Tường An - RFA
![]() |
| Ông Lư Văn Bảy tại phiên tòa ngày 22/8/2011 ở Kiên Giang. -Courtesy toaan.gov.vn |
Ngày 26 tháng
6 vừa qua, lại có thêm một nhà hoạt động nữa vừa được trả tự do sau 4 năm tù.
Đó là ông Lư Văn Bảy, Thông tín viên Tường An gửi những thông tin về nhà hoạt động
này như sau:
Chỉ thực
hiện quyền tự do ngôn luận
Cùng một ngày
ra khỏi tù với nhà hoạt động công đoàn Đỗ Thị Minh Hạnh là một nhà đấu tranh thầm
lặng ít được biết đến hơn, đó là ông Lư Văn Bảy. Ông được giảm án 2 lần = 9
tháng và ra tù ngày 26/6 vừa qua.
Sinh năm
1952, quê tại Kiên Giang, ông Lư Văn Bảy nguyên là chuyên viên kỹ thuật không
quân trước năm 1975. Sau thời gian tù cải tạo, ông về quê làm ruộng. Tháng 9
năm 1977, ông tham gia “Mặt Trận Liên Tôn” bị bắt vào tháng 12 cùng năm đó, bị
kết án 6 năm tù. Mãn hạn tù giam, ông trở về nhà vào tháng 9 năm 1983.
Những tưởng sẽ
an bình với cuộc đời làm ruộng, nhưng rồi, bức xúc trước sự xâm lấn ngang ngược
của Trung Quốc trên lãnh hải Việt Nam, từ năm 2006 ông đã bắt đầu viết những
bài viết dưới những bút hiệu khác nhau như: Chánh Trung, Nguyền Hoàng, Hoàng
Trung Việt, Hoàng Trung Chánh… gửi đến các mạng truyền thông nước ngoài, có những
bài ông gửi thẳng cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, đại sứ Việt Nam tại Hoa Kỳ Lê
Công Phụng, cho Quân đội Nhân dân Việt Nam hoặc cho ông Nguyễn Cao Kỳ. Ông cho
biết lý do thôi thúc ông, từ một người nông dân chỉ quen với ruộng vườn trở
thành tác giả của những bài viết với chủ đề nhạy cảm như: dân chủ đa nguyên, chủ
quyền lãnh hải…v.v
“Tình cờ
tôi đọc được trong một cuốn sách “Sự thật về chiến tranh biên giới năm 1979” do
đó tôi được biết được những cảnh tàn ác của Trung Quốc, do đó lòng yêu nước của
tôi, lòng thương dân tộc của tôi trỗi dậy. Tiếp theo đó là tôi coi được đoạn
phim về đảo Gạc Ma, nó ngang nhiên chiếm năm 1988 và tôi cũng đã nhìn thấy cảnh
64 chiến sĩ hải quân ở đó, nó dàn hàng ngang nó bắn từng người. Còn trong nước
thì hàng hoá của Trung Quốc là chất độc mà biểu tình thì không được, lên tiếng
nói Trung Quốc cũng không được. Do tự do ngôn luận của tôi, tôi mới viết những
bài, trước nhất là để lên án Trung Quốc đồng thời phản đối chính quyền Việt Nam
quá mềm yếu đối với Trung Quốc.”
Tháng 1 năm
2008, ông bị công an tịch thu máy tính với nhiều bài vở. Sau đó ông được thả với
lời hứa sẽ không viết nữa. Tuy nhiên, một thời gian sau, bức xúc trước sự xâm lấn
của Trung quốc và chính sách mềm yếu của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam, ông lại
tiếp tục viết dưới bút hiệu khác là Trần Bảo Việt với nội dung kêu gọi một nền
Dân chủ đa nguyên, lên án Trung Quốc xâm lược, xin chút tình thương cho Người
tù xuyên thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu, người tù Trương Văn Sương… Về nội dung của những
bài viết này, ông khẳng định:
“Tôi chỉ
viết ra những bài về nền Dân chủ Đa nguyên thôi chứ tôi không chủ trương lật đổ
chính quyền, tôi cũng không chủ trương chống đối chính quyền gì hết mà tôi chỉ
thực hiện quyền tự do ngôn luận theo điều 69 của tôi là thực hiện một chế độ đa
nguyên để đất nước có một sự đoàn kết toàn dân, nhưng mà chuyện thực hiện đa
nguyên bây giờ ở Việt Nam lại rơi vào điều 88 là tuyên truyền chống nhà nước.”
