn đề dân
sự, dẫn đến điều tra xét hỏi liên miên.
Những vi phạm khác khi cần sẽ xin nói sau.
1/ Bị cản trở quyền Tự do đi lại
- Năm 1998, tôi được ông
Thị trưởng thành phố Genève mời sang du lịch tham quan (hình 2), nhưng phía
Việt Nam không cho phép đi, công an Lâm Đồng trả lời như vậy, đồng thời Sứ quán
Thụy Sĩ cho biết đã can thiệp nhưng thẩm quyền cho phép là thuộc phía Việt Nam!
(hình 3).
- 15 năm sau tình hình vẫn
không có gì khá hơn. Năm 2012 tôi và vợ tôi làm hồ sơ xin cấp hộ chiếu phổ
thông (passport), họ chỉ cấp cho vợ tôi, còn tôi được yêu cầu phải tự viết một
tờ cam đoan (cam đoan không liên hệ với các tổ chức chính trị, không viết bài
và trả lời phỏng vấn có hại cho chính phủ Việt Nam, khi về tường trình chuyến
đi với công an), tôi không viết vì không có văn bản nào quy định như vậy nên
tôi không được cấp. Công an Lâm Đồng bảo tôi phải về gặp Cục Xuất nhập cảnh ở
254 Nguyễn Trãi TP HCM. Tôi về đó hỏi thì ông Đại tá Phan Văn Răng trả lời: “Ở
đây sau khi làm các hộ chiếu đã trả hết về Lâm Đồng, nếu có trường hợp không
cấp thì cũng có công văn nói rõ lý do cho công an Lâm Đồng biết rồi, Lâm Đồng
phải trả lời cụ thể cho công dân chứ sao phải về đây?”. Chị Đại úy Nguyễn
Thanh Nga còn nói rõ hơn: “Nếu bác bị tạm cấm xuất cảnh thì công
an Lâm Đồng cũng phải cho bác biết vì lý do gì và thời hạn bao lâu chứ?”. Việc cấp hộ chiếu cho tôi cứ thế bị đưa đẩy, pháp
luật sao cứ mập mờ tùy tiện?
- Mỗi khi tôi ra Bắc, về Hà
Nội hay Bắc Ninh lập tức có tin báo để công an hộ khẩu ngoài ấy tiếp cận và gây
phiền. Thậm chí vợ tôi đưa tôi ra Hà Nội chữa bệnh, khi đi đã cẩn thận báo tổ
trưởng dân phố, khi về vẫn bị công an hoạnh họe phạt tiền cả hai vợ chồng (quả
thực lúc ấy tôi chỉ mong được tự do đi lại bằng thời Pháp thuộc).
2/ Bị điều tra xét hỏi liên miên từ những sinh hoạt dân sự chính đáng:
- Năm 1990 tôi ra Hà Nội,
khi đến thăm bà mẹ chị Dương Thu Hương liền bị câu lưu hỏi cung 10
ngày.
- Tôi photocopy một lá thư
của ông Võ Văn Kiệt, một tài liệu đã đăng trên các trang web và được doanh nhân
Trình Quang Phú giới thiệu, tức là chẳng còn gì bí mật, mà bị quy tội “cố ý làm
lộ bí mật nhà nước”, hỏi cung liền mấy tháng và đi tù một năm.
- Viết thư trao đổi với các
ông Lê Hồng Hà và Hoàng Minh Chính mà bị quy tội “vi phạm luật xuất bản”, hỏi cung liền
một tháng và tịch thu một dàn vi tính.
- Viết thư trao đổi với các
ông Đỗ Mạnh Tri và Nguyễn Gia Kiểng để từ chối, không ký vào cái “kết ước năm
2000” và giải thích vì sao Việt Nam chậm đổi mới so với Đông Âu mà bị quản chế
tại gia, hỏi cung suốt 8 tháng ròng rã và khởi tố tới tội “phản
quốc” (cùng với ông Mai Thái Lĩnh), khám nhà tịch thu một dàn
vi tính nữa! Vụ án bị hủy bỏ nhưng quản chế hai năm, hàng tháng
phải lên phường làm việc với công an!
