Trần Khải Thanh Thủy
DienDanCTM
- Hôm nay
mà lão Triết không thả thằng này ra thì đừng có hòng đặt chân lên đất Mỹ.
Nhiều tiếng
cười khúc khích nổi lên, tất nhiên tuy bị giam cùng một dãy, nhưng từ đầu đến
cuối dãy chúng tôi không thể nào nghe được tiếng nói của nhau hoặc nắm bắt tin
tức về nhau. Trước đó (đêm 21-4-2007), tôi chỉ biết Lê Quốc Quân bị bắt tại tòa
thánh Hà Nội vào tháng 3, trước tôi gần hai tháng nhưng không rõ bị đưa đi đâu.
Lần này nhờ câu nói “trạng” của Quân mà tiếng lành điều tốt lan xa, lan ra cả
dãy tù chật chội hoang vắng, mốc thếch rêu xanh.
Đầu tiên là
tiếng cười rộ lên bất chấp lệnh của quản giáo “cấm nói chuyện với nhau trong
tù, đặc biệt từ phòng nọ thông cung sang phòng kia”. Cái cùm của lũ cai ngục
cộng sản sẵn sàng ngoạm vào chân bất cứ kẻ nào tỏ ra cứng đầu hoặc chưa thuộc
rõ nội quy, đến mức một chị nhà quê “chân đất mắt toét” mới vào, quen ăn sóng
nói gió, nơi cửa biển nên đáp lại tiếng hỏi thăm của người phòng bên cứ “hử,
hả” suốt rồi kể tồng tộc chuyện mình bị bắt ra sao. Chỉ vì đẩy xe đi bán hàng
rong trên bãi biển, mật ít ruồi nhiều, cả ngày kiếm được 20-30 nghìn đã khó,
nay lại có người nhờ chuyển một gói hàng vẻn vẹn một nửa ký từ gốc cây này tới
gốc cây kia, khoảng 500 mét mà được trả những 200 nghìn nên ham, ai ngờ bị mắc
vào thòng lọng của công an phải vào “lồng”...Kết quả viên cai ngục bắt được hất
hàm bảo:
- Chị kia,
đã học thuộc nội quy của phòng giam chưa mà trao đổi như ở ngoài chợ ấy hả?
Trong khi
chị ta ngơ ngác, các phòng khác im bặt thì quản giáo ra lệnh:
-15 điều
nội quy treo ngay ở góc tường sát cửa ra vào đấy, đề nghị chị đọc cho thuộc,
nếu sáng mai còn vi phạm hoặc không thuộc điều nào thì tôi cho chị đi kỷ luật ở
tầng một, nhớ không?
Người đàn
bà từ bé vốn không hiểu biết về pháp luật, chưa bao giờ va chạm nên cứ nhũn như
con chi chi, nghe cai ngục nói vậy liền dán mắt vào bức tường trước mặt cố lẩm
nhẩm cho thuộc như trẻ con học thuộc lòng bài “văn tế nghĩa sĩ cần Giuộc của
Nguyễn đình Chiểu” cách đó 200 năm, vốn nặng nề và khô như đá, đến mức người
bên cạnh mấy lần mở mắt trong đêm phải bảo:
- Ơ cứ đứng
như chào cờ thế à, đi ngủ đi chứ.
- Nhưng
nhưng
- Nhưng gì,
chúng nó bắt bí chị, chị không học thì làm gì nhau tốt, đi ngủ đi.
Lần này
tiếng người nọ hỏi vọng từ buồng kia sang:
- Giọng thằng
nào mà ông kễnh thế?
Vài tiếng
vồn vã đáp:
- Thằng
Quân B20 chứ ai?
- Mẹ nó, bị
bắt lâu chưa mà đã mắc bệnh tâm thần nặng vậy?
- Đâu có,
thằng này là luật sư tốt nghiệp Đại học ở Mỹ, giàu lắm, nhưng lại là dân công
giáo, bênh vực nhà thờ nên mới bị bắt vào đây, chỉ 3 tháng chứ mấy.
- Thế à.
Lại là tù chính trị à, nhưng ông Triết đi Mỹ thì ảnh hưởng gì đến thân phận
thằng tù như nó mà nó dám nói trạng thế, không sợ mất mạng à?
- Nghe bảo
nó không có tội, chỉ vì bảo vệ Đạo giáo và giúp đỡ các cha bề trên thôi, nên
công an bắt vào tẩy não cho sợ, phải tởn đến già luôn.