Không muốn
đất nước bị lệ thuộc
![]() |
| Chân dung tù nhân lương tâm Lư Văn Bảy qua nét vẽ của hoạ sĩ Trần Lân - Paris. Courtesy Hoạ sĩ Trần Lân. |
Ngày 26/3/2011
ông lại bị bắt và trong phiên tòa kéo dài nửa ngày tại tỉnh Kiên Giang ngày
22/8/2011, ông bị kết án 4 năm tù và 3 năm quản chế với tội danh “Truyền truyền
chống nhà nước XHCNVN” theo điều 88 bộ luật hình sự Việt Nam. Ông bị Thẩm phán
tòa án Kiên Giang buộc tội đã viết trên 10 bài kêu gọi đa nguyên đa đảng đăng
trên các mạng truyền thông hải ngoại từ năm 2007 đến 2011. Mặc dù trước áp lực
của tòa án, ông Bảy đã nhận việc mình làm là không đúng với luật pháp Việt Nam
nhưng ông vẫn tin rằng việc lên tiếng cho một xã hội đa nguyên là phù hợp với
điều 69 về Tự do Ngôn luận của pháp luật Việt Nam. Ông bày tỏ:
“Trước
phiên tòa tôi cũng nói là tôi không quen biết bất cứ một ai, tôi cũng không
tham gia bất cứ một tổ chức nào mà tôi chỉ thực hiện cái quyền tự do, cái quyền
của một người công dân của tôi thôi. Trong phiên tòa đó thì họ nói là tôi “Truyền
truyền chống nhà nước XHCNVN”, điều 88. Họ nói tôi viết những bài lên án như vậy
tức là không đi đúng theo đường lối của nhà nước, nói xấu nhà nước. Trong lúc làm
việc với công an điều tra, tôi nói rằng tôi chỉ thực hiện quyền 69, trong đó có
quyền tự do ngôn luận, quyền tự do chính trị. Nhưng bây giờ bắt tôi vi phạm điều
88 thì tôi cũng chịu thôi tại vì tôi quá cô đơn, tôi không có ai bênh vực, tôi
chỉ bộc phát cá nhân của mình thôi. Nhưng nói đúng ra, họ đối xử với tôi cũng
đàng hoàng, có sao tôi nói vậy, tôi là một phật tử. Cái quan trọng của tôi, là
một con người, tôi không muốn đất nước của mình phải bị lệ thuộc, nhất là lệ
thuộc một bọn bá quyền Trung Quốc.”
Qua những bài
viết của ông, người ta nhận thấy ở đó một con người luôn luôn đau đáu trước vận
mệnh đất nước, một người yêu nước thầm lặng và chấp nhận trả giá cho lòng yêu
nước đó bằng những ngày tù tội. Thân sinh ông chết trước ngày ông ra tù 3
tháng, hậu quả của 4 năm tù là một người vợ bệnh hoạn vì tần tảo nuôi ông trong
những năm tháng bị giam cầm. Vẫn không ân hận về những việc đã làm, ông nói:
“Hối hận
thì tôi không hối hận đâu, nhưng mà bản án quá nặng, tại vì tôi không biết bất
cứ một tổ chức nào hết mà tôi cũng không tham gia một tổ chức nào hết, cũng
không ai xúi dục tôi hết mà tôi chỉ bộc phát cá nhân của tôi thôi, nhưng mà cái
bộc phát cá nhân của tôi mà cái bản án này thì nó quá nặng. Đối với đất nước, đối
với tổ quốc, đối với nhân dân thì tội không thẹn với lương tâm của mình. Bản án
4 năm tù, tôi thấy quá nặng đối với tôi, nhưng mà tôi cũng không ân hận vì tôi
đã nói lên được tiếng nói của mình mặc dầu tiếng nói của tôi quá bé nhỏ, nó
không đủ sức để cảm hoá ai hết, nhưng mà đối với đất nước tôi cũng chỉ làm được
thế thôi, biết sao bây giờ !”
Sau 4 năm,
tình thế hình như có nhiều thay đổi, đã có những lên tiếng mạnh mẽ hơn từ phía
nhà cầm quyền, mặc dù vẫn còn những ngần ngại đâu đó. Những thông tin từ báo
chí nhà nước đã cho ông một chút hy vọng:
“Khi tôi
ra tù, tôi nói với mấy anh công an như thế này: Trước đây khi Trung Quốc lấn lướt
chúng ta mà chính phủ có những hành động như bây giờ thì tôi không ở từ. Và bây
giờ tôi hy vọng rằng tất cả những lời nói của ông Nguyễn Tấn Dũng, của chủ tịch
nước Trương Tấn Sang và của tất cả những nhà lãnh đạo Việt Nam là đúng sự thật.
Tôi rất mong rằng những lời nói của mấy ông này không phải là lời nói suông.
Tôi hy vọng rằng những lời nói này sẽ biến thành sự thật, tôi rất mừng. Nhưng nếu
những lời nói đó chỉ là những lời nói suông thì nói thật, tôi không biết những
gì sẽ xảy ra…”
Khi mà mọi
quyền uy chỉ tập trung vào một cá nhân, khi mà một nhóm độc tài lăm le đem quê
hương ra làm miếng mồi để thủ lợi. Để được an toàn, người dân chỉ còn biết thể
hiện lòng yêu nước trong những giấc mơ. Từ Kiên Giang, người chiến sĩ thầm lặng
gửi đến quý thính giả đài Á châu Tự do một niềm ước vọng:
“Tôi xin
cám ơn tất cả những người đã quan tâm đến tôi trong thời gian tôi ở tù, và tôi
gửi đến tất cả quý khán thính giả của Đài Á Châu Tư Do những lời chúc tốt đẹp
và tôi mong rằng đất nước Việt Nam của chúng ta thoát khoải sự xâm lăng của
Trung Quốc.”


RSS Feed
Facebook
Twitter
0 comments:
Đăng nhận xét