Ngoài ra, còn ba lần đấu tố
tại phường và khu dân cư và những lần “mời làm việc” rải rác nhiều năm. Tôi
tính lại đã có trên 400 buổi bị hỏi
cung và làm việc với công an, hỏi
như vậy còn chi là đời một con người?
Gần đây, cùng với việc Việt
Nam được bầu vào Hội đồng Phát triển và Giám sát nhân quyền, trong nước có sự
hình thành những tổ chức dân sự. Nhận thấy đó là sự phát triển của xã hội bình
thường, giúp cho xã hội cân bằng, và được mời, nên tôi đã tham gia các hội đoàn
như “Diễn đàn xã hội dân sự”, “Văn đoàn độc lập Việt Nam”…, đó là những hội có
tính nghề nghiệp hoặc ái hữu, không phải những tổ chức chính trị, và ở đâu tôi
cũng là một thành viên tích cực, ôn hòa, có lý có tình, không bao giờ quá khích.
Trở lại việc Cơ quan An
ninh điều tra “mời” chúng tôi đến cơ quan công an để điều tra. Theo
quy định chung của luật thì chúng tôi có quyền mời luật sư ngay từ đầu và chỉ
làm việc khi có luật sư, nhưng quyền tối thiểu ấy chưa bao giờ được thực hiện.
Trong vụ quy kết tôi và ông Mai Thái Lĩnh tội “phản quốc” năm 2000, tôi đến
Viện Kiểm sát Lâm Đồng đòi quyền có luật sư thì được trả lời: “Luật quy định
thế nhưng mời luật sư cũng chẳng hơn gì vì luật sư trong nước thì cũng phải cãi
theo luật Việt Nam nên cũng phải nói như công an và Viện Kiểm sát thôi ông ạ.” (!). Thật
hết biết.
Nếu tạm gác quyền ấy, tạm
chấp nhận cơ quan điều tra có quyền mời một người lên để điều tra về một việc
gì đó khi không có luật sư, nhưng giấy mời vẫn phải ghi rõ điều tra về vụ việc gì,
vì mời làm việc phải có lý do ngay lúc đặt vấn đề. Lại nhớ năm 2000 công an đến
đọc lệnh khám nhà, tôi hỏi lý do gì mà khám nhà vì khám nhà là việc rất hệ
trọng, công an bảo “Cứ khám nhà, sau 10 phút sẽ biết lý do, ông định chống
người thi hành công vụ hả?”. Đúng là luật pháp lộn ngược!
Lại cứ rộng lượng, tạm cho
phép cứ viết giấy mời làm việc mà chưa cần nói lý do, công an có thể viện cớ
này cớ khác để giải thích với một người mới một lần, hay một vài lần bị mời.
Nhưng, với một người đã bị làm việc và hỏi cung trên 400 buổi, đã bị quy đến
tội “phản quốc” mà cuối cùng vụ án phải hủy vì sự quy kết chỉ là tầm bậy thì
mọi lý sự quen dùng như vậy cũng đã thành vô nghĩa, mất thiêng, không thể chấp
nhận. Vậy, với tư cách một người đã bị “điều tra” trải dài trên 20 năm, lại
đang trong thời gian chữa bệnh, là bệnh nhân đang điều trị ngoại trú (bệnh mắt,
bệnh tim, tiểu đường và u xơ tiền liệt), tôi xin giữ quyền của một con người có
ý thức, khước từ lời “mời” buộc phải đến làm việc như giấy mời trên.
Chúng ta có cách giải quyết
tốt hơn nhiều, đừng cố biến chuyện dân sự thành hình sự. Nếu có điều gì cần
trao đổi cho rõ, xin mời đến nhà, mặc dù không thích thú gì nhưng tôi sẵn sàng
trao đổi trong sự tôn trọng, vì lợi ích chung, mọi việc tôi làm đều công khai
minh bạch, không có gì phải giấu giếm. Cư xử với nhau như vậy hẳn là có lý có
tình hơn, nếu chúng ta còn muốn có lý có tình. Xin trân trọng trao đổi hết nhẽ
như vậy.
Đà Lạt, ngày 22-3-2014
Hà
Sĩ Phu
(Thư này gửi cơ quan An
ninh điều tra đồng thời gửi công luận)


RSS Feed
Facebook
Twitter
0 comments:
Đăng nhận xét