Nguyễn Mạnh Tuấn
Nói tới đập thủy điện Sông Tranh 2 (ST2) thì ai cũng nghĩ tới
sự cố rò rỉ nước qua thân đập, nó đã gây bất bình dư luận trong cả nước, gây
hoang mang lo lắng an toàn tính mạng cho dân chúng cả một vùng rộng lớn phía hạ
lưu (đang từ an cư lạc nghiệp thì nảy sinh bồn chồn lo lắng rằng mình có thể bị
cuốn trôi bất thình lình nếu đập bị vỡ). Sự vụ đó cũng đã tốn nhiều giấy mực
trong mấy trăm tờ báo truyền thông lề Đảng, chính vì thế đã khiến cho các cơ
quan công quyền của nhà nước phải nhảy vào quyết liệt nhằm ‘trấn an dư luận’ và
‘tìm cách giải quyết’, nhiều ủy viên Trung ương đã phải ‘muối mặt’ công khai trả
lời chất vấn một cách miễn cưỡng trái với lương tâm rằng “vẫn đảm bảo an toàn
và nằm trong giới hạn cho phép”.
Sự vụ rò rỉ đập Sông Tranh 2 có thể xem như là một lỗi kỹ
thuật lớn của tập đoàn nhà nước (thủy điện ST2 thuộc tập đoàn EVN, làm bằng
100% vốn ngân sách, và doanh nghiệp nhà nước thi công). Lỗi kỹ thuật đó được ví
giống như lỗi kỹ thuật trong quá trình sản xuất ô tô của một hãng xe hơi nào đó
(vì thế hãng đã phải ra thông báo thu hồi hàng chục ngàn xe đã bán, phải bồi
thường cho khách, và hãng đã bị thiệt hại hàng trăm triệu đôla). Nhưng điểm
khác là: “lỗi kỹ thuật của tập đoàn nhà nước” là quá lớn và mọi thiệt hại đều
thuộc về nhân dân.
Nếu ai đó đặt câu hỏi: liệu có còn sự vụ nào khác, kiểu như
rò rỉ đập ST2 nữa không? Thì xin thưa rằng: rò rỉ đập ST2 chỉ là “phần nổi của
tảng băng chìm” mà thôi. Sau đây xin nêu ra một trong vô số những phần chìm của
tảng băng đó, nó còn nghiêm trọng hơn nhiều rò rỉ đập ST2 nhưng đã bị “lặng lẽ ỉm
đi” (giống như phần dưới của tảng băng chìm mà không ai nhìn thấy). Đó là hầm dẫn
nước khi mới xây dựng xong đã bị nứt vỡ nghiêm trọng (xem ảnh 1 đến ảnh 4 kèm
theo). Sự nứt vỡ nóc hầm ‘ghê sợ’ như vậy sẽ dẫn đến sập hầm.
Một công trình nhà máy thủy điện bao gồm 3 hạng mục quan trọng
nhất gồm: đập chắn nước, hầm dẫn nước (từ hồ chứa về tua bin), và nhà máy.
Trong đó đập chắn và hầm dẫn chiếm trên 70% tổng chi phí xây dựng, và chất lượng
xây dựng của 2 hạng mục này cũng quyết định sự tồn vong của nhà máy. Sự cố rò rỉ
đập sẽ gây lên hậu quả nhãn tiền, tức là mọi người dân đều biết đều thấy, đều sợ
vỡ đập, gây hoang mang lo lắng cho nhân dân vùng hạ lưu và cho toàn xã hội, thậm
chí nếu không khắc phục thì có thể dẫn đến vỡ đập cuốn trôi dân chúng vùng hạ
lưu. Còn sự cố nứt hầm dẫn nước do nằm sâu kín trong núi nên ít người biết đến,
chỉ những cán bộ hữu trách của tập đoàn nhà nước là biết rõ, nhưng vì “chiếc ghế
đặc quyền đè bẹp lương tâm” nên họ tìm cách bưng bít thông tin, ém nhẹm nó đi,
để rồi giả như không biết mà vẫn cứ nghiệm thu đưa vào sử dụng. Sự nứt vỡ nóc hầm
như vậy sau một thời gian thì vết nứt ngày càng phát triển mở rộng, cốt thép
trong kết cấu vỏ hầm sẽ ngày càng hoen rỉ trương nở đánh bục bê tông, và đến một
ngày nào đó khi mà vỏ hầm dập nứt bục vỡ tới độ không còn khả năng chống đỡ áp
lực của đất đá bên trên thì dẫn đến sập sụt một đoạn hầm, tắc hầm dẫn nước và
tua bin phát điện dừng hoạt động, khi đó kinh phí thi công sửa chữa là rất lớn
(hàng trăm tỷ đồng), và thời gian dừng phát điện tính đến hàng năm trời (thất
thu do không bán được điện là hơn 1 nghìn tỷ đồng cho 1 năm dừng phát điện).
Vì sao “rò rỉ đập” không nghiêm trọng bằng “nứt hầm dẫn nước”?
Nếu xem xét một cách tổng thể khách quan về mọi mặt, và xét
đúng mức tầm quan trọng của các yếu tố liên quan tới các “lỗi kỹ thuật” nói
trên, thì có thể được nêu đại cương qua 3 đặc điểm sau:
– Một là: “dễ xử lý khắc phục”. Thời đại ngày nay kỹ thuật
xây dựng phát triển đạt tới trình độ rất cao, người ta đã xây dựng thành phố
trên biển, sân bay trên biển, thành phố dưới mực nước biển, đường hầm qua sông
qua biển. Việc khắc phục rò rỉ đập nước là quá đỗi bình thường. Trong khuôn khổ
bài viết tôi sẽ không đi sâu mà chỉ đơn cử ra 2 trong nhiều biện pháp như sau:
dùng biện pháp khoan phụt lấp đầy bằng vữa chuyên dụng (như kiểu xử lý vết nứt
hoặc lỗ rỗng trong đất đá nhưng khác là chất để phụt không phải là vữa XM mà là
loại vữa tự trương nở khi gặp nước mua bên Châu Âu), hay cách 2 là khắc phục sự
cố ngay từ bề mặt thành đập phía thượng lưu. Cả 2 cách này trong nước đều dễ
dàng làm được mà chưa cần cầu viện nước ngoài.
– Hai là: “ít tốn kém cho việc khắc phục”. Một nhà máy thủy
điện như ST2 (công xuất 190 MW) nếu dừng phát điện 1 ngày đêm thì nhà nước mất
đi 4,2 tỷ đồng tiền bán điện (vậy mà ST2 đã bỏ hoang cả năm trời rồi và còn tiếp
tục để chết mặc dù tiền ngân sách nhà nước đã đổ vào xây dựng nhà máy này trên
5 ngàn tỷ đồng). Việc khắc phục rò rỉ đập sẽ được tiến hành trong khi hồ vẫn
tích nước và nhà máy vẫn phát điện bình thường. Biện pháp thi công khắc phục ở
đập đơn giản hơn trong hầm rất nhiều (giống như xây dựng đập dễ hơn xây dựng hầm).
Việc đánh giá kết quả công tác xử lý là đơn giản và khá chính xác (được hay
không biết liền – giống như thấm hay không biết liền). Nếu bắt buộc phải tháo
nước để xử lý bề mặt đập phía thượng lưu thì nhiều lắn là mất vài tuần (chứ không
như xử lý do nứt hầm thì thời gian phải là hàng năm trời tháo cạn nước và dừng
phát điện). Như vậy đem cộng 2 khoản tổn hại (thất thu tiền do dừng phát điện
và tiền thi công xử lý trực tiếp) thì sự cố nứt hầm gây tổn thất lớn gấp nhiều
lần sự cố rò rỉ đập.
– Ba là: “dễ phát giác”. Xét dưới góc độ quản lý nhà nước
(nhằm phát triển bền vững nền tảng xã hội), thì gần như bất cứ công trình thủy
điện nào nếu đã có “bệnh rò rỉ đập” sẽ luôn được phát hiện sớm (bởi nó hiển hiện
phô bày trước tất cả “bàn dân thiên hạ”), nó là quá khó để mà bưng bít, dù muốn
dấu cũng không có cách chi dấu được, rò rỉ đập ST2 là ví dụ điển hình (cán bộ
tìm cách bưng bít nhưng nó bị phát giác từ phía người dân). Dân gian đã kể rằng:
có một bà nông dân xã Trà Đốc (Trà My - Quảng Nam) sống gần nhà máy, khi đi làm
nương thì nhìn thấy đập bị rò rỉ, về nhà nói với hàng xóm: mấy ổng đắp đập ngăn
nước mần răng mà ẩu dữ, không bằng tui đắp bờ ruộng, bị rò rỉ là tui bịt được
liền, vậy mà mấy ổng vô trách nhiệm quá không chịu bịt lại mà cứ để chảy như thế
thì có ngày vỡ đập không chừng. Ông hàng xóm vừa nghe thấy vỡ đập thì giật thót
người vì nghĩ tới cái am chắn cá của mình ở ngay bên dưới đập sẽ có nguy cơ bị
vỡ tan, nên vội kêu trưởng bản đi thưa lên trên để bắt mấy ảnh bịt rò rỉ lại
cho khỏi bị vỡ đập làm hỏng am cá của ông, và thế là sự việc vỡ lở dùm beng lên
trên không tài nào bưng bít được nữa).
Đặc điểm “dễ phát giác” này ví như một căn bệnh nào đó của
người dễ được phát hiện sớm để mà điều trị kịp thời ngay từ giai đoạn đầu (mà
không cho mầm bệnh phát triển đến giai đoạn sau), bệnh này không nguy hiểm bằng
những bệnh khó bị phát hiện (ví dụ bệnh ung thư). Đối với sự cố nứt hầm dẫn nước,
nếu mấy cán bộ nhà nước mà không nói ra thì chỉ có “trời mới biết” bởi nó là
công trình ngầm nằm sâu trong núi, và nó luôn chìm sâu dưới lòng hồ thủy điện
trong suốt quá trình sử dụng sau này. Thực tế đến nay sự cố nứt vỡ hầm dẫn nước
này vẫn đang bị “nhóm lợi ích” ém nhẹm.
Ba đặc điểm trên đây cho thấy rõ rằng sự cố “rò rỉ đập” là
không tệ (không nghiêm trọng) bằng sự cố “nứt hầm dẫn nước”! Vậy tại sao trong
khi sự cố “rò rỉ đập ST2” ầm ĩ cả lên đến mức phải lôi ra chất vấn công khai
trên nghị trường Quốc hội, thì sự cố “nứt hầm dẫn nước” vẫn bị ém nhẹm? Câu trả
lời đơn giản là: chỉ vì rò rỉ đập “không thể bưng bít được”, còn sự cố nứt hầm
“đã được bưng bít” một cách có hệ thống của các nhóm lợi ích trực tiếp từ dự
án, họ là những cán bộ viên chức nhà nước, là đảng viên Đảng CSVN, họ đã chỉ đạo
rằng: các đồng chí phải tìm cách bưng bít nó lại, tung tóe ra là chết cả lũ, cứ
đưa vào sử dựng, có sập hầm thì cũng phải vài ba năm nữa, khi đó không còn là
trách nhiệm của chúng ta. Họ cho rằng hậu quả của nứt hầm cùng lắm là sập hầm
mà biểu hiện của nó chỉ là tắc nước, dừng phát điện chứ không chết người đổ nhà
mà sợ.
Qua sự việc trên sáng tỏ thêm rằng cán bộ nhà nước, là Đảng
viên, nhóm lợi ích lớn, nhỏ đang nằm trong các tập đoàn nhà nước tranh thủ thời
cơ mà đục khoét rút ruột công trình một cách có hệ thống từ trên xuống dưới. Bọn
họ sẵn sàng vì lợi trước mắt mà bất chấp hậu quả sau này nhà máy có thể bị bỏ
hoang. Sự lãng phí cả ngàn tỷ đồng tiền thuế của dân và để rồi “giá điện tăng để
bù lỗ” kéo theo giá tiêu dùng tăng theo, và chỉ có mức sinh hoạt của dân là đi
xuống.
N.M.T.






RSS Feed
Facebook
Twitter
1 comments:
Tại sao bất cứ chuyện lớn nhỏ gì cũng ráng dìm đi cho đến khi nó trở thành chuyện ... vĩ đại, dân chúng khốn khổ, điêu đứng rồi các quan chức mới đối phó ???
Khi khởi động công trình, ngày khánh thành thì quan chức nào cũng giành phần béo bở hay vinh quanh nhất. Còn bây giờ thì đua nhau "đá banh trách nhiệm".
Cuối cùng cũng vẫn chỉ dân chết!
Vô trách nhiệm, vô liêm sỉ, và vô năng nhưng nhất quyết đánh chết đứa nào đề nghị các quan chức đảng bước khỏi ghế cai trị.
Đăng nhận xét