- Mẹ
kiếp nó đã tốt nghiệp luật sư ở Mỹ thì sợ cái đéo gì, ông bô tao cũng bảo: - Có
3 hạng người đáng tin trong xã hội đó là vợ, con và đạo công giáo. Thằng này
đáng nể đấy, để xem nó nói có đúng không hay sáng mai lưỡi lại thụt vào tít tận
cuống họng ?
Trong tất
cả các trại tạm giam ở Hà Nội, tôi biết trại B14 là trại “có giá” nhất, còn
được cánh bạn tù gọi là trại “nhân văn”, vì ít nhất, cũng không có chuyện tù bị
cai ngục đánh như cơm bữa, hoặc đánh lẫn nhau đến mức chỉ còn là cái xác không
hồn. Lại có tí chất nước ngoài vào nữa (tù người Hàn Quốc, Trung quốc, Nhật Bản
v.v) nên đối xử với tù nhân không đến nỗi khốn nạn, đểu giả hoặc khắt khe như
các trại tạm giam khác. Ngoài ra một ngày còn được 3 lần nghe đài, mỗi lần nửa
tiếng, được đọc báo Nhân Dân trong khoảng 15 phút mỗi ngày. Vì thế, người tù
tuy bị giam hãm, nhưng không đến nỗi mịt mù về thông tin các loại, đặc biệt là
tin quảng cáo, bão lũ, triều cường hay đường lối quan điểm của đảng và nhà nát
Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam...
Ngay sau
hồi kẻng chói tai vang lên báo hiệu lính gác đổi ca, tù được ăn bữa đầu tiên
trong ngày (9 giờ sáng và 3 giờ chiều) mỗi lần nghe đài nhắc lại thông tin vừa
phát :Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết...là cánh tù lại hỏi móc họng Quân:
- Ê, ông
nhỏ, bao giờ thì ra khỏi đây?
Lập tức
Quân trả lời như đinh đóng cột :
- Chậm nhất
là sáng mai, rồi mọi người xem, thằng Quân này ở tù thật nhưng chưa phạm tội
bao giờ, tội nói dối lại càng không?
Tất cả cười
hí hí, cô bé tên Mi vốn phải lòng Quân trước đó còn kể với tôi:
- Buồn
cười lắm cô ạ, giữa mùa hè nóng nực này, lại không quạt điện, quạt máy gì, nên
anh ấy cởi trần trùng trục, da trắng nhễ nhại như con gái, thân hình nhỏ thó
như con nhái bén, chỉ hơn đời ở mỗi cặp kính cận. Thế mà dám thách thức cả
trại, ai cũng nghĩ anh ấy nói sảng, đặc biệt là sau buổi phát thanh chiều, 6
giờ, rồi 8 giờ, mọi người chui vào màn nằm nói chuyện xuông hết cả rồi, anh ấy
còn ngồi dạy phân phát đồ đạc cho cả trại. Nào là đọc thơ cho cháu nghe, gửi
lời tạm biệt với các bạn tù xung quanh, cho người nọ túi bánh, người kia túi
kẹo, người cái quần dài, người cái áo, ai cũng cười sặc sụa bảo anh ấy hâm. Có
người còn bảo:
- Được, ông
cho thì tôi cầm, nhưng sau 9 giờ tối nay cấm được đòi lại đấy nhé.
Người thì
cảnh cáo:
- Nói trước
không bước được qua. Sáng mai mà còn lù lù một đống trước mắt tụi này là bố mày
cho một trận thừa sống thiếu chết đấy. Đồ nói láo không biết ngượng mồm.
Đáp lại tất
cả các sắc thái tình cảm: Ái ố hỉ nộ của mọi người, Quân còn cao giọng khẳng
định như thể...bộ trưởng bộ công an Lê hồng Anh.
- Tôi đảm
bảo bây giờ có lệnh tha rồi, chắc chắn chúng nó phải trình lệnh tha tôi trước
24 giờ thì lão Triết mới dám vác mặt sang Mỹ. Nếu không, cà chua, trứng thối,
phân ngựa đổ đầy mặt lão ấy, bố bảo lão cũng không dám đi.
- Đ. Mẹ,
cậu Hùng - thâm niên 11 năm ở tù vì tội cố ý gây thương tích cho bạn đồng học
trong một trận đá bóng và cố ý gây thương...nhớ cho vợ trẻ ở nhà đến mức vợ
phải bỏ con lại cho bà nội đi theo trai, sịt nước bọt giữa hai kẽ răng:
- Ở tù tôi
biết thằng nào cũng nói láo, cả phạm nhân cũng như cai ngục, nhưng nói láo cỡ
siêu cuội như cha này thì tôi ngán. Ông chỉ là một thằng tù chính trị chứ cái
đéo gì mà phải đặt lên bàn cân giữa hai nhà nước?
Thấy mọi
việc có chiều phức tạp, tôi phải lên tiếng bênh vực Quân:
- Tù cũng
có 5, 7 loại tù, nhất là trong thời buổi láo nháo, cáo ăn chim này. Cậu Quân
vào tù vì kính chúa, yêu nước, bảo vệ bà con giáo xứ Thái Hà cũng như tòa thánh
Hà Nội, nên được dư luận quan tâm lắm. Không những các tổ chức yêu nước của Hải
ngoại từ “Mạng lưới nhân quyền”, “Phóng viên không biên giới”, “Hellman/
hammet”, đảng Việt tân, Vì dân, hay đảng Dân chủ v.v mà còn cả chính các thầy
cô giáo dạy cậu ấy trong trường luật nữa. Trong các nước phát triển, luật pháp
được đề cao lắm. Đảng cộng sản vì sợ phải chia xẻ quyền lực với các đảng phái,
tôn giáo với khối quần chúng bất tuân đứng quanh đảng nên mới bắt cậu ấy thôi.Giữa
hai sự lựa chọn: Để chủ tịch Nguyễn Minh Triết đi Mỹ hay để Mỹ lên án Việt Nam
vi phạm nhân quyền, biết đâu sáng mai cậu Quân lại được thả, người tài thường
có linh tính bén nhậy lắm, cứ chờ đến mai xem sao?
Nhân bảo
như thần bảo, đúng 8 giờ ngày 17/7, giữa lúc ruột gan Quân nóng như lửa đốt thì
từ đầu cầu thang, hai “choang” và hai cai ngục hùng dũng tiến vào, dừng lại
đúng cửa phòng Quân yêu cầu thay quần áo đi làm việc
Nhìn lướt
qua bọn chúng một cái nhìn khinh bỉ, Quân càu nhàu:
- Các ông
cứ lắm chuyện, bảo buộc phải thả tôi ra thì cứ nói thẳng đi, ai rỗi hơi mà đi
làm việc với mấy kẻ bảo thủ, dốt nát, độc ác các người.
Như để minh
chứng cho lời mình nói, giọng Quân lảnh lót kêu to:
- Anh chị
em ở lại mạnh khỏe nhé, tôi về nhà đây.
Đầu năm
2008, sau 9 tháng 10 ngày trong tù, chị em tôi có dịp gặp lại nhau, tôi hỏi
diễn biến của sự kiện động trời ấy như thế nào, Quân cười toác miệng, kể:
- Khi em ra
đã có cả bầy chó ác ở đấy cùng xe của đài truyền hình trung ương rồi, điều tra
viên bảo em: - Thế này anh Quân ạ, hôm qua đúng 9 giờ đêm tôi nhận được lệnh
của cấp trên thả anh ra, nhưng để tránh sự hiểu lầm không cần thiết và cũng
muốn dư luận quốc tế biết đến sự nhân đạo của nhà nước ta nên bây giờ tôi đưa
ra đề nghị thế này: Anh hãy dùng điện thoại của tôi gọi về nhà báo cho chị và
cháu, cùng bố mẹ anh em bạn bè đến đón. Hoa quả, bánh trái, nước ngọt chúng tôi
đã chuẩn bị rồi, chúng ta cùng liên hoan với nhau khoảng một tiếng, sau đó, anh
chị ôm hoa chụp chung với anh em trong ngành chúng tôi vài tấm hình gọi là “sửa
sai” anh Quân nhé. Tất cả chỉ là sự vui vẻ đón chào ngày anh trở về thôi mà.
Đáp lại,
Quân khinh khỉnh quay lưng lại tất cả các máy ảnh, ống kính của đài truyền hình,
nói thẳng:
- Tôi nói
cho các ông biết, kể cả bây giờ các ông dùng vũ lực lột bỏ hết quần áo giày dép
của tôi, chỉ còn cái quần đùi trên người tôi cũng chạy thẳng một mạch 10 km về
nhà, không ai rỗi hơi mà mắc lừa các người.
...Cũng như
Đài, Nhân, Nghiên, chú Thanh Giang, bác Hà Sĩ Phu, cha Lý, tôi luôn có cảm tình
đặc biệt với Quân. Về hình thể, Quân hơi nhỏ, có lẽ vì sinh ra trong cảnh đói
nghèo thiếu thốn triền miên của mảnh đất miền Trung, quanh năm chỉ có gió lào
và cát trắng, nên suy dinh dưỡng từ bé, nhưng sự hiểu biết, cái tâm và tầm của
Quân thì vô cùng đầy đặn, đặc biệt là cái tính hài hước bẩm sinh. Có lẽ đó cũng
là bản tính cần có của những người thông thái, sống trong cảnh bị o ép mọi bề.
Vào tù lần
hai, tôi nhớ nhất những lần được Quân chở đi chơi bằng ô tô riêng, ân hận vô
cùng vì khi vợ Quân sinh cháu thứ hai tôi chưa kịp đến thăm thì đã bị bắt, càng
ngậm ngùi hơn vì sự cả tin của mình mà làm Quân “lỗ” nặng: Chả là Quân có tính
tin người, nên trong cảnh tù đầy, thấy phòng bên cạnh có cô bé hay hát, hay
nói, hay cười, hay kể chuyện vui, mọi người thường gọi là Họa mi (thay vì tên
thật là Ngoan) nên đã làm một số bài thơ tặng Ngoan, ghi dấu ấn 3 tháng đời
tù...18 tháng sau, khi đã làm xong nhiệm vụ “chim mồi”, Ngoan được thả ra trong
khi người yêu cùng đồng bọn vẫn bị bắt. Tin Ngoan, Quân đã cho số điện thoại để
Ngoan gọi và tìm đến nhà... Kết quả của sự tử tế ấy là Quân đã phải trả 9 triệu
tiền chuộc để lấy xe máy ra vì Ngoan - vốn trái ngược với cái tên cha sinh mẹ
đẻ, ô nhiễm vị đảng nặng nề, đã lợi dụng tối đa sở trường là giọng “hót” trời
cho của mình để vay mượn họ hàng tùm lum... Cho nên khi thấy Ngoan nghễu nghện
đi xe máy về làng, lập tức cả nhà chủ nợ dàn quân bắt sống.
Sợ bị vào
tù lần nữa vì tội lừa đảo, Ngoan đã cầu cứu tôi, và tôi bất đắc dĩ phải vào
cuộc, cốt để giữ danh dự cho Quân, không nên dây với công an hoặc xã hội đen
làm gì. Đó là cái giá phải trả cho sự ngu phí tại Việt Nam. Tất nhiên Quân nghe
tôi, bỏ qua vụ này, nhưng tôi thì áy náy mãi.
Sang Mỹ,
tôi liên tục nghe hung tin về Quân, kể cả vào ngày sinh Nhật (13-9-2012), thay
vì happy birday tôi gửi cho Quân những điều mình đã từng trải nghiệm : “Sang
năm xin chúc mừng em, còn hiện tại sinh nhât chẳng qua chỉ là ngày sinh ra để
trả nghiệp mà thôi, chẳng có gì là vui cả, huống hồ kẹt ở cái địa ngục xã hội chủ nghĩa. Hơn 80 triệu người dân mắt vẫn mở mà coi
như mù, tai vẫn còn đó mà coi như điếc, ba mươi bảy năm rồi vẫn phải nhìn mà
không thấy, nghe mà như không nghe, mới có thể sống được... Buồn lắm thay”.
Vốn hiểu rõ thế thái nhân tình của Việt Nam,
Quân đã viết đôi lời cảm ơn tôi và chị em tôi vẫn giữ mối thân tình như cũ, kể
cả những người “lật mặt, tráo trở” súi dại dân oan, nghe tin tôi sang Mỹ, tỏ vẻ
xuống nước làm quen, để chui vào hàng ngũ dân chủ, dân oan, cũng được Quân bày
tỏ, trao đổi thẳng thắn, xin ý kiến của tôi...
Bây giờ nghe tin Quân bị bắt, dù
biết điều này không tránh khỏi vì “chó cùng dứt dậu”, nhưng tôi vẫn bàng hoàng
đau xót khi một người dấn thân cho đại nghĩa như Quân phải sa vào ngục tù cộng
sản với tội danh hết sức khôi hài “trốn thuế”, trong khi theo tiền lệ ở Việt
Nam dù khốn nạn đến cỡ nào chúng cũng không dám bắt hai người trong một nhà,
huống hồ em trai và em dâu Quân đã bị bắt.
Trong gần 1000
ngày tù của mình ở Hỏa Lò (Hà Nội) và trại 5 (Thanh Hóa), tôi luôn nhớ gương
mặt trẻ trung, sáng sủa của Quân cùng giọng nói hài hước, hóm hỉnh mỗi khi Quân
kể chuyện cười.
Một chuyện
tiếu lâm chính trị mà tôi còn nhớ mãi và ghi lại được trong những lần gặp Quân
là chuyện này:
Đảng bảo không, nhân dân
bảo có, khoa học nói chưa xác định.
Lê Duẩn,
Mao Trạch Đông, Fidel Castro đều là những học trò xuất sắc của Stalin.
Hàng năm ông thầy của chủ nghĩa cộng sản đều có một cuộc thi sát hạch cho ba
học trò xuất sắc của mình. Lần ấy Stalin đưa ra câu hỏi:
- Xin các đồng chí cho biết
Cách mạng tháng mười Nga thành công khi nào?
Vốn láu cá, Mao Trạch Đông bẻm
mép :
- Dạ thưa đồng chí lãnh tụ tối
cao, Cách mạng tháng mười Nga thành công năm 1917 ạ.
Stalin tỏ vẻ hài lòng, gật gù hỏi
tiếp:
- Thế theo các đồng chí có ma
hay không?
Đến lượt Fidel
Castro trầm ngâm trả lời:
-
Dạ, thưa đồng chí Stalin vĩ đại, về vấn
đề này theo tôi biết thì đảng bảo không, nhân dân bảo có, còn khoa học nói vẫn
chưa xác định được ạ.
Lê Duẩn vốn ít học nên rất lo lắng cho những buổi sát hạch như thế này, vì thế phải căng tai nghe ngóng để có
được đáp án của những người anh em mình, để còn có cái mà trả lời thầy, kẻo trượt thì ê mặt...Khi nghe Stalin gọi tên mình, Lê Duẩn khúm núm bước
vào, miệng lẩm nhẩm hai đáp án vừa học lỏm được:
Ngồi trên
bàn giám khảo, thấy thái độ rụt rè của Lê Duẩn,
Stalin cất giọng hỏi thân tình:
-
Chào đồng chí Việt Nam, tốt lắm, từ Việt Nam xa xôi sang đây đồng chí có khỏe
không? Có trả lời trôi chảy được các câu hỏi của chúng tôi không?
Thấy
thái độ lừng khừng của lê Duẩn, Sitalin cố lấy giọng cởi mở, nhằm làm dịu bớt
sự căng thẳng của người học trò số một của chủ
tịt Hồ Chí Minh
- À mà cha đồng
chí sinh năm nào
ấy nhỉ?
Không cần suy
trước nghĩ sau
gì, Lê Duẩn mừng húm, trả lời
- Dạ thưa đồng chí Stalin vĩ đại,
cha tôi sinh năm 1917 ạ.
Stalin
trợn mắt ngạc nhiên, rõ ràng trong lý lịch nói
rõ Lê Duẩn sinh 1906 vậy mà cha nó lại sinh 1917, chả lẽ “sinh con rồi mới sinh cha,
sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ông”, có họa là điên à?
Vì thế Stalin đập bàn quát tháo:
- Đồng chí có điên
không đấy?
Trước thái độ giận dữ của quan
thầy Stalin, Lê Duẩn bình tĩnh đáp :
- Kính thưa đồng chí Stalin, về vấn đề này theo tôi được biết thì đảng
cộng sản bảo không, nhân dân chúng tôi bảo có, còn khoa học nói rõ là vẫn chưa
xác định được ạ.
Đang ngồi
trên ghế cao, lại không tự chủ được, Stalin ngã bổ chửng ra đất.
.... Bằng
vào linh cảm của mình, tôi tin sẽ có ngày gặp lại Quân không xa, khi ngôi nhà
cộng sản đổ, vì người dân vốn đã bong móng niềm tin từ lâu rồi. Nhà không móng,
làm sao trụ được giữa cảnh “bão động đầy trời”, lòng dân sôi sục căm thù... để
giam giữ Quân và trăm nghìn anh em đấu tranh dân chủ trong quốc nội đây?
Vững lòng
nhé Quân ơi!
Sacramento
December 29/2012
TKTT

RSS Feed
Facebook
Twitter
0 comments:
Đăng nhận xét