Nguyễn Chính Kết
Một
trong những yếu tố quan trọng để chiến thắng đối phương là tính tổ chức của lực
lượng đấu tranh. Đã gọi là tổ chức thì phải có người lãnh đạo, có đường lối hay
sách lược rõ rệt, có một đội ngũ biết tôn trọng kỷ luật. Yếu tố quan trọng thứ
hai là tinh thần đoàn kết. Tổ chức hay lực lượng nào bị chia rẽ, chắc chắn lực
lượng ấy không thể là một lực lượng mạnh, và với tình trạng chia rẽ nội bộ như
thế thì chiến thắng chỉ còn là một ảo vọng. Do đó muốn chiến thắng, nhất là
chiến thắng một lực lượng quỷ quyệt, độc ác và độc tài như CSVN hiện nay, thiết
tưởng các lực lượng chống cộng cần xây dựng những yếu tố cần thiết ấy. Đừng dựa
vào câu "chính nghĩa tất thắng" để tự ru ngủ, tưởng rằng hễ mình có
chính nghĩa thì sớm muộn gì mình cũng chiến thắng chẳng cần phải có tổ chức hay
đoàn kết, chẳng cần lãnh đạo, chẳng cần mưu lược hay đường lối… Khi chúng ta
không thèm quan tâm đến những yếu tố cần thiết để chiến thắng ấy thì chính
nghĩa của chúng ta sẽ bị soi mòn và có thể mất đi lúc nào chúng ta không hay.
Có tổ chức và có tinh thần đoàn
kết chính là hai yếu tố quan trọng nhất để chiến thắng. Chính vì thế, CSVN rất
sợ các lực lượng chống cộng cũng như các lực lượng đấu tranh dân chủ nhân quyền
biết tổ chức và biết liên kết với nhau.
Trước áp lực về nhân quyền của cả thế
giới, CSVN có thể tạm thời chấp nhận cho các cá nhân riêng rẽ ở trong
nước lên tiếng chỉ trích hay tỏ ra bất đồng ý kiến với đảng và nhà
nước. Nhưng họ quyết tâm diệt từ trong trứng nước những tập hợp đấu tranh nào
có khả năng tổ chức chặt chẽ, có tinh thần liên kết cao độ.
Tại hải ngoại, chúng không có điều kiện dẹp tan các tổ chức hay cộng
đồng người Việt Quốc gia chống cộng thì chúng tìm cách phá hoại sự đoàn kết
trong các tổ chức hay cộng đồng ấy. Chúng biết rằng chế độ độc tài của chúng
chắc chắn sẽ sụp đổ khi người Việt hải ngoại thật sự có tinh thần đoàn kết. Một
khi đoàn kết chặt chẽ với nhau, các lực lượng chống cộng ấy sẽ thành công trong
việc tổ chức. Vì thế, tại hải ngoại, chúng phải đặc biệt tập trung mọi nỗ lực
hoạt động vào việc chia rẽ các cộng đồng người Việt tại hải ngoại. Có thể nói
tại hải ngoại, chúng đã khá thành công trong mục đích này. Chúng thành công
không chỉ nhờ những mưu mô quỷ quyệt của chúng, mà cũng nhờ sự tiếp tay của một
số người chống cộng bị sa vào kế ly gián của chúng.
Nhìn những cuộc chiến tranh
trong lịch sử ta thấy: hai phe tham chiến luôn luôn tìm cách làm cho lực lượng
của đối phương suy yếu. Đối phương có suy yếu thì việc chiến thắng mới trở nên
dễ dàng. Làm cho đối phương suy yếu, một trong những cách hữu hiệu và tương đối
dễ thực hiện nhất là làm cho họ chia rẽ. Một tập hợp hễ đoàn kết thì trở nên
mạnh, đối phương khó mà thắng được; nhưng nếu chia rẽ thì lập tức trở nên yếu
và dễ dàng bị đánh bại.
Trong lịch sử các nước, người
ta chia rẽ đối phương bằng cách làm cho họ nghi ngờ lẫn nhau, nghi ngờ hoặc
tưởng lầm người đang cùng chiến tuyến, đang kết hợp chặt chẽ với mình là người
của địch cài vào, hay đã bị địch mua chuộc, hoặc đang quyết tranh dành quyền
lực hay quyền lợi với mình, hoặc đang âm mưu hại mình, v.v... Một khi đã nghi
ngờ thì không còn dám tin tưởng và kết hợp với nhau nữa. Nếu lại xác định lầm
người bạn hay chiến hữu của mình là thù thì còn có thể giết chết, bỏ tù hay ít
nhất là vô hiệu hoá mọi hoạt động của người bạn ấy.
Câu chuyện điển hình và rất nổi
tiếng ở Á Châu về kế ly gián là truyện Vương Doãn sử dụng Điêu Thuyền để ly
gián giữa Đổng Trác và Lã Bố trong bộ Tam Quốc Chí.
Đổng Trác là người đã leo đến
tột đỉnh chức vụ trong quần thần nhà Đông Hán, hắn thao túng triều đình, vơ vét
quốc khố, cai trị tàn bạo, dung túng cấp dưới làm khổ dân. Nhiều người trung
thành với nhà Hán muốn giết Đổng Trác nhưng không thành công vì ông ta có Lã Bố
là một tướng tài và cũng là con nuôi của Đổng Trác, rất trung thành với hắn.
Vương Doãn là trung thần nhà Hán cũng muốn tiêu diệt Đổng Trác, ông có đứa con
gái nuôi là Điêu Thuyền thuộc loại tuyệt thế giai nhân. Trong một cuộc chạy
loạn, Lã Bố đã cứu mạng Điêu Thuyền thoát khỏi tay bọn cướp muốn làm nhục nàng.
Cuộc gặp gỡ giữa trai tài gái sắc này khiến cả say mê nhau. Lợi dụng tình thế
này, Vương Doãn quyết thực hiện kế ly gián hai cha con Đổng Trác. Điêu Thuyền
sẵn sàng cộng tác với cha nuôi thực hiện kế này.
Để tạ ơn Lã Bố đã cứu mạng Điêu
Thuyền, Vương Doãn bèn mời Lã Bố đến nhà dự tiệc đồng thời hứa sẽ gả Điêu
Thuyền cho Lã Bố. Nhưng ngay hôm sau, ông lại mời Đổng Trác tới nhà dự tiệc và
cho Điêu Thuyền ra hầu rượu. Thấy Đổng Trác cũng say mê Điêu Thuyền, Vương Doãn
ngỏ lời sẵn sàng hiến Điêu Thuyền cho Đổng Trác. Thế là ngay hôm ấy, Đổng Trác
bèn đưa Điêu Thuyền về phủ của mình. Lã Bố hay tin liền đến hạch hỏi Vương Doãn
thì ông nói: Đổng Trác biết ông sắp gả Điêu Thuyền cho Lã Bố nên đã tới nhà ông
để đưa Điêu Thuyền về phủ hầu chuẩn bị làm đám cưới cho Lã Bố. Nhưng chờ hoài
không thấy chuyện đó xảy ra, Lã Bố bắt đầu ngờ vực Đổng Trác muốn phỗng tay
trên người yêu của mình. Sự rạn nứt giữa hai cha con bắt đầu nhen nhúm và ngày
càng sâu rộng.
Phần Điêu Thuyền, khi ở với
Đổng Trác thì nàng ca tụng Đổng Trác và hết lời chê bai Lã Bố; nhưng khi có dịp
lén lút gặp Lã Bố thì nói nàng chỉ yêu một mình Lã Bố và nàng hết sức buồn tủi
vì bị làm nhục do Đổng Trác hoang dâm quá độ. Nàng toan tự vẫn trước mặt Lã Bố
để tỏ lòng trung thủy với chàng nhưng được chàng can thiệp kịp thời. Do đó, Lã
Bố ngày càng thù hận Đổng Trác đợi dịp trả thù. Nhờ đó Vương Doãn mới tạo điều
kiện để có thể mượn tay Lã Bố giết Đổng Trác. Lã Bố tuy chiếm được Điêu Thuyền
nhưng sau đó phải chiến đấu với dư đảng của Đổng Trác chẳng ngày nào yên. Cuối
cùng Lã Bố bị Tào Tháo bắt và xử tử.
Thế là nhờ kế ly gián, Vương
Doãn đã giết được cả hai cha con Đổng Trác. Có hai yếu tố chủ yếu khiến cả Đổng
Trác lẫn Lã Bố rơi vào bẫy ly gián của hai cha con Vương Doãn. Trước hết là
tính hiếu sắc hiếu dâm của cả hai cha con, kế đó là cả hai cha con đều tin chắc
không hề nghi ngờ vào những lời đường mật của Vương Doãn và Điêu Thuyền, là
người dùng kế “đòn xóc hai đầu” để khích hai cha con nghi ngờ và thù ghét nhau.
Để làm cho lực lượng đấu tranh
dân chủ và chống cộng suy yếu hầu tiêu diệt, CSVN cũng dùng kế ly gián để chia
rẽ các lực lượng này. Các lực lượng đấu tranh này khi sa vào bẫy ly gián của
CSVN thì cũng do hai yếu tố sau đây mà một số người đấu tranh mắc phải:
1) Tính ham danh, ham lợi, ham
sắc, ham quyền lực, nhiều tham vọng, ham thành tích, thích khoe khoang, tính
phe phái, tính tự ái, tính đặt “cái tôi” cá nhân hay “cái tôi” tập thể của mình
lên trên quyền lợi chung của quốc gia dân tộc… CSVN luôn luôn quan tâm nghiên
cứu tâm lý của những người trong hàng ngũ đấu tranh có những tính trên để có
thể khéo léo lái họ đấu tranh theo hướng có lợi cho chúng hoặc ít có hại cho
chúng nhất, mà họ vẫn luôn luôn tưởng rằng họ đang chống cộng cách hữu hiệu.
Yếu tố này khiến người ta bị điều khiển bởi cảm tính, bản năng, tham vọng. Lý
trí vì thế phần nào bị tê liệt dẫn người ta đến yếu tố thứ hai sau đây:
2) Tính dễ tin, thiếu sáng
suốt, mất cảnh giác. Nói chung, con người dễ tin những gì phù hợp với thành
kiến, với những gì mình đã cho là đúng, là chân lý bấy lâu nay, nhất là những
gì phù hợp với tham vọng, với lợi ích, với những gì mình đang ham muốn đạt
được. Những tin tức hay những điều phù hợp với sự chủ quan ấy nhiều khi được
người ta chấp nhận không cần suy xét, thậm chí còn tin tưởng cách chắc chắn.
Nhưng lắm khi chỉ cần bình tĩnh và suy nghĩ khách quan một chút, người ta có
thể nhận ra những tin tức ấy là phi lý, là vô căn cứ, không đáng tin chút nào.
Thật vậy, ta đang ghét người
nào mà có ai đặt điều nói xấu người ấy thì ta có khuynh hướng tin ngay. Ngược
lại, nếu người bị nói xấu ấy là người ta yêu mến thì ta khó mà tin được. Còn ai
nói tốt cho người mà ta quý mến thì ta cũng dễ dàng tin ngay. Nhiều điều trước
đây ta xác quyết 100% là sự thật, nay ta nhận ra nó không thật, nhưng ta vẫn
không dám phủ nhận nó, thậm chí vẫn bảo nó là thật chỉ vì ta không muốn bị mất
mặt, bị người ta cho rằng trước đây mình đã hồ đồ.
CSVN tận dụng hai yếu tố tâm lý
trên để gây chia rẽ trong các đoàn thể, tổ chức, lực lượng đấu tranh trong nước
cũng như hải ngoại. Những tên dư luận viên nằm vùng cộng sản dưới mặt nạ chống
cộng hoạt động trên các diễn đàn Internet thường chụp mũ những người mà tình
báo cộng sản đánh giá là nguy hiểm hoặc có hại cho chúng. Chẳng hạn người đó là
ông A. Khi biết bà B là người hay phát biểu, hay có ý kiến trên các diễn đàn
lại không ưa hoặc có thành kiến với ông A, chúng bèn dựng chuyện vu khống ông
B, hoặc chụp cho ông một cái mũ nào đó, và gửi vào email của bà B. Đương nhiên,
khi dựng chuyện, chúng phải tìm ra hoặc tạo ra những chứng cứ sao cho mọi người
có thể thấy là có lý, có thể tin được. Do đó, chúng phải phần nào dựa trên
những sự kiện có thực nhưng đồng thời cắt nghĩa những sự kiện ấy theo hướng
xuyên tạc. Bà B vốn có thành kiến và không ưa ông A, nên tin ngay lời chụp mũ
đó và lập tức phổ biến trên các diễn đàn với lời bình luận để mọi người tin như
mình. Những người nhận được email của bà B nếu có cảm tình với bà, hoặc cũng
không ưa ông A thì sẽ phổ biến tiếp lời chụp mũ ấy. Những tên dư luận viên cộng
sản khác cũng hùa theo để tạo nên một luồng dư luận hoàn toàn bất lợi cho ông
A. Thế là ông A bị “cháy” và bị loại khỏi vòng chiến.
Kế ly gián của cộng sản biến
hóa muôn hình vạn trạng, khiến những người thường hành động theo cảm tính và dễ
tin sa vào bẫy của chúng. Nhiều người chống cộng đã vô tình tiếp tay cho kế ly
gián của chúng một cách đắc lực mà không biết mặc dù trong thâm tâm lúc nào
cũng thù hận cộng sản, sẵn sàng chống lại chúng, chống lại cả những người mà
mình cho rằng theo chúng, tiếp tay cho chúng.
Do đó, để đấu tranh hữu hiệu,
chúng ta rất cần sự sáng suốt, bình tĩnh, khách quan, đừng để cho thành kiến,
cảm tính chi phối.
Houston, ngày 4/3/2014
Nguyễn Chính Kết

RSS Feed
Facebook
Twitter
0 comments:
Đăng nhận